Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Chương 25

Biên tập: Poem

Hiệu đính: Poem

[Cố Lương Bình]: Tuyết Hà, các em đã thu dọn xong chưa? Bây giờ anh qua đón các em đây.

Nhìn tin nhắn Cố Lương Bình gửi tới, trong lòng Thương Tuyết Hà không muốn đi lắm. Mấy ngày nay Cố Lương Bình tỏ ra vô cùng ân cần, cứ cách ba bữa lại nhắn tin cho cô một lần.

May mà sau khi hệ thống ban bố nhiệm vụ chấp nhận lời mời thì không hiện thêm nhiệm vụ mới nào nữa khiến cô miễn cưỡng có thể để Cố Lương Bình lượn lờ trước mặt mình.

Đương nhiên, chủ yếu cũng là vì nhắm trúng dự án hợp tác trong tay anh ta.

Công ty của Cố Lương Bình có ý định tổ chức một buổi triển lãm. Những năm trước, triển lãm thường được ủy thác cho các công ty quảng cáo và lập kế hoạch hợp tác lâu năm nhưng năm ngoái đã xảy ra một số chuyện không vui về chi tiết hoạt động nên năm nay dự định tìm đối tác khác.

Thông thường các công ty không muốn làm "chuột bạch" sẽ không tìm đến những công ty vừa mới thành lập để hợp tác nhưng tình cờ Cố Lương Bình lại là người phụ trách hoạt động lần này, anh ta có ý định mượn hoa hiến Phật, đem dự án này tặng cho Thương Tuyết Hà.

Thương Tuyết Hà biết rõ tâm tư nhỏ nhen của Cố Lương Bình, dù vậy, cô vẫn muốn giành lấy lần hợp tác này.

Nguyên nhân không có gì khác, cô cũng biết với tình hình công ty hiện tại thì chỉ có thể bị bên A lựa chọn, trước tiên phải có một dự án ra hồn thì mới có đủ tự tin để cạnh tranh.

Trong lúc Thương Tuyết Hà trả lời tin nhắn, Tiêu Ấu Di đã thay quần áo xong từ trong phòng đi ra. Mấy ngày nay nhiệt độ đã giảm hẳn, mọi người đã chuyển từ áo ngắn tay sang áo dài tay.

Tiêu Ấu Di mặc một chiếc áo giữ nhiệt cổ cao màu đen, bên ngoài khoác một chiếc áo vest dáng rộng màu mơ, trông rất giản dị.

Không biết là ảo giác của Thương Tuyết Hà hay là Tiêu Ấu Di cố ý, cô luôn cảm thấy lớp trang điểm hôm nay của đối phương tinh tế hơn nhiều so với trước đây, ngay cả phấn mắt cũng có cảm giác lấp lánh, màu son đỏ tươi mang lại cho cô một cảm giác rất "ngầu".

Thương Tuyết Hà lại cúi đầu nhìn mình, quần tây giản dị phối với áo thun, có thể thấy rõ là rất qua loa.

Con gái làm đẹp vì người mình thích nhưng đối tượng sắp đi chơi cùng rõ ràng không phải là người mà Thương Tuyết Hà muốn lấy lòng, nên trong việc ăn mặc cũng không hề để tâm.

Hơn nữa, Cố Lương Bình cũng chẳng phải người mới quen biết gì, từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên, kiểu dáng nào của nguyên nữ chính mà anh ta chưa từng thấy?

"Cô cứ thế này mà ra ngoài sao?" Trong lúc thay giày, Tiêu Ấu Di rốt cuộc vẫn không nhịn được mà hỏi.

"Ừ." Thương Tuyết Hà không cảm thấy trang phục của mình có vấn đề gì, cùng lắm là hơi qua loa một chút, "Có vấn đề gì sao?"

Tiêu Ấu Di nhắc nhở: "Dự báo thời tiết hôm nay mười mấy độ, ra biển lại lạnh, tốt nhất cô nên mặc thêm áo khoác."

Thương Tuyết Hà nhìn theo ánh nắng phản chiếu qua cửa sổ, không mấy để tâm nói: "Ban ngày không lạnh đến thế đâu, hôm nay nắng to lắm, đợi chiều câu cá xong là chúng ta về rồi."

"..." Tiêu Ấu Di định nói gì đó rồi lại thôi, thấy thái độ không để tâm của Thương Tuyết Hà thì mặc kệ cô, dù sao cũng sẽ có lúc người này phải hối hận.

Hai người vừa xuống lầu, Cố Lương Bình cũng vừa vặn đỗ xe dưới lầu, thấy bọn họ liền vội vàng bước xuống xe.

"Anh còn chưa kịp nhắn tin cho các em mà đã xuống rồi, thật khéo quá."

