Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Chương 15

Biên tập: Poem

Hiệu đính: Poem

Sau khi kết thúc chủ đề công việc, bầu không khí rơi vào sự im lặng ngắn ngủi. Thương Tuyết Hà giả vờ uống nước để che giấu vẻ ngượng ngùng thì bỗng liếc thấy hình xăm màu hồng nhạt ở mặt trong cổ tay Tiêu Ấu Di.

Tim khẽ rung động, cô đưa tay ra định nắm lấy cổ tay đối phương.

Ý định ban đầu của Thương Tuyết Hà là nắm cổ tay nhưng lại va chạm với động tác nhấc tay cầm ấm trà của Tiêu Ấu Di, kết quả trực tiếp thành nắm tay.

Cả hai đều ngẩn người, đầu ngón tay Thương Tuyết Hà vô thức xoa nhẹ lên ngón tay nàng.

Cái chạm đột ngột này khiến Tiêu Ấu Di có cảm giác như bị điện giật. Đồng tử nàng hơi giãn ra, ngước mắt nhìn Thương Tuyết Hà: "Cô làm gì vậy?"

Miệng thì hỏi vậy, nhưng tay vẫn không có ý định rụt về. Hai người lặng lẽ giằng co một lúc, Thương Tuyết Hà cúi đầu nhìn xuống cổ tay Tiêu Ấu Di.

Cô lật lòng bàn tay một cái, hướng mặt trong cổ tay đối phương lên trên.

Một hình xăm đóa hoa sen màu hồng nhạt hiện rõ trong đáy mắt.

Khóe môi Thương Tuyết Hà khẽ nhếch lên trong thoáng chốc, giọng điệu trở nên nhẹ nhàng: "Hoa sen (Hà) sao?"

Tiêu Ấu Di cũng nhìn vào hình xăm đó, ậm ừ: "Chắc vậy."

"Tên tôi là Thương Tuyết Hà." Thương Tuyết Hà đột nhiên nói.

"Tôi biết." Tiêu Ấu Di chớp chớp mắt, vẻ mặt đầy nghi hoặc, hoàn toàn không bắt được ẩn ý của cô nàng.

"Cô xăm hoa sen (Hà)." Thương Tuyết Hà lại nhấn mạnh thêm câu nữa.

Lúc này Tiêu Ấu Di mới hiểu ý cô, thấy nực cười nên bật cười thành tiếng: "Cô không lẽ lại nghĩ nó có hàm ý gì sâu xa đấy chứ?"

Đây là lần đầu tiên Thương Tuyết Hà thực sự thấy Tiêu Ấu Di cười, chỉ là cái điệu bộ vừa cười vừa nhíu mày của nàng có vẻ như đang cười nhạo mình vậy.

"Không có nha." Thương Tuyết Hà nghiêng đầu: "Chỉ là thấy rất trùng hợp, cô nói xem chúng ta có phải rất có duyên không?"

Cái dáng vẻ nghiêng đầu của Thương Tuyết Hà có vài phần mang tính chất "làm nũng". Tư Dao rụt tay về, cầm chén trà nhấp một ngụm mới đáp lại: "Thương tiểu thư, cô hơi tự luyến rồi đấy."

"Ha ha ha ha..." Thương Tuyết Hà không hề tức giận, ngược lại cười rất vui vẻ, cố tình trêu: "Biết đâu kiếp trước chúng ta có duyên, kiếp này định sẵn phải trói buộc với nhau, lấy hình xăm làm ký hiệu thì sao~"

"..." Tư Dao lộ ra vẻ mặt sởn gai ốc. Nghĩ đến nhiệm vụ chính tuyến đang yên lành bị thất bại, nàng và Thương Tuyết Hà hẳn kiếp trước là oan gia mới đúng.

Thương Tuyết Hà lại càng cười tươi hơn, dáng vẻ đó hoàn toàn khác biệt so với lúc đối mặt với Đinh Hồng Viễn. Mọi gai góc đều được thu lại, không còn là vị thiên kim tiểu thư cao cao tại thượng, mà chỉ là một cô gái rất đỗi bình thường.

