Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Chương 19

Biên tập: Poem

Hiệu đính: Poem

"Hoan nghênh quý khách~ quang lâm~, Nhà của Kỳ Cửu~"

Nhân viên hướng dẫn nhiệt tình lập tức tiến tới tiếp đón, nụ cười rạng rỡ: "Xin chào, tôi là nhân viên hướng dẫn Cửu Cửu số 1, xin hỏi hai vị tiểu thư muốn chọn kiểu trang phục như thế nào ạ?"

Thương Tuyết Hà đưa mắt nhìn quanh, cửa hàng rất lớn, quần áo đủ mọi phong cách được phân loại rõ ràng. Cô vừa mắt ngay một chiếc váy thục nữ màu nhạt.

Vô thức, cô tưởng tượng ra dáng vẻ của Tiêu Ấu Di khi khoác lên mình chiếc váy đó, chắc chắn sẽ thoát tục như tiên nữ. Cô vừa bước đi hai bước, định quay đầu nói với Tiêu Ấu Di.

Kết quả, đối phương đã đi thẳng về phía khu vực chuyên biệt ở hướng ngược lại.

Quần áo ở khu vực đó thiên về phong cách trưởng thành, là kiểu mà Thương Tuyết Hà tự thấy mình hoàn toàn không thể cân nổi nhưng lúc này Tiêu Ấu Di lại đang chọn lựa vô cùng nghiêm túc.

Thương Tuyết Hà gãi gãi đầu, chẳng phải nói gái trẻ đều thích mặc những chiếc váy nhỏ nhắn, hồng phấn xinh xẻo sao? Tại sao nàng lại thuộc kiểu hoàn toàn ngược lại?

"Thưa cô, nếu thích cô có thể tùy ý mặc thử ạ~"

Tiêu Ấu Di cầm một chiếc váy dài lên, quay đầu nhìn cô.

Thương Tuyết Hà hiểu ý: "Cô muốn thử thì cứ thử đi, tôi ở đây đợi cô, sẵn tiện xem thêm chút nữa!"

Trong lúc chờ đợi, Thương Tuyết Hà ngồi trên ghế sofa, nhân viên hướng dẫn nhiệt tình lập tức bưng tới một tách trà hoa, ngồi một bên cười nói tiếp chuyện với cô.

"Thương tiểu thư, cửa hàng mới nhập về rất nhiều mẫu mới của mùa này, cô có muốn xem qua không?"

Thương Tuyết Hà ngạc nhiên: "Cô nhận ra tôi sao?"

Cô không nhớ mình từng đến cửa hàng này, trong ký ức của nguyên chủ dường như cũng không có.

"Tất nhiên rồi ạ." Nhân viên hướng dẫn mỉm cười đáp: "Cửa hàng của chúng tôi thuộc tập đoàn Thương thị, Thương tiểu thư có yêu cầu gì cứ việc lên tiếng, chúng tôi sẽ tận tâm phục vụ cô."

"Ồ." Thương Tuyết Hà gật đầu, chỉ tay về phía phòng thay đồ: "Chiếc váy cô ấy vừa cầm có đắt không?"

"Chiếc váy quý cô vừa rồi cầm là mẫu mới nhất mùa này, giới hạn mười chiếc, đây là chiếc cuối cùng rồi ạ. Giá cả là..." Nhân viên hướng dẫn mỉm cười ra một ký hiệu tay.

Thương Tuyết Hà suýt chút nữa ngồi không vững mà ngã khỏi sofa, suýt thì thốt ra câu "Tại sao lại đắt thế".

Dù hiện tại cô đã tự do về tài chính nhưng đối mặt với chiếc váy đắt đỏ này vẫn không khỏi chấn động. Cô không hiểu tại sao chỉ với vài mảnh vải lại có thể bán với giá trên trời như vậy.

Chiếu theo mức lương của Tiêu Ấu Di, mua xong một chiếc váy này thì khỏi cần mua thứ gì khác nữa.

Nhưng lời đã nói ra là mình sẽ ứng trước lương, cô thực sự không muốn nhìn thấy vẻ mặt thất vọng của Tiêu Ấu Di. Thương Tuyết Hà mím môi, nhìn nhân viên hướng dẫn rồi từ từ nở một nụ cười: "Hôm nay là kỷ niệm thành lập cửa hàng, chắc là có ưu đãi chứ nhỉ?"

"Ơ?" Nhân viên hướng dẫn ngẩn người.

"Phải không?" Thương Tuyết Hà hỏi lại.

Nhân viên hướng dẫn đành cắn răng gật đầu cười: "Vâng, đúng... đúng vậy ạ."

Xoạt!

Cửa phòng thay đồ được kéo ra.

Gần như là phản xạ có điều kiện, nhân viên hướng dẫn nhanh chóng đứng dậy đi về phía phòng thay đồ, định giúp khách hàng chỉnh sửa trang phục để thể hiện hiệu quả mặc lên người hoàn hảo nhất.

