Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Chương 27

Biên tập: Poem

Hiệu đính: Poem

Tư Dao nhìn dáng vẻ bận rộn nhóm lửa của Thương Tuyết Hà, bỗng cảm thấy khá thú vị. Nàng đứng bên cạnh quan sát một lúc, không ngờ đối tượng nhiệm vụ lại chủ động tìm đến tận cửa.

"Ấu Di."

Nàng quay đầu lại, liền thấy Cố Lương Bình đang đứng sau lưng mình, vẻ mặt có chút quẫn bách. Anh ta nhìn Tư Dao, rồi lại nhìn Thương Tuyết Hà đang bị vây quanh ở giữa đám đông.

"Tôi có chuyện muốn nhờ cô giúp, có thể nói chuyện riêng một chút không?"

Tư Dao lùi ra khỏi đám đông: "Dĩ nhiên rồi."

Nàng đi theo Cố Lương Bình về phía đuôi tàu vắng người. Nhìn thần sắc của anh ta, không khó để đoán ra một hai phần về việc anh ta sắp nhờ vả.

Đa phần là vì Thương Tuyết Hà mà đến.

Dù sao cũng đang mang nhiệm vụ trên người, nàng không ngại trò chuyện với Cố Lương Bình một chút.

Chỉ là...

Họ đứng ở đuôi tàu suốt mấy phút đồng hồ, Cố Lương Bình cứ ấp úng mãi không thốt ra được nửa câu hoàn chỉnh, có thể thấy anh ta đang căng thẳng đến mức nào.

Tư Dao cũng không thúc giục, dành đủ thời gian cho anh ta suy nghĩ kỹ rồi mới mở lời.

Một lúc lâu sau, Cố Lương Bình cuối cùng cũng lên tiếng.

"Cái đó, Ấu Di này, chuyện là thế này." Cố Lương Bình gãi gãi đầu, "Không biết cô có nhận ra không, tôi rất thích Tuyết Hà, tôi muốn theo đuổi em ấy."

Tư Dao đổi sang tư thế khoanh tay, khẽ nhướng mí mắt ra hiệu mình đang nghe và bảo anh ta tiếp tục.

"Cô cũng biết đấy, chúng tôi lớn lên cùng nhau từ nhỏ, hồi cấp ba em ấy học phụ đạo cũng là do tôi dạy. Nhưng mấy năm trước tôi ra nước ngoài, giữa chúng tôi có một khoảng thời gian trống dài mấy năm..."

Nàng nghe Cố Lương Bình lải nhải kể lể, chẳng qua cũng chỉ là nói về lịch sử thanh mai trúc mã của anh ta và Thương Tuyết Hà. Dù Tư Dao chẳng mảy may hứng thú với câu chuyện của hai người họ nhưng vì phép lịch sự, nàng vẫn nghe cho hết.

"Vâng, vậy chuyện anh muốn tôi giúp là?" Tư Dao biết rõ còn hỏi.

"Ờ..." Cố Lương Bình xoa xoa lọn tóc mái trước trán, một người đàn ông lớn tướng mà lại tỏ ra ngượng ngùng, "Chính là muốn... muốn cô giúp tôi theo đuổi Tuyết Hà."

"Tôi biết quan hệ giữa hai người rất tốt, tôi hứa chắc chắn sẽ không phụ lòng em ấy, chỉ cần cô bằng lòng giúp tôi..."

Những lời phía sau Tư Dao không nghe rõ, chỉ cảm thấy đại não trống rỗng trong chốc lát, tư duy chậm lại nửa nhịp.

Nhưng có thể khẳng định rằng, lần này Cố Lương Bình tìm nàng đúng như nàng dự đoán, hy vọng nàng có thể làm "trợ thủ" giúp anh ta theo đuổi Thương Tuyết Hà.

Lúc giả định thì Tư Dao không thấy có gì nhưng khi chính tai nghe Cố Lương Bình nói ra, đôi tay đang khoanh trước ngực nàng bất giác siết chặt lại.

[Hệ thống]: Ký chủ, đây là cơ hội ngàn năm có một. Mượn cớ Thương Tuyết Hà, giữa hai người sẽ có rất nhiều chủ đề để nói. Đợi sau khi hai người thân thiết hơn, bạn hãy nẫng tay trên quyến rũ anh ta về phía mình, lúc đó điểm chán ghét của Thương Tuyết Hà dành cho bạn chắc chắn sẽ tăng lên.