Nếu là bình thường, Tư Dao có lẽ còn có thể trêu chọc lại Thương Tuyết Hà vài câu nhưng hiện tại nàng đang mang nhiệm vụ trên người, không quên mục tiêu phải trở về thế giới thực.

"Món ăn của hai vị đã lên đủ rồi ạ, chúc quý khách ngon miệng."

Trước mặt là đĩa bít tết nóng hổi tỏa hương thơm phức, màu sắc hương vị đều đủ cả khiến người ta không khỏi thèm thuồng.

Tư Dao không để lại dấu vết liếc nhìn Thương Tuyết Hà, trong lòng nảy sinh một kế hoạch.

Người ta thường nói phụ nữ "không có mệnh công chúa nhưng lại mắc bệnh công chúa" là đáng ghét nhất. Nếu nàng "phát bệnh" ngay trước mặt một thiên kim thật sự, xác suất rất cao sẽ nhận được sự chán ghét của đối phương.

Tư Dao ngồi im không động đậy.

Thương Tuyết Hà đã cắt bít tết thành từng miếng nhỏ, ngước mắt lên thấy đĩa bít tết đối diện hoàn toàn chưa hề động vào, Tiêu Ấu Di ngay cả dao nĩa cũng không cầm lên.

Cô tạm gác ý định ăn trước một miếng, hỏi: "Sao cô không ăn?"

Tư Dao chỉ chờ câu nói này, nàng đẩy đĩa bít tết ra phía trước, hai tay khoanh trước ngực tựa vào lưng ghế, vẻ mặt đầy ghét bỏ: "Không ăn, bít tết này còn chưa cắt."

"Thẳng nữ" thép Thương Tuyết Hà đáp: "Cô tự cắt một chút không phải là xong sao?"

"Tôi chưa bao giờ tự mình cắt mấy thứ này cả." Cảm xúc khinh khỉnh trên mặt Tư Dao được diễn đạt vô cùng chuẩn xác.

Nếu là bản thân Tư Dao mà gặp loại phụ nữ kiêu kỳ như thế này thì nàng chỉ muốn trợn mắt một cái rồi đứng dậy đi thẳng, thế nhưng Thương Tuyết Hà chỉ im lặng một thoáng rồi thốt ra một tiếng "Ồ".

Ngay sau đó, cô đẩy phần bít tết đã cắt xong của mình đến trước mặt nàng rồi đổi lấy phần của Tư Dao sang phía mình: "Của tôi cắt xong rồi, chưa ăn đâu, cô ăn phần này đi."

"...???" Tư Dao mờ mịt.

Thương Tuyết Hà hối thúc: "Ăn đi, không là nguội đấy."

Tư Dao không hiểu nổi, đành hỏi: "Cô không thấy việc này có vấn đề gì sao?"

"Hử?" Thương Tuyết Hà cắn một miếng bít tết, trong mắt có chút ngơ ngác nhưng nhanh chóng phản ứng lại: "À, cô nói chuyện giúp cô cắt nhỏ ấy hả."

"Có vấn đề gì chứ? Con gái chẳng phải là để dỗ dành sao?" Thương Tuyết Hà nói một cách đầy hiển nhiên.

"..."

Tư Dao liếc nhìn thanh tiến độ, rất đỗi "hiển nhiên" là giá trị chán ghét chẳng tăng lên chút nào, thậm chí còn chưa được kích hoạt. Nó xám xịt, giống hệt như nội tâm của nàng lúc này.

Nhưng phải thừa nhận rằng, lời này thốt ra từ miệng Thương Tuyết Hà khiến Tư Dao cảm thấy có chút được chiều chuộng.

Sau khi ăn xong, Tư Dao cứ ngỡ sẽ theo Thương Tuyết Hà về nhà ngay, không ngờ Thương tiểu thư lại lên tiếng.

"Cô có muốn mua ít đồ dùng sinh hoạt không?" Thương Tuyết Hà nói, "Đồ ở nhà tôi toàn là đồ dùng đơn, không có dự phòng đâu."

Thế là hai người cùng đi đến trung tâm thương mại.