Nhưng mới đi được vài bước đã khựng lại.

"Trời ạ! Thưa cô, tôi chưa từng thấy ai mặc chiếc váy này mà lại có khí chất đến thế!"

Không biết là xuất phát từ lòng thành hay là văn hóa doanh nghiệp, Cửu Cửu số 1 bắt đầu tung ra những lời khen có cánh tâng bốc lên tận mây xanh.

Thương Tuyết Hà thầm cảm thán trong lòng, hèn chi người ta nói bán hàng toàn dựa vào cái miệng. Nhưng khoảnh khắc quay đầu nhìn thấy Tiêu Ấu Di, cô cũng sững sờ.

Trong mắt cô, đó chỉ là một chiếc váy đơn giản nhưng khi Tiêu Ấu Di mặc vào, cảm giác mang lại hoàn toàn khác biệt. Thiết kế cổ chữ V để lộ làn da trắng ngần trước ngực, xương quai xanh tinh xảo hiện rõ mồn một, thiết kế thắt eo càng tôn lên vòng eo thon gọn chỉ bằng một vòng tay ôm.

Sắc đen tăng thêm một chút thần bí và cảm giác cấm dục kết hợp với gương mặt không chút biểu cảm của nàng tạo nên vẻ đẹp lạnh lùng diễm lệ tuyệt trần, giống như hoàn toàn biến thành một người khác.

Tiêu Ấu Di đứng trước gương soi toàn thân, chỉ đơn giản nhìn qua hiệu quả mặc lên người, dường như không mấy mặn mà với những lời tâng bốc của nhân viên hướng dẫn, giống như đã nghe quá nhiều đến mức tê liệt rồi.

"Hình như cũng bình thường." Thương Tuyết Hà nghe thấy Tiêu Ấu Di nhỏ giọng nói một câu.

"Đẹp lắm luôn ấy!" Cô lập tức đứng ra minh oan cho chiếc váy này. Nói gì thì nói, người đẹp vì lụa, Tiêu Ấu Di thay đổi cách ăn mặc khiến cô thấy hối hận vì đã không để nàng tiến quân vào giới giải trí, khí chất đó tuyệt đối không thua kém bất kỳ nữ minh tinh có giá trị thương nghiệp cao nào!

"Mua đi mua đi, đẹp thế này cơ mà!" Có một đại mỹ nhân đối diện sớm tối, Thương Tuyết Hà nghĩ thôi đã thấy mãn nhãn, hận không thể bắt nàng mua thêm vài bộ để thay đổi.

Tiêu Ấu Di bại trận trước màn tấn công bằng lời khen của Thương Tuyết Hà và nhân viên hướng dẫn: "Vậy thì lấy chiếc này đi."

"Vâng ạ, thưa cô, cô còn muốn thử chiếc váy nào nữa không? Tôi sẽ lấy cho cô."

Tiêu Ấu Di lướt nhìn giá treo đồ: "Không cần đâu, tôi mua thêm hai bộ đồ công sở nữa."

Thương Tuyết Hà ngơ ngác: "Cô mua cái đó làm gì?"

Tiêu Ấu Di còn nghi hoặc hơn cả cô: "Đi làm không cần mặc đồ công sở sao?"

Tân Tổng giám đốc Thương lập tức vung tay: "Không cần! Là một doanh nghiệp của những người trẻ, chúng ta không bày vẽ mấy cái quy tắc cứng nhắc đó! Cô cứ mặc những chiếc váy nhỏ xinh đẹp là được!"

Tiêu Ấu Di: "..."

Dưới sự thuyết phục của Tổng giám đốc Thương, cuối cùng Tiêu Ấu Di đã từ bỏ ý định mua đồ công sở, mua thêm vài chiếc váy. Thương Tuyết Hà còn chọn thêm mấy bộ đồ ngủ, ép nàng lấy vài bộ.

Cô không muốn nhìn thấy Tiêu Ấu Di mặc "đồ của Phẩm Như" nữa. Là một người đồng tính chưa công khai, việc bị gái thẳng thả thính là điều cực kỳ chí mạng.

Mua xong quần áo đi ra, Tiêu Ấu Di dường như có ý tưởng mới, nàng chỉ tay về phía một cửa hàng: "Đến cửa hàng kia xem chút được không?"

"Được chứ." Thương Tuyết Hà đáp lời trước, rồi nhìn theo thì thấy đó là một studio nước hoa.

Thương Tuyết Hà không nghiên cứu nhiều về nước hoa, đối với cô chỉ có sự khác biệt giữa "thơm", "khó ngửi" và "nồng nặc".

Cho nên sau khi xuyên qua đây, dù nguyên chủ có rất nhiều lọ nước hoa nhưng cô rất ít khi dùng. Hiện tại bước vào studio nước hoa, cô còn thấy đôi chút mới lạ và tò mò.