Thương Tuyết Hà nhìn Cố Lương Bình qua chiếc kính râm trên sống mũi, tên này hôm nay ăn mặc khá có gu, cô hơi sợ cơ ngực săn chắc của anh ta sẽ làm bục cả chiếc áo bó sát.

Cố Lương Bình ga-lăng mở cửa ghế phụ cho Thương Tuyết Hà, nụ cười rạng rỡ: "Lên xe thôi, công chúa nhỏ."

"Không cần khách sáo!" Thương Tuyết Hà lập tức giơ tay từ chối, nắm lấy tay Tiêu Ấu Di rồi nói tiếp: "Tôi và Ấu Di ngồi phía sau là được rồi!"

Nụ cười của Cố Lương Bình khựng lại trong chốc lát, sau đó cũng chỉ đành bất lực đáp một câu: "Được rồi."

Thương Tuyết Hà kéo người lên xe, vừa đóng cửa xe đã ngửi thấy mùi nước hoa ô tô, liếc mắt một cái còn thấy những món đồ trang trí hoạt hình đặt trên táp-lô trước kính chắn gió, thậm chí còn có cả những món đồ nhỏ màu hồng phấn được sắp xếp khá tinh tế.

Điều này khiến Thương Tuyết Hà lập tức có cảm giác Cố Lương Bình sao mà "gay gay" thế nào ấy, đàn ông con trai bình thường ai lại dùng nước hoa ô tô, còn bày biện mấy món đồ hồng phấn thế này?

Cô nhìn gáy của Cố Lương Bình lại nhìn Tiêu Ấu Di, suy nghĩ hồi lâu, cô khẽ kéo vạt áo của Tiêu Ấu Di.

Tiêu Ấu Di nghiêng đầu, vẻ mặt đầy nghi hoặc.

Thương Tuyết Hà nháy mắt với nàng, lại lặng lẽ mấp máy môi.

"???" Rõ ràng, Tiêu Ấu Di không hiểu được ý của cô.

"Tôi nói là..." Thương Tuyết Hà hạ thấp giọng, "Anh ta đường đường là một đấng nam nhi mà tâm hồn thiếu nữ quá nhỉ."

Đáng tiếc là tiếng đài phát thanh trong xe đã át mất giọng cô, Tiêu Ấu Di càng thêm hoang mang.

"Chậc." Thương Tuyết Hà dứt khoát ghé sát vào, một tay quàng qua cổ Tiêu Ấu Di, tay kia áp vào sau tai nàng, môi kề sát bên tai thì thầm: "Tôi nói anh ta trông rất gay."

Tiêu Ấu Di xoa xoa tai, cảm nhận được hơi thở của Thương Tuyết Hà phả vào vành tai rất ngứa, cũng nhỏ giọng đáp lại: "Tại sao?"

"Cô nhìn dãy đồ trên kính chắn gió kìa, vậy mà còn có cả Hello Kitty nữa."

Tiêu Ấu Di cũng thấy dãy Hello Kitty ngồi ngay ngắn kia quá đỗi "thiếu nữ" nhưng ngoài mặt vẫn đáp: "Đó là sở thích của người ta mà."

Thương Tuyết Hà suy nghĩ một chút, thừa thắng xông lên, bắt đầu "tẩy não": "Tôi nói cho cô biết nhé, hôm nay anh ta ăn mặc rõ ràng khác hẳn lần trước, tóc còn xịt bao nhiêu là keo, hình như còn xịt cả nước hoa nữa, con trai bây giờ mà điệu đà thế này chắc chắn là gay rồi! Cô phải cẩn thận đấy!"

"Tại sao tôi phải cẩn thận chứ..." Tiêu Ấu Di bất lực nói, "Hơn nữa, sao những người xung quanh cô toàn là 'gay' thế..."

Tại sao ư? Đương nhiên là vì bọn họ trông đều "không có ý tốt", chắc chắn phải đá ra khỏi cuộc chơi càng sớm càng tốt!

Đương nhiên, vẫn còn một người sống sót.

"Không thể nói như vậy được." Thương Tuyết Hà vẻ mặt nghiêm túc, "Anh hai tôi là trai thẳng."

Tiêu Ấu Di: "..." Tôi thấy anh hai cô mới là người ít giống trai thẳng nhất đấy.

"Hai em đang nói thầm chuyện gì thế?" Cố Lương Bình đang lái xe thỉnh thoảng liếc nhìn gương chiếu hậu, thấy hai người đang trò chuyện vui vẻ, cũng muốn tham gia vào chủ đề.

"Không có gì." Thương Tuyết Hà mỉm cười, ánh mắt rơi trên dãy đồ trang trí, "Đang khen mấy món đồ trang trí trên xe của anh đẹp thôi."