Tư Dao cứ tưởng vị đại tiểu thư tiền tiêu như nước này sẽ quét sạch cả trung tâm thương mại một lượt.

Thực tế là khi nàng cầm một chiếc khăn lông thấm nước lên, Thương Tuyết Hà sẽ bảo nàng loại khăn này dùng không tốt, cô còn rất nghiêm túc kiểm tra hạn sử dụng của hàng hóa, tỉ mỉ so sánh giá cả giữa ba cửa hàng để chọn ra món có tỉ lệ giá thành trên chất lượng tốt nhất.

Giống hệt như một người đang nghiêm túc tận hưởng cuộc sống vậy.

Dáng vẻ này ở người bình thường thì không thể bình thường hơn nhưng xảy ra trên người Thương tiểu thư - người vốn có vô số người giúp việc vây quanh, "không vướng bụi trần" thì lại vô cùng kỳ lạ.

"Đồ dùng sinh hoạt chắc thế này là đủ rồi, ra quầy thu ngân thanh toán thôi." Thương Tuyết Hà đẩy xe về phía quầy thu ngân.

Tư Dao đi theo phía sau, nhìn chằm chằm vào bóng lưng Thương Tuyết Hà đầy suy tư, đến mức khoảng cách giữa hai người bị bỏ xa một đoạn lớn mà nàng cũng không chú ý tới.

Thương Tuyết Hà đột ngột dừng lại, quay đầu nhìn nàng.

"Cô ngẩn người ra đó làm gì, mau tới đây đi."

Tư Dao rảo bước đi tới.

Lúc đi ngang qua khu thực phẩm tươi sống, Thương Tuyết Hà lẩm bẩm một câu: "Trong tủ lạnh hình như hết thức ăn rồi, có nên mua một ít không nhỉ?" Nói rồi cô quay sang hỏi Tiêu Ấu Di: "Sáng mai ăn gì đây?"

Sáng mai ăn gì?

Câu hỏi này khiến Tư Dao thẫn thờ một thoáng. Hình như đã rất nhiều năm rồi nàng không nghe thấy ai hỏi mình câu đó.

Nàng nhìn Thương Tuyết Hà, mái tóc dài được cô vấn lên tùy ý, để lộ chiếc cổ thiên nga xinh đẹp. Đôi mắt trong trẻo kia đang nhìn nàng không chớp, con ngươi màu nâu trà trông giống như một khối hổ phách tuyệt mỹ.

Tư Dao biết cách thưởng thức vẻ đẹp của phụ nữ. Trong mắt nàng, Thương Tuyết Hà thuộc diện rất xinh đẹp, chỉ tiếc là hiện tại lập trường của hai người khác nhau.

"Cô muốn ăn gì?" Tư Dao hỏi ngược lại.

Thương Tuyết Hà nghiêm túc suy nghĩ một chút: "Nấu mì thì sao nhỉ?"

Tư Dao đột nhiên nói: "Để sáng mai tôi nấu cho."

Thương Tuyết Hà hơi ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng đồng ý: "Cũng được, vậy cô chọn đồ đi."

Tư Dao tỉ mỉ lựa chọn đủ loại nguyên liệu, từ dưới nước, trên cạn đến trên trời đều có đủ. Thương Tuyết Hà có lúc đã nghi ngờ liệu Tiêu Ấu Di có định làm cho mình một bữa đại tiệc "trên trời dưới biển" xa hoa hay không, buổi sáng mà ăn phong phú thế này thì dạ dày có vẻ hơi quá tải.

"Bữa sáng chúng ta cứ ăn thanh đạm thôi nhé." Thương Tuyết Hà không yên tâm, dặn dò thêm một câu.

"Được thôi." Tư Dao đáp lại rất sảng khoái.

Nhưng đến sáng ngày hôm sau, khi Thương Tuyết Hà ngủ dậy và nhìn thấy bữa sáng trên bàn...

Hàm cô suýt chút nữa thì rơi xuống đất vì kinh ngạc.

"Đây... đây chính là bữa sáng cô làm đấy hả?!"