Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Chương 13

Biên tập: Poem

Hiệu đính: Poem

Thương Tuyết Hà quay lại quán bar, Triệu Y vẫn ngồi ở vị trí cũ. Cô rảo bước đi tới vỗ vào vai Triệu Y một cái.

Đối phương giống như đã dự liệu được cô sẽ quay lại, quay đầu nhìn cô cười trêu chọc: "Chạy nhanh thế, giờ mới nhớ ra chưa cầm điện thoại à?"

"Đúng rồi đó!" Thương Tuyết Hà ngồi xuống bên cạnh cô ấy, nói với bartender: "Cho tôi một ly nước đá."

"Người vừa rồi là ai vậy?" Triệu Y tò mò hỏi, "Nhìn cậu vội vội vàng vàng, mình còn tưởng cậu đi gặp tình nhân đấy."

Thương Tuyết Hà nghẹn lời. Triệu Y tự nhận ra mình nói sai, liền đổi giọng: "À mình nói nhầm, cậu thích đàn ông mà. Thế nào, đã tìm thấy anh chàng đẹp trai khiến cậu ngày đêm mong nhớ chưa?"

"Y Y." Thương Tuyết Hà đấu tranh tư tưởng một hồi trong lòng, "Có chuyện này mình thấy cần thiết phải nói cho cậu biết."

"Mình thích phụ nữ."

Khi nói ra câu này, Thương Tuyết Hà hơi thẫn thờ, dường như quay trở lại cảnh tượng vài năm trước khi cô công khai với bố mẹ, cô cũng đã nói những lời tương tự.

Đó là khi Thương Tuyết Hà mới vào đại học, thời gian rảnh cô đi làm gia sư cho một gia đình, đối tượng dạy học là một học sinh sắp lên lớp 12. Cô bé đó thông minh hiếu học, nói một hiểu mười, lại còn có gương mặt ngoan ngoãn đáng thương, hễ trêu một chút là đỏ mặt, rất hợp ý Thương Tuyết Hà.

Cho đến một ngày, học sinh đột ngột tỏ tình với cô, mà Thương Tuyết Hà lại không hề có bất kỳ sự phản cảm nào, lúc đó cô biết mình tiêu đời rồi. Để học sinh tập trung học tập, cô vội vàng nghỉ việc gia sư, đồng thời sau nhiều lần tự kiểm chứng, cô rút ra kết luận mình thực sự thích phụ nữ.

Nhận thức được xu hướng tính dục của mình, Thương Tuyết Hà cảm thấy bất an về tương lai, trong một lần trò chuyện đã kiên quyết công khai với bố mẹ.

Cô cứ ngỡ bố mẹ cởi mở sẽ không có phản ứng quá gay gắt về chuyện này, nhưng thực tế là cô và bố mẹ đã bùng nổ cuộc tranh cãi kịch liệt nhất trong đời.

Kết cục là bố mẹ cắt đứt nguồn kinh tế của cô, thái độ dứt khoát muốn "nắn thẳng" cô lại. Thương Tuyết Hà kiêu ngạo không muốn nhận thua, càng không cảm thấy mình thích người cùng giới có gì sai, cô vừa học vừa làm để hoàn thành đại học, cho đến khi tốt nghiệp ra đi làm cũng không liên lạc với gia đình.

Choang!

Ly rượu từ tay Triệu Y trượt xuống rơi trên sàn gạch, tiếng vỡ thanh thúy ẩn hiện trong tiếng nhạc nhưng Triệu Y chỉ cảm thấy đầu óc ong ong, trong tai lặp đi lặp lại câu nói "Mình thích phụ nữ" của Thương Tuyết Hà.

"Cậu..." Triệu Y kinh ngạc, rất lâu vẫn chưa hoàn hồn sau câu nói đó, "Cậu đang đùa với mình à? Cho dù cậu có thất vọng về đàn ông thì cũng không nên..."

"Không phải đâu." Thương Tuyết Hà ngắt lời cô ấy, mím môi, "Chuyện cụ thể mình cũng không biết phải giải thích với cậu thế nào, mình không muốn giấu cậu nên mình nói cho cậu biết mình thích phụ nữ, chuyện này không liên quan gì đến Đinh Hồng Viễn cả."

Triệu Y thần sắc phức tạp, hồi lâu sau mới thở dài một tiếng, giống như đã chấp nhận sự thật, lại nói: "Vậy cô gái vừa rồi là...?"