"Thật sao?" Ánh mắt Cố Lương Bình sáng lên, thầm nghĩ thông tin của A Triết đúng là đáng tin cậy, cô nhóc này vẫn thích Hello Kitty như ngày nào, "Nếu em thích thì anh tặng hết cho em đấy!"

"Thôi thôi! Nhà tôi có nhiều lắm rồi!" Thương Tuyết Hà vội vàng xua tay từ chối, "Anh cứ giữ lấy mà dùng."

Cố Lương Bình có chút thất vọng, anh ta vốn chẳng có hứng thú với mấy thứ đồ chơi nhỏ này, chẳng qua là vì muốn lấy lòng Thương Tuyết Hà nên mới mua. Bây giờ tặng không được, quay sang thấy Tiêu Ấu Di, nghĩ bụng vứt đi cũng phí, chi bằng mượn hoa hiến Phật.

"Vậy Ấu Di, thấy em có vẻ cũng khá thích, em mang về đi."

Thương Tuyết Hà lập tức quay đầu nhìn Tiêu Ấu Di, ánh mắt chứa sự đe dọa, ý muốn nói nếu người này mà đồng ý, cô sẽ... sẽ...

Tư Dao bị ánh mắt này của cô làm cho không hiểu ra sao, rõ ràng là Cố Lương Bình muốn lấy lòng cô nên mới làm vạ lây đến mình, sao lại làm như mình đã làm sai chuyện gì vậy?

Nhưng suy nghĩ kỹ lại cũng có thể hiểu được, có vẻ như Thương Tuyết Hà đang ghen, dù sao thì đối tượng mình thầm mến lại muốn tặng đồ cho người khác, đổi lại là ai thì trong lòng cũng không thoải mái.

Có lẽ thực sự có thể ứng nghiệm với cái ý tưởng tồi của hệ thống.

Nàng mở miệng định đồng ý, "Được... ưm."

Lời còn chưa dứt, Thương Tuyết Hà đột nhiên đưa tay bịt miệng nàng lại, chữ "Được" còn nghẹn ở cổ họng chưa kịp thốt ra.

Thương Tuyết Hà nhìn nàng, cười đầy âm hiểm, hạ thấp giọng nói: "Trong cái nhà này, giữa tôi và Hello Kitty, cô chỉ được chọn một."

Tư Dao đang phận ăn nhờ ở đậu không dám lên tiếng, nhiệm vụ vẫn chưa hoàn thành, tuyệt đối không được làm hỏng chuyện.

Ting!

[Hệ thống]: Ký chủ, ban bố nhiệm vụ mới, tìm cơ hội ở riêng với Cố Lương Bình.

Tư Dao nhìn Cố Lương Bình, rõ ràng nhiệm vụ hệ thống ban bố hoàn toàn trùng khớp với dự tính của nàng.

Chỉ là... làm sao để tìm được cơ hội ở riêng với Cố Lương Bình đây?

Chiếc xe lao nhanh trên đường, khi đến bến tàu thì vừa đúng lúc giữa trưa.

Cố Lương Bình thuận thế đề nghị ăn trưa ở gần đây trước rồi mới rãd biển, sau khi nhận được sự đồng ý, anh ta dẫn bọn họ đi về phía nhà hàng hải sản ở phía bên kia bến tàu.

Ánh nắng ban trưa chói chang, Thương Tuyết Hà đeo chiếc kính râm đang treo trên cổ áo lên, nhìn cảnh vật xung quanh qua lớp tròng kính tối màu.

Không giống như những bến cảng cô từng đến trước đây, tàu cá đậu lộn xộn, mỗi con tàu ở đây đều đậu rất ngăn nắp, hơn nữa số lượng không nhiều, mới tinh đến mức trông không giống như thường xuyên ra khơi đánh cá.

"Bến tàu này được coi là bán tư nhân. Những con tàu cá mà các em thấy chủ yếu là để đưa du khách ra khơi đánh cá, ngư dân thực thụ sẽ không đậu thuyền ở đây." Cố Lương Bình vừa đi vừa giới thiệu cho họ, anh ta chỉ về phía cầu dẫn xa hơn, "Kìa, ngư dân địa phương sau khi đánh bắt xa bờ về sẽ tập trung dỡ hàng ở đó, dỡ xong là bán tại chỗ luôn..."

Dưới chân cát mềm xốp lại còn ẩn chứa những viên đá nhỏ, không để ý một chút là rất dễ bị vấp ngã, Tiêu Ấu Di không chú ý, bị một viên đá dưới chân làm cho lảo đảo.

"Cẩn thận!" Cố Lương Bình nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy nàng, một bàn tay ôm chặt lấy eo sau của nàng.