[Tư Dao]: Làm sao mi  chắc chắn được nếu ta nẫng tay trên Cố Lương Bình, điểm chán ghét của Thương Tuyết Hà sẽ tăng lên?

Đây là lần đầu tiên nàng nghiêm túc chất vấn hệ thống. Nghĩ lại thì nàng chưa từng nghe Thương Tuyết Hà nói bất cứ thông tin gì về việc thích Cố Lương Bình, tất cả chỉ là suy đoán dựa trên một vài hành động.

[Hệ thống]: Ký chủ, tôi không chắc chắn.

[Hệ thống]: Nhưng hiện tại, không có ứng cử viên chinh phục nào tốt hơn Cố Lương Bình, ít nhất bạn cũng có 50% cơ hội.

Chỉ vì 50% cơ hội đó sao?

Tư Dao nhìn Cố Lương Bình, anh ta hoàn toàn khác với Đinh Hồng Viễn. Có thể thấy anh ta thật lòng thích Thương Tuyết Hà, chính vì vậy nàng không muốn có quá nhiều dây dưa với anh ta.

Càng không muốn nghe theo lời khuyên của hệ thống, dùng những thủ đoạn đã dùng với Đinh Hồng Viễn lên người Cố Lương Bình.

Nhưng điều này không phải xuất phát từ lòng thương hại cho chân tình của anh ta.

Cố Lương Bình lại hỏi một lần nữa: "Vậy nên, cô có thể giúp tôi không?"

Mãi không nghe thấy câu trả lời của Tư Dao, hệ thống thừa cơ xúi giục.

[Hệ thống]: Ký chủ, chấp nhận yêu cầu của Cố Lương Bình là lựa chọn tốt nhất hiện nay.

Tư Dao vẫn không trả lời, hệ thống không ngồi yên được nữa, đành phải dùng đến biện pháp cưỡng chế.

Ting!

[Hệ thống]: Ký chủ, phát động nhiệm vụ mới: Chấp nhận yêu cầu giúp Cố Lương Bình theo đuổi Thương Tuyết Hà.

Tâm trạng Tư Dao chùng xuống, móng tay tròn trịa vì dùng lực quá mức mà lún sâu vào da thịt, để lại những vết hằn đỏ thẫm.

[Tư Dao]: Mi đang đe dọa ta?

[Hệ thống]: Ký chủ, tôi là hệ thống của bạn, đương nhiên mục đích là giúp bạn trở về thế giới thực, đây là lựa chọn tối ưu nhất lúc này.

Rất tiếc, nhiệm vụ lần này Tư Dao không muốn tiếp nhận, nàng muốn buông thả một lần.

Nàng nhìn Cố Lương Bình, hỏi: "Anh nghĩ tôi sẽ giúp anh sao?"

"Tôi không biết nữa." Cố Lương Bình ngẩn người, "Chắc là có chứ?"

"Theo đuổi con gái phải dựa vào chính mình." Tư Dao nở một nụ cười xa cách và lạnh lùng, "Anh cố gắng lên."

Nói xong nàng quay người định đi nhưng bất thình lình nhìn thấy Thương Tuyết Hà không biết đã đứng sau lưng họ từ lúc nào. Bước chân nàng khựng lại, giây tiếp theo liền đi thẳng về phía cô.

"Đi thôi." Khi đi ngang qua Thương Tuyết Hà, nàng nắm lấy tay cô, kéo người rời khỏi đuôi tàu.

Mãi đến khi vào trong phòng nghỉ của khoang tàu mới dừng lại.

"Hai người nói chuyện gì thế?" Vừa ngồi xuống, Thương Tuyết Hà đã không nhịn được mà hỏi ngay, sự nghi hoặc và để tâm trong mắt cô như sắp tràn ra ngoài.

"Không có gì."

"Cô nghĩ tôi sẽ tin sao?"

Tư Dao cười như không để ý, nhìn Thương Tuyết Hà nói: "Cô để tâm như vậy, thật sự thích anh ta à?"

Thương Tuyết Hà ghét nhất là bị người khác cưỡng ép gán ghép với ai đó, mà người này lại là Tiêu Ấu Di, hơn nữa đây đã là lần thứ hai trong ngày rồi.

