Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Chương 22

Biên tập: Poem

Hiệu đính: Poem

Thương Tuyết Hà chớp chớp mắt, đây là bị "kabedon" sao?

Sau khi nhận thức được tình hình, gương mặt Thương Tuyết Hà dần đỏ ửng lên. Ngay sau đó, cô thấy đôi môi xinh đẹp của Tiêu Ấu Di mấp máy.

Nàng nói: "Cô muốn chơi trò này, đúng không?"

Câu nói này đi kèm với biểu cảm chính trực không thể chính trực hơn khiến nhịp tim vốn đang tăng nhanh của Thương Tuyết Hà đột ngột bình lặng trở lại như tàu lượn siêu tốc vừa hạ độ cao.

"Hừ." Thương Tuyết Hà bỗng nở một nụ cười gượng gạo: "... Trời đánh thánh đâm."

"Hả?" Tư Dao ngơ ngác nhưng đối phương đã chẳng buồn đáp lời, lách qua dưới cánh tay nàng mà bước ra ngoài.

"..." Tư Dao chỉ biết cạn lời lắc đầu. Cái người này sao cứ hứng lên là làm, mình đã phối hợp diễn cùng rồi mà còn không vui?

Nhưng mà... rốt cuộc làm sao để tăng điểm chán ghét đây? Nàng đã làm theo sách lược hệ thống đưa ra mấy ngày nay rồi, ngoại trừ ngày đầu tiên kích hoạt được điểm chán ghét ra thì thanh tiến độ chẳng hề nhúc nhích.

Ting!

Hệ thống chu đáo lại online.

[Hệ thống]: Thế này đi, ký chủ. Bạn đi dò hỏi xem Thương Tuyết Hà thích ai rồi bạn quyến rũ người đó về tay mình. Mối thù cướp chồng không đội trời chung mà.

[Tư Dao]: Câm miệng được không?

[Hệ thống]: Xem ra tôi chỉ còn cách tung ra tuyệt chiêu cuối cùng thôi. Chiêu này tuy "sát địch một ngàn, tự tổn tám trăm" nhưng nếu lần này điểm chán ghét của Thương Tuyết Hà vẫn không tăng lên, tôi sẽ trồng cây chuối ăn phân.

Tư Dao: "..." Mi là AI thì trồng cây chuối ăn phân kiểu gì?

Thương Tuyết Hà có chút bực bội, Triệu Y đưa ra cái ý kiến tồi tệ gì không biết. Xem ra Tiêu Ấu Di chắc chắn là "gái thẳng" rồi, phàm là những việc mà gái thẳng hay làm để trêu chọc giới bách hợp thì nàng chẳng bỏ sót việc nào, rốt cuộc là có ý gì đây!

Chẳng lẽ là vì quá buồn chán nên lấy mình ra tiêu khiển?

Thương Tuyết Hà ngồi trên sofa, khoanh tay trước ngực, càng nghĩ càng giận. Tại sao mình cứ luôn bị trêu chọc như vậy? Dân bách hợp không có nhân quyền sao? Không được! Cô phải phản kháng!

Ý nghĩ này vừa nảy ra chưa đầy nửa phút, chính chủ đã xuất hiện.

"Cô... cô muốn làm gì? Cô... cô đừng có qua đây!!" Thấy Tiêu Ấu Di không nói lời nào, đi thẳng về phía mình, Thương Tuyết Hà bỗng thấy hơi rén, luôn cảm thấy đối phương giây tiếp theo sẽ làm ra hành động gì đó không tưởng.

"Ơ? Cô..." Cho đến khi bả vai bị Tiêu Ấu Di ấn xuống sofa, cô mới nhớ ra phải phản kháng nhưng vừa mở miệng thì đôi môi đã bị người ta chặn lại.

"????" Thương Tuyết Hà trợn tròn mắt, nụ hôn của Tiêu Ấu Di chỉ thoáng qua rồi rời đi rất nhanh.

"A a a a a a a a!!!" Thương Tuyết Hà bịt miệng, đầu ngón tay run rẩy, "Cô cô cô cô cô cô!!!"

"Đây là nụ hôn đầu của tôi cô có biết không hả!!!!!" Thương Tuyết Hà thẹn thùng đến mức nhất thời không biết là tai đỏ hơn hay mắt đỏ hơn.

"Vậy sao? Thế thì tốt quá." Tiêu Ấu Di lại lộ ra một nụ cười ngạc nhiên đầy khác thường.

Thương Tuyết Hà giậm chân một cái, lao thẳng vào trong phòng.