"..." Tay của Thương Tuyết Hà vẫn còn dừng lại giữa không trung, chỉ thấy hai người đang "ôm" lấy nhau, Tiêu Ấu Di thì mang vẻ mặt "thẹn thùng".

"Cảm ơn..." Trong khoảnh khắc sắp ngã, nàng theo bản năng nắm lấy tay Cố Lương Bình, hiện tại nguy hiểm đã qua, nàng định buông tay để thoát khỏi vòng tay đối phương.

Nhưng vừa mới buông tay, nàng đã bị một luồng lực khác kéo qua, Thương Tuyết Hà đổi vị trí, chen vào giữa nàng và Cố Lương Bình.

Người nọ còn thản nhiên nói lời mỉa mai: "Xem kìa, đây chính là hậu quả của việc đi đường không nhìn đường đấy."

"Cũng không thể nói như vậy." Cố Lương Bình không để ý đến hành động của Thương Tuyết Hà, cười ha hả hòa giải: "Cát ở đây mềm quá, khó đi, rất dễ bị trượt chân."

Nhà hàng hải sản cách đó không xa, ba người tiếp tục đi thêm vài chục mét là đến nơi.

Cố Lương Bình vốn muốn dẫn họ đi chọn một ít hải sản theo mùa ở bể hải sản trước cửa nhưng Thương Tuyết Hà chê nóng, nên bảo bọn họ vào trong đợi.

Vừa ngồi xuống, Thương Tuyết Hà liền bật quạt để tản nhiệt, cô nhìn Tiêu Ấu Di đang cởi áo khoác ngoài, đắc ý nói: "Đã bảo hôm nay không cần mặc nhiều thế rồi mà, giờ biết nóng rồi chứ gì."

Tiêu Ấu Di liếc nhìn cô một cái, hờ hững nói: "Nóng thì có thể cởi, chứ lạnh thì không có gì để mặc đâu."

"Xì~" Thương Tuyết Hà hừ một tiếng, cầm bộ đũa ăn đã đóng gói trên bàn lên xé, vừa nói: "Hở ra là đâm chọc tôi, đối với người khác thì lại dịu dàng thế."

Tiêu Ấu Di vẻ mặt mờ mịt: "Tôi dịu dàng với ai cơ?"

"Tự trong lòng cô hiểu rõ." Thương Tuyết Hà đẩy bộ đũa ăn đã bóc ra trước mặt Tiêu Ấu Di, tay không hề rảnh rỗi lại đi bóc bộ thứ hai, bát đũa bị cô làm cho kêu lạch cạch.

Tiêu Ấu Di phối hợp cầm ấm trà rót nước, giả ngu đáp lại: "Tôi thấy hôm nay cô rất lạ đấy nhé, ở trên xe thì hung dữ với tôi, vừa nãy còn lôi kéo tôi, giờ lại nói chuyện kiểu kỳ cục."

Thấy cô không nói lời nào, Tiêu Ấu Di lại tiếp tục nói: "Cô không cần phải ghen đâu, tôi và Cố Lương Bình chẳng có quan hệ gì cả."

Động tác của Thương Tuyết Hà nhẹ đi một chút, thầm nghĩ Tiêu Ấu Di cũng có chút tinh ý đấy chứ nhưng câu nói tiếp theo của nàng lại khiến cô tức đến trợn mắt.

Tiêu Ấu Di thốt ra câu thoại kinh điển của trà xanh: "Yên tâm đi, tôi sẽ không chen chân vào giữa hai người đâu."

"Ai thèm để ý cái đó chứ!" Thương Tuyết Hà đặt bát đũa xuống, nhìn nàng, "Tôi đối với anh ta không có..."

Lời còn chưa dứt, cửa phòng bao đã bị người ta đẩy ra, Cố Lương Bình cười hì hì từ bên ngoài đi vào, anh ta vừa ngồi xuống mới cảm nhận được bầu không khí có chút không đúng, khẽ thu lại nụ cười, gãi đầu nói: "Hai em đang cãi nhau à?"

"Nói gì vậy chứ!" Thương Tuyết Hà một tay ôm chầm lấy Tiêu Ấu Di, nhìn Cố Lương Bình, nghiến răng nghiến lợi thốt ra từng chữ: "Quan hệ của chúng tôi, cực, kỳ, tốt."

Tư Dao: "..."

Thế sao cô lại nhéo eo tôi?

Tác giả có lời muốn nói:

Tư Dao: Tôi không đến để chia rẽ mọi người, mà tôi đến để gia nhập vào cái gia đình này [Mặt chó].

Rất cảm ơn sự ủng hộ của mọi người dành cho mình, mình sẽ tiếp tục cố gắng!