Cô có chút mất kiên nhẫn và không vui, đột nhiên đứng bật dậy, một tay chống lên lưng ghế sau lưng Tiêu Ấu Di.

Dùng khí thế bừng bừng để "ép đối phương vào ghế".

"Cô còn nói bậy nữa là tôi giận đấy." Thương Tuyết Hà sa sầm mặt nói.

Dáng vẻ lúc tức giận của Thương Tuyết Hà rất hiếm thấy, so với vẻ hoạt bát thường ngày thì còn có chút "nét đáng yêu đầy mâu thuẫn", Tư Dao không kìm được ý định muốn trêu chọc cô.

Chính chủ Tư Dao không hề có chút cảm giác căng thẳng nào, ngược lại khóe miệng còn nhếch lên một nụ cười trêu đùa. Nhân lúc đối phương đang ngẩn người, nàng đưa tay vòng qua cổ cô.

"Ồ?" Nàng cười dịu dàng, ánh nhũ trên phấn mắt nơi đuôi mắt như những đốm sáng lấp lánh, "Tôi còn chưa thấy dáng vẻ lúc cô tức giận bao giờ đấy."

Trong lúc nói chuyện, một bàn tay của Tư Dao lướt dọc theo cổ qua xương hàm, cuối cùng nâng cằm Thương Tuyết Hà lên.

Có chút ý vị trêu ghẹo.

Nơi đầu ngón tay lướt qua khiến Thương Tuyết Hà cảm thấy tê dại, gần như là phản xạ có điều kiện, cô lập tức nhảy dựng ra xa, khí thế xẹp xuống ngay tức khắc, chỉ tay vào nàng nói: "Cô... cô... cô làm cái gì thế... cô đừng có qua đây!"

"Cô sợ cái gì? Tôi có ăn thịt cô đâu." Tư Dao vẫn dùng câu thoại đó, nàng đứng dậy, từng bước một tiến về phía Thương Tuyết Hà.

Nàng tiến một bước, Thương Tuyết Hà lùi một bước, cuối cùng nàng dồn người ta vào góc tường, không còn đường lui.

Tổng giám đốc Thương vừa rồi còn hùng hổ, giờ đây co rúm trong góc tường với vẻ yếu ớt đáng thương khiến Tư Dao không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Không phải nụ cười đoan trang thường ngày, cũng không phải nụ cười nhạt xã giao mà là một nụ cười phát ra từ tận đáy lòng, cười đến cong cả mắt.

Nhìn thấy dáng vẻ này của nàng, Thương Tuyết Hà từ từ đứng thẳng người dậy, nhìn thấy nụ cười rạng rỡ kia, cô cũng vô thức cong khóe môi.

Thế này mới giống dáng vẻ của một cô gái trẻ chứ! Bình thường cứ trưng ra cái thái độ già dặn, ai không biết còn tưởng tuổi tâm hồn đã ngấp nghé ba mươi rồi!

Đợi sau khi đùa giỡn đủ rồi, hai người mới rời khỏi phòng nghỉ. Thương Tuyết Hà không quên chương trình chính của buổi hôm nay.

Mặc kệ bên kia khói bếp nghi ngút, cô và Tiêu Ấu Di ngồi trên những chiếc ghế thư giãn thoải mái, tay cầm chiếc cần câu siêu dài, chuyên tâm câu cá.

Chuyện nướng thịt không cần họ phải lo, các quý ông nướng xong đồ đều ưu tiên mang đến cho họ nếm thử hương vị trước.

Sức nóng của mặt trời dần giảm xuống, tạo điều kiện cho những cơn gió biển ẩm lạnh lùa tới. Gió lùa vào cổ áo Thương Tuyết Hà khiến cô không nhịn được mà rùng mình một cái.

"Mới mấy giờ chứ, mặt trời còn chưa lặn mà!" Thương Tuyết Hà hơi không chịu nổi, tóc tai cũng bị thổi rối tung như ổ gà.

"Tôi đã bảo cô mặc thêm áo khoác rồi mà." Tư Dao liếc nhìn một cái, lần này nàng phải để người này nếm mùi "độc hại" của nhiệt độ mới được.

"Ưm." Thương Tuyết Hà biết mình đuối lý, không dám cãi lại.