[Điểm hảo cảm của Thương Tuyết Hà +10]

Tư Dao: "..."

Hệ thống: "..."

[Tư Dao nghiến răng nghiến lợi]: Khi. Nào. Thì. Trồng. Cây. Chuối. Ăn. Phân.

Tư Dao ngồi trên sofa với vẻ mặt suy sụp, nàng đã làm cái quái gì thế này? Biết rõ hệ thống không đáng tin mà tại sao còn nghe theo cái ý kiến tồi tệ của nó, giờ thì hay rồi, trộm gà không thành còn mất nắm gạo, lại còn lấy mất nụ hôn đầu của Thương Tuyết Hà nữa!

Khoan đã...

Tại sao chỉ hôn một cái mà điểm hảo cảm lại tăng nhiều như vậy? Bình thường dù không ghét thì cũng không nên tăng hảo cảm chứ?

Tư Dao nghĩ mãi không ra, rốt cuộc là sai ở khâu nào? Rõ ràng những việc nàng làm mấy ngày nay, theo tư duy thông thường thì rất đáng ghét nhưng sự thật lại chẳng có tác dụng gì.

Chẳng lẽ Thương Tuyết Hà...

"Cạch" một tiếng, cửa phòng ngủ bị mở ra, Thương Tuyết Hà từ trong phòng bước ra ngoài.

Có lẽ đã bình tĩnh lại, sắc mặt cô đã khôi phục tự nhiên, chỉ có vành tai là vẫn còn hơi ửng hồng.

Nhìn thấy Thương Tuyết Hà, Tư Dao lại nhớ đến cảnh tượng vừa rồi, cô ngượng ngùng nói: "Chuyện lúc nãy..."

"Cô không cần nói nữa!" Thương Tuyết Hà dứt khoát ngắt lời nàng.

Ngay sau đó, câu nói tiếp theo khiến Tư Dao hoàn toàn sững sờ.

Thương Tuyết Hà: "Tôi đồng ý cho cô theo đuổi tôi rồi."

"???"

Hình như có gì đó sai sai ở đây?

Cái đồ gái thẳng chết tiệt này chơi lớn quá, về chuyện nụ hôn đầu, Thương Tuyết Hà trong lòng vẫn còn chút hậm hực. Nếu Tiêu Ấu Di đã muốn chơi, vậy thì cô sẽ theo đến cùng.

"Nếu cô có thể khiến tôi thích cô, vậy thì cả đời này cô sẽ được cơm no áo ấm. Nếu không được, cô chỉ có thể làm một trợ lý nhỏ thôi." Thương Tuyết Hà kiêu ngạo ngẩng cao đầu, "Bản tiểu thư rất khó theo đuổi đấy."

Thương Tuyết Hà nói xong liền quay lại phòng, để mặc Tư Dao đứng ngẩn ngơ trong gió.

Tại sao mọi chuyện lại phát triển đến mức này chứ... Xem ra tạm thời không thể manh động được nữa rồi...

·

Mặc dù tối hôm trước Thương Tuyết Hà đã nói như vậy nhưng ngày hôm sau cả hai vẫn như không có chuyện gì xảy ra, dường như chủ đề "theo đuổi" chưa từng được nhắc tới.

Chủ yếu là vì hôm nay Tiêu Ấu Di cuối cùng cũng không trêu chọc cô như trước nữa. Xem ra những lời đó vẫn có tác dụng, gái thẳng quả nhiên là gái thẳng, lúc trêu đùa thì xông xáo, một khi làm thật thì lập tức rút lui.

Về chuyện ở trung tâm thương mại hôm qua, lời khai của gã đàn ông kia và những gì Tiêu Ấu Di nói có sự khác biệt rất lớn và gã cứ liên tục gào thét đòi gặp Tiêu Ấu Di. Bảo vệ trung tâm thương mại không có quyền giữ người nên đành liên lạc với phía Thương Tuyết Hà để xin ý kiến.

Nếu không xử lý ổn thỏa chuyện này, khó mà đảm bảo lần sau gặp lại Tiêu Ấu Di, Từ Bưu sẽ không làm ra hành động gì quá khích nữa.

"Tôi ra ngoài đây." Sau khi ăn xong bữa trưa, trước khi đi, Thương Tuyết Hà còn đặc biệt nói với Tiêu Ấu Di một tiếng và đứng ở cửa với vẻ mặt như đang chờ đợi phản hồi.