"Ờ..." Thương Tuyết Hà không ngờ Triệu Y lại đột ngột bẻ lái chủ đề như vậy, nhất thời nghẹn họng.

Vừa nãy vốn dĩ cô định tìm Đinh Hồng Viễn để trêu chọc giải khuây, không ngờ mục tiêu mới của Đinh Hồng Viễn lại là Tiêu Ấu Di. Nghĩ đến mối quan hệ tầng tầng lớp lớp trong nguyên tác, Thương Tuyết Hà nhất thời không kiềm chế được cảm xúc, đã mắng cho Đinh Hồng Viễn chạy mất dép.

Khi nghe Tiêu Ấu Di nhắc đến chủ đề "bao nuôi", điều đầu tiên Thương Tuyết Hà nghĩ tới lại chính là tính khả thi của việc "bao nuôi" Tiêu Ấu Di.

Vì Tiêu Ấu Di và gã trai đểu đã gặp nhau, biết đâu bọn họ sẽ thực sự đi theo cốt truyện cũ. Kết cục cuối cùng là Tiêu Ấu Di bị gã trai đểu Đinh Hồng Viễn làm cho bụng mang dạ chửa, còn bà mẹ Đinh độc ác lại càng không đời nào nhìn trúng một Tiêu Ấu Di không có gia thế, rất có khả năng nàng sẽ trở thành nữ chính bi kịch thứ hai.

Nghĩ đến đây, Thương Tuyết Hà chỉ cảm thấy da gà da vịt nổi hết cả lên. Một gã trai đểu bám váy mẹ rác rưởi như thế, lấy tư cách gì mà đòi xứng với một mỹ nhân xinh đẹp nhường này!

Tiêu Ấu Di chẳng phải cần tiền sao? Thứ Thương đại tiểu thư đây thừa nhất chính là tiền!

"Chuyện... chuyện này nói ra thì dài lắm..." Thương Tuyết Hà chọn cách lấp l**m cho qua chuyện.

"Đừng hòng lừa mình." Triệu Y khẳng định chắc nịch, "Cô ấy chính là người mà cậu tương tư suốt hai ngày nay đúng không?"

"..." Chẳng qua chỉ mơ thấy một hai lần, thế này cũng gọi là tương tư sao?

"Nhưng mà thế này cũng tốt." Triệu Y nói.

"Ý cậu là sao?"

"Cô ấy ấy mà." Triệu Y liếc nhìn xung quanh, bóng dáng của những cô nàng tiếp thị rượu có thể thấy ở khắp mọi nơi. Cô ấy đã chứng kiến quá nhiều sự kết hợp giữa con nhà giàu và những cô gái bình dân trong giới, "Hai người môn không đăng hộ không đối, cô ấy chỉ có thể dựa dẫm vào cậu, cậu không cần lo lắng cô ấy sẽ phản bội mình, điểm này khá là tốt."

"Vậy sao?" Thương Tuyết Hà không mấy sẵn lòng chấp nhận từ "dựa dẫm" này. Cô đã đưa ra mức lương cao ngất ngưởng mà Tiêu Ấu Di vẫn không đồng ý ngay lập tức, chứng tỏ nàng có suy nghĩ riêng, không đơn thuần là kẻ hám của.

Triệu Y mỉm cười, có những chuyện chỉ có thể tự hiểu, "Nhắc mới nhớ, vừa nãy mình thấy Đinh Hồng Viễn như vừa gặp ma, cậu đã làm gì hắn thế?"

"Có làm gì đâu." Thương Tuyết Hà nhún vai, "Chỉ nói vài câu thôi, hắn tự sợ mà chạy mất."

"Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Đinh Hồng Viễn tuy nhân phẩm không tốt lắm, nhưng năng lực làm việc cũng khá ổn." Triệu Y nói, "Nhà cậu chẳng phải đã thu mua tập đoàn Đinh thị rồi sao, sa thải một đống người nhưng hắn vẫn được giữ lại."

"Có gì ghê gớm đâu!" Nghe thấy lời khen ngợi dành cho gã trai đểu, Thương Tuyết Hà không phục, "Mình cũng làm được!"

Triệu Y: "???"

"Đúng!" Thương Tuyết Hà đột nhiên đứng phắt dậy, nhớ lại vấn đề sự nghiệp mà anh cả nhà họ Thương đã bàn với cô trước đó, "Mình muốn tự mở công ty!"