Một lúc sau, Tư Dao đặt cần câu lên giá đỡ, đứng dậy đi về phía khoang tàu.

Nàng nhớ trong giá sách ở phòng nghỉ có những chiếc chăn được gấp gọn gàng.

Sau khi lấy được chăn, Tư Dao không dừng lại chút nào, rảo bước đi về phía boong tàu.

Chỉ là khi nàng vừa ra khỏi khoang tàu, bước chân vốn đang nhanh bỗng chậm lại.

Thương Tuyết Hà vẫn giữ nguyên động tác lúc nãy để chuyên tâm câu cá, chỉ là trên vai cô đã khoác một chiếc áo khoác nam, chủ nhân của chiếc áo khoác đó không cần nghĩ cũng biết là ai.

Tư Dao nhìn chiếc chăn trên tay mình, hơi siết chặt lại một chút. Sau khi trở về chỗ ngồi, nàng đắp chiếc chăn đó lên chân mình, ngoài ra không có thêm hành động nào khác.

"A, cô lấy chăn mà cũng không lấy giúp tôi một cái!" Thương Tuyết Hà lên tiếng khiếu nại.

Ánh mắt Tư Dao rơi trên chiếc áo khoác trên vai Thương Tuyết Hà: "Cô có áo khoác rồi mà."

"Thì cũng tại hết cách thôi, Cố Lương Bình thấy tôi lạnh nên cho tôi mượn áo." Ánh mắt Thương Tuyết Hà khóa chặt vào chiếc chăn trông có vẻ rất ấm áp trên chân Tiêu Ấu Di, "Cái đó đưa tôi đi mà~"

Tư Dao không trả lời, Thương Tuyết Hà nhân lúc nàng không chú ý, giật phắt chiếc chăn trên chân nàng qua. Hành động này khiến chiếc áo khoác trên vai cô trượt xuống rơi trên ghế. Thương Tuyết Hà quấn chăn cười đắc ý như kẻ trộm.

Chiếc áo khoác sau khi dừng lại trên người Thương Tuyết Hà trong chốc lát đã được trả lại cho chủ nhân.

...

Mặt trời dần lặn xuống, thuyền đánh cá quay đầu về cảng.

Thương Tuyết Hà câu suốt một tiếng đồng hồ mà chẳng câu được gì, lập tức cảm thấy vô vị.

Cô nhìn vào xô nước dưới chân Tư Dao, cũng chỉ có một vũng nước trong, chẳng thấy bóng dáng con cá nào.

Cả hai cùng rơi vào im lặng.

Sau khi im lặng, cô nói: "Tôi thấy, chúng ta đi một chuyến thật là vô nghĩa."

Về việc này, Tiêu Ấu Di nhún vai: "Coi như là giết thời gian đi. Đợi công ty chính thức khai trương là sẽ bận rộn lắm đấy."

Đang nói chuyện thì Cố Lương Bình đi tới.

"Tuyết Hà, lát nữa về đất liền bọn anh định đi quán Home Party, hai em cũng đi cùng chứ?"

"Không đi, không đi đâu." Thương Tuyết Hà lập tức từ chối, "Tôi hơi mệt, muốn về nghỉ ngơi, các anh đi đi."

Vẻ mặt Cố Lương Bình lộ rõ sự tiếc nuối, vì phép lịch sự, anh ta lại nhìn sang Tiêu Ấu Di: "Vậy Ấu Di có đi cùng không?"

"Tôi?" Tiêu Ấu Di không trả lời ngay mà chỉ hơi do dự. Thương Tuyết Hà tưởng nàng muốn đồng ý liền lập tức nắm lấy cổ tay nàng, siết mạnh một cái, trực tiếp quyết định thay nàng: "Ấu Di phải về nhà với tôi."

"Được rồi." Cố Lương Bình cười cười, "Vậy đợi công ty của em khai trương, anh sẽ đến ủng hộ."

Về khoản này thì Thương Tuyết Hà không hề khách sáo, lập tức nói: "Được thôi! Nhớ mang theo hợp đồng của anh đấy."

"Tôi đã nói là sẽ về nhà với cô đâu." Sau khi Cố Lương Bình đi khỏi, Tiêu Ấu Di cố ý tạt gáo nước lạnh.