Tiêu Ấu Di chưa bao giờ hỏi han chuyện của cô, mỗi lần đều là Thương Tuyết Hà lên tiếng cần đi cùng thì nàng mới đi, lần này cũng vậy.

Nàng bước tới: "Cần tôi đưa cô đi không?"

"Không cần, tôi bắt taxi." Thương Tuyết Hà nhìn nàng từ trên xuống dưới một lượt, phát hiện hôm nay người này quả nhiên rất "bình thường".

Tiêu Ấu Di bị cô nhìn đến mức không tự nhiên, mặt đầy vẻ khó hiểu: "Trên mặt tôi có gì à?"

"Không có gì." Thương Tuyết Hà trêu chọc nàng: "Chỉ là đang nghĩ xem hôm nay cô có muốn tôi mua trà sữa khoai môn trân châu cho cô nữa không thôi."

Tư Dao: "..."

Cái này đã trở thành một trò đùa rồi, phải không?

"Vậy tôi đi đây." Thương Tuyết Hà vẫy vẫy tay với nàng, lại đưa tay xoa xoa đầu nàng, cười nói: "Ngoan ngoãn đợi tôi về nhé."

Lời thoại này giống như một cặp đôi đã ở bên nhau từ lâu khiến Tiêu Ấu Di hơi không thích ứng được. May mà đối phương cũng không cần nàng trả lời, xoay người mở cửa đi ra ngoài.

Tư Dao đưa tay l*n đ*nh đầu mình. Nàng đã không nhớ nổi lần cuối cùng được người khác xoa đầu là khi nào, không ngờ đối mặt với Thương Tuyết Hà, tuổi tác của mình lại trở nên nhỏ hơn mới bị làm hành động như vậy.

Phụ nữ luôn hy vọng mình mãi mãi tuổi 18, hiện tại tuổi tác quay ngược lại, Tư Dao chẳng biết nên vui hay nên bất lực, dù sao đối tượng đối mặt cũng là một cô nhóc.

Thương Tuyết Hà hẹn Từ Bưu ở quán trà sữa dưới lầu trung tâm thương mại hôm qua. Khi cô đến, Từ Bưu đã đợi sẵn, chỉ có một mình gã.

Trước khi ngồi xuống, Thương tiểu thư rất có hứng thú gọi một ly trà sữa và một combo đồ ăn nhẹ, trông không giống như chỉ ngồi lại một lát.

Hành động của cô khiến gã đàn ông nghi ngờ, sau khi xác nhận lại lần nữa, gã mở lời: "Sao chỉ có mình cô đến?"

"Tôi đến một mình thì sao?" Thương Tuyết Hà ngồi xuống đối diện gã, còn rất thản nhiên lấy điện thoại ra kiểm tra tin nhắn chưa đọc, mí mắt cũng chẳng thèm nhấc lên.

"Tôi nói cho cô biết, nếu cô đã đến một mình thì tôi chẳng sợ cô đâu. Hôm nay nếu cô không cho tôi một lời giải thích thỏa đáng, cô đừng hòng bước ra khỏi quán này."

"Tôi nghĩ hình như anh đã quên một điều." Thương Tuyết Hà ngước mắt nhìn Từ Bưu, nở một nụ cười đầy ẩn ý: "Trung tâm thương mại này họ Thương. Nếu tôi muốn, chỉ cần động môi một chút là có thể khiến anh nếm mùi đau khổ, chứ không phải ngồi đây uống trà sữa đâu."

Từ Bưu nghe xong, quả nhiên hoảng hốt: "Hèn gì cô hẹn tôi đến đây! Lại bị các người lừa rồi!"

"Anh cũng không cần lo lắng, hiện tại tôi chưa có ý định đó." Thương Tuyết Hà giơ một tay lên, dùng mu bàn tay chống cằm, ngón trỏ tay kia gõ nhẹ nhịp nhàng xuống mặt bàn: "Anh nói Tiêu Ấu Di lừa tiền của anh, vì lần này tôi đến là để trả tiền thay cô ấy nên chắc chắn sẽ nói được làm được. Tiền đề là anh phải kể lại ngọn ngành mọi chuyện giữa hai người cho tôi nghe, không được thiếu một chi tiết nào."

Từ Bưu vặn lại: "Dựa vào đâu mà tôi phải tin cô?"

Thương Tuyết Hà còn biết vặn lại hơn gã: "Không tin mà anh còn vác mặt đến đây à? Anh lắc lắc cái đầu của mình xem, có nghe thấy tiếng nước kêu bên trong không?"

"..." Gã đàn ông im lặng, không thể cãi lại được câu nào.