"Xin chào hai vị tiểu thư, hai vị muốn loại nước hoa như thế nào ạ?"

Thương Tuyết Hà lướt nhìn đủ loại lọ nước hoa trên quầy, chẳng có mấy cái cô nhận ra tên.

Câu nói tiếp theo của Tiêu Ấu Di khiến cô kinh ngạc.

"Có thể điều chế riêng không?"

Khá khen cho cô nàng, nước hoa mà cũng có thể điều chế riêng sao??

Ngay sau đó, cô nghe Tiêu Ấu Di trao đổi với chuyên gia điều chế nước hoa, có những thuật ngữ tách riêng ra thì cô hiểu nhưng ghép lại với nhau thì cô chẳng hiểu một chữ nào.

Có đôi khi cô cảm thấy Tiêu Ấu Di, cô gái bỏ học này còn tinh tế hơn cô nhiều, chẳng giống người bình thường chút nào, còn giống một đại tiểu thư từng trải hơn cả cô.

Việc phối chế nước hoa cần thời gian, Thương Tuyết Hà ngồi đợi đến mức buồn ngủ. Tiêu Ấu Di tự thấy mình đã chiếm quá nhiều thời gian, bèn nói: "Việc này một chốc một lát chưa xong ngay được, chúng ta đi dạo các cửa hàng khác trước nhé?"

"Được thôi!" Thương Tuyết Hà đã nhắm tiệm trà sữa đối diện từ lâu rồi.

Cô cầm thực đơn hỏi Tiêu Ấu Di: "Cô muốn uống trà sữa gì? Tôi mời!"

"Không cần đâu." Tiêu Ấu Di lắc đầu từ chối: "Tôi không uống trà sữa."

"..." Thương Tuyết Hà nhìn Tiêu Ấu Di từ trên xuống dưới một lượt, nghi hoặc nói: "Cô có thực sự là người trẻ không vậy? Đến trà sữa mà cũng không uống."

"..." Tiêu Ấu Di im lặng, một lúc sau, nàng nói: "Vậy cho tôi một ly trà nguyên chất."

"Ồ..."

Tiệm trà sữa kinh doanh rất tốt, có không ít người đang đợi gọi số, hai người tìm một chiếc ghế trống ngồi xuống.

Thương Tuyết Hà nhìn quanh các cửa hàng xung quanh một vòng, nói: "Lát nữa cô còn muốn mua gì nữa không?"

Tiêu Ấu Di lắc đầu.

"Vậy lát nữa chúng ta đi ăn cơm nhé!"

Bây giờ là 7 giờ tối, cũng xấp xỉ đến giờ ăn tối rồi. Lúc mới đến đây, Thương Tuyết Hà đã nhắm trúng một nhà hàng Tây có phong cách bài trí rất ổn, định bụng sẽ đi ăn thử.

Họ trò chuyện bâng quơ một lát thì trà sữa đã làm xong, Thương Tuyết Hà đứng dậy: "Để tôi đi lấy, cô cứ ngồi đó đi."

Quầy thu ngân hơi đông người, vừa vặn có anh shipper đến lấy đơn hàng ngoại thành, Thương Tuyết Hà mất chút thời gian mới lấy được đồ. Đến khi cô bưng hai ly trà quay lại, chỗ ngồi của họ lúc nãy đã có thêm hai người.

Một người phụ nữ đang khoác tay một người đàn ông, sợi dây chuyền vàng trên cổ gã đàn ông đó nhìn qua là biết kiểu "đại ca" nhưng biểu cảm trên mặt gã lại không được tốt cho lắm.

"Tiêu Ấu Di!" Gã đàn ông dường như rất tức giận, hai hàng lông mày dựng ngược lên. Trong lúc Tiêu Ấu Di còn đang ngơ ngác, gã đột nhiên đưa tay túm chặt lấy tóc nàng.

Gã quát lớn: "Con khốn này! Tao tìm mày khổ sở biết bao nhiêu!"

Chú thích:

Đồ của Phẩm Như: Câu nói "Sao cô lại mặc quần áo của Phẩm Như?" trong bộ phim Hoa hồng có gai đã trở thành meme kinh điển và là một biểu tượng văn hóa mạng kéo dài hơn một thập kỷ. Bộ phim được làm lại từ siêu phẩm Sự quyến rũ của người vợ (Hàn Quốc), xoay quanh cuộc lột xác từ người vợ hiền lành Lâm Phẩm Như thành quý cô sang chảnh Cao San San để trả thù người chồng bội bạc Hồng Thế Hiền và "bé ba" Ngải Lợi. Trong phim có mấy cảnh "đổi style", ăn mặc nổi bật nên về sau dân mạng Trung Quốc hay dùng câu "đồ của Phẩm Như" để chỉ phong cách ăn mặc s*x*, lòe loẹt bla bla. 

Chương không tồn tại | Mê Truyện