"Nếu không cô định về nhà với ai?" Thương Tuyết Hà lập tức trợn mắt: "Vậy cô đi với anh ta đi, tôi có cản cô đâu, tốt nhất tối nay đừng có về, mười tháng sau tôi sẽ xách giỏ trái cây đến khoa sản thăm cô."

Hừ. Nhóc con hôm nay hở tí là nổ.

"Tôi đùa chút thôi mà." Tư Dao khéo léo xuống nước, tránh để người ta thực sự nổi giận.

Thương Tuyết Hà liếc nàng một cái, định không thèm để ý đến nàng nữa, nằm bò lên lan can nhìn biển.

Theo ánh mặt trời lịm dần, mặt biển vốn xanh biếc dần chuyển sang màu xanh thẫm. Nước biển dập dềnh theo đà tiến của con tàu, những con sóng cuộn lên như muốn nuốt chửng con người vào lòng biển sâu vô tận, nhìn lâu bỗng sinh ra một cảm giác sợ hãi khó tả.

Thương Tuyết Hà quay đầu lại, Tiêu Ấu Di đã đi đâu mất từ lúc nào, trên boong tàu chỉ còn lại mình cô.

Lúc đông người thì không thấy gì, giờ đây trống trải thế này khiến Thương Tuyết Hà nảy sinh một tia cảm giác cô độc.

Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời, trong phút chốc chợt nhớ lại đêm mưa đó, cô đứng trên con phố vắng lặng, rõ ràng sở hữu khối tài sản vô tận nhưng lại cảm thấy trái tim như khuyết mất một mảnh, vị trí này dù có bao nhiêu tiền cũng không thể lấp đầy.

Cảm giác này đã lâu rồi không xuất hiện, một khi cảm xúc tiêu cực ập đến, cô cần rất nhiều thời gian mới có thể tiêu hóa hết được.

Cảm nhận được cái lạnh trên má, Thương Tuyết Hà hoàn hồn, Tiêu Ấu Di đang cầm một chai nước khoáng áp vào bên mặt cô.

Nàng chỉ là đi lấy nước thôi.

Thương Tuyết Hà nhận lấy chai nước khoáng, im lặng uống một ngụm, sau đó cô nhìn Tư Dao, nghiêm túc hỏi: "Cô có thấy rất cô đơn không?"

Cô đơn? Tư Dao suy nghĩ kỹ, đột ngột đến thế giới này nàng chỉ có một thân một mình. Nàng không biết tại sao mình lại vô duyên vô cớ đến đây, thậm chí không thể nói cho bất cứ ai biết việc mình là người xuyên không, có lẽ dù có nói ra, người khác cũng sẽ tưởng nàng là kẻ điên.

Nàng không có thân thích ở thế giới này.

Gia đình mà hệ thống sắp xếp cho nàng chẳng qua chỉ là những NPC cần thiết cho nhiệm vụ, cho đến nay những người nàng tiếp cận đều là những người mà nàng cho rằng có giá trị lợi dụng.

Duy chỉ có Thương Tuyết Hà, Tư Dao không biết nên đặt cô ở vị trí nào.

Mỗi bước đi của người này đều vượt ra ngoài dự liệu của nàng, giống như một cái BUG mà hệ thống cố tình sắp đặt để làm khó nàng, nhưng cái BUG này lại giúp đỡ nàng trong rất nhiều trường hợp.

So với những người có thể đoán trước được hành động tiếp theo, có lẽ cô giống một con người chân thật hơn.

"Trên thế giới này, mỗi một người đều cô đơn cả."

"Nhưng mà, khi gặp được một người khác, sẽ không còn thấy cô đơn nữa chứ?" Thương Tuyết Hà giống như nhất định phải nhận được một lời an ủi.

Tư Dao hỏi ngược lại: "Bây giờ cô thấy cô đơn sao?"

Thương Tuyết Hà không nói gì, hồi lâu sau mới lên tiếng: "Cô ôm tôi một cái đi."

Lần đầu tiên Tư Dao thấy dáng vẻ thất thần của Thương Tuyết Hà, không hiểu sao lại thấy hơi xót xa.

Nàng tiến lên một bước, nhẹ nhàng ôm lấy cô.

Bàn tay khẽ khàng và chậm rãi vỗ vỗ lên đầu cô: "Ngoan nào."