Nói là làm, Thương Tuyết Hà gọi điện cho anh cả nhà họ Thương trình bày ý tưởng của mình. Đối phương nghe xong liền hăng hái đồng ý, khen ngợi em gái rất có chí hướng, đồng thời cảm thấy vô cùng an ủi.

Nói một hồi còn suýt chút nữa là bật khóc.

Thương Tuyết Hà: "???"

Phía Tiêu Ấu Di vẫn chưa có tin tức gì truyền đến, Thương Tuyết Hà bắt đầu nghi ngờ không biết mình có viết sai số điện thoại hay không. Cô nhìn chằm chằm vào điện thoại mấy lần nhưng vẫn chẳng có động tĩnh gì.

Ngày hôm sau, Thương Tuyết Hà không kiềm chế được nữa, chạy đến quán bar tìm người.

Ban ngày quán bar cơ bản không có khách, chỉ có vài nhân viên vệ sinh đang dọn dẹp, quầy bar không thấy bóng dáng bartender, trông có vẻ hơi hiu quạnh.

"Thương tiểu thư?" Quản lý ca trực tiến lại gần, "Hôm nay sao cô lại đến sớm thế này? Cô vui lòng đợi một lát, bartender có việc đi ra ngoài rồi, tôi sẽ gọi cậu ta về ngay."

"Hôm nay không uống rượu." Thương Tuyết Hà giơ tay ngăn lại, "Cho tôi một ly nước lọc."

Người quản lý vội vàng rót nước cho cô. Hiện giờ cả quán bar chỉ có mình cô là khách, mà Thương Tuyết Hà lại là khách VIP nên sau khi rót nước xong, anh ta liền đứng lại trò chuyện với cô.

"Thương tiểu thư, hôm nay chỉ có mình cô thôi sao?"

"Ừm." Thương Tuyết Hà đưa mắt quét một lượt, thấy mấy cô nàng tiếp thị rượu đang ngồi ở băng ghế VIP tán gẫu, trong đó có vài gương mặt trông khá quen nhưng tuyệt nhiên không thấy Tiêu Ấu Di.

"Ban ngày các anh không kinh doanh à?"

Người quản lý nhìn thấu ý đồ của cô, nhanh chóng giải thích: "Có kinh doanh chứ ạ, chỉ là cô cũng biết đấy, buổi tối người ta đến thư giãn mới đông, còn ban ngày thì cơ bản không có khách mấy."

Anh ta nhìn theo hướng mắt của Thương Tuyết Hà: "Thương tiểu thư có ưng ý nhân viên nào không? Để tôi gọi cô ấy qua đây ngồi uống với cô vài ly?"

"Ở đây các anh có ai tên là Tiêu Ấu Di không?"

Nghe thấy cái tên Tiêu Ấu Di, người quản lý cũng không quá ngạc nhiên, khách hàng tìm cô gái đó giờ đã không còn giới hạn ở nam giới nữa rồi.

"Có người này ạ. Nhưng hôm nay cô ấy xin nghỉ rồi."

Thương Tuyết Hà nhíu mày, "Xin nghỉ?"

"Vâng." Người quản lý ngẫm nghĩ một chút, "Hình như nói đi phỏng vấn."

"Phỏng vấn?"

Thương Tuyết Hà vân vê một góc bản sơ yếu lý lịch ứng tuyển của Tiêu Ấu Di mà người quản lý vừa đưa tới, suy đi tính lại, cô thực sự không nghĩ ra với cái bản lý lịch như thế này thì công ty nào có thể đưa ra đãi ngộ cao hơn mức lương mà cô đã đề nghị.

"Alo, Y Y." Gặp chuyện khó quyết, Thương Tuyết Hà liền hỏi Triệu Y, "Lúc trước cậu nói cái công ty thuộc tập đoàn Đinh thị mà nhà mình vừa thu mua tên là gì ấy nhỉ? Có thể xem thông tin tuyển dụng ở đâu?"

Triệu Y vốn là người đáng tin cậy, liền gửi ngay cho cô một cái ứng dụng tìm việc làm. Mở ra xem, quả nhiên công ty mà Đinh Hồng Viễn đang làm việc đang tuyển người rầm rộ.

Khá lắm, lại là Đinh Hồng Viễn.