Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính
Chương 115
Biên tập: Poem
Phần cuối của hôn lễ là tiết mục tung hoa. Hai vị tân nương cầm bó hoa đứng trên đài, các chị em độc thân bên dưới ai nấy đều hăng hái muốn giành được hoa để lấy khước. Thương Tuyết Hà và Tư Dao đứng ở hàng đầu tiên. So với những người khác đang giơ cao tay chờ đợi, chỉ có Tư Dao là trông có vẻ như đang bị "ép buộc kinh doanh".
Cô huých nhẹ vào người bên cạnh: "Chị hăng hái lên chút đi! Tụi mình phải cướp được chứ!" Thấy cô quá nhập tâm, Tư Dao cũng đành giơ tay lên tỏ vẻ nghiêm túc.
Tiếc là bó hoa đầu tiên đã rơi vào tay một cô gái đứng giữa đám đông. Mọi người trêu chọc cô ấy năm nay nhất định phải tìm được đối tượng, cô gái nhỏ vui vẻ nhận lời.
"Bó cuối cùng đây~" Cô bạn cùng phòng đứng trên đài lắc lắc bó hoa, "Chuẩn bị xong chưa nào!!"
"Sẵn sàng rồi! Tung đi chị ơi!!"
Cô bạn làm điệu bộ như chuẩn bị tung ra hàng ghế sau nhưng rồi lại nhẹ nhàng thảy về phía trước. Bó hoa rơi ngay đúng hướng của Tư Dao, theo bản năng nàng đã đưa tay đón lấy. Điều này khiến nàng rất bất ngờ. Ngước lên thấy cô bạn đang nháy mắt cười bảo: "Xem ra tân nương tiếp theo là Tư Dao rồi~ Đừng để tụi này đợi lâu quá nhé!"
Ngồi ở ghế phụ, Thương Tuyết Hà v**t v* bó hoa, cười nói: "Em đã bảo là kiểu gì tụi mình cũng có người bắt được mà! Chị xem, chẳng phải đã bắt được rồi sao?"
Tư Dao hơi lơ đãng, trong đầu cứ vẩn vơ câu nói "tân nương tiếp theo". Nàng không ngờ mình lại nhận được hoa, mà lại nhận một cách dễ dàng đến thế. Xem ra... đó là lời chúc phúc đầy ý đồ của cô bạn rồi. Quãng đường từ lễ đường về nhà khá xa, khi xe dừng dưới hầm chung cư thì trời đã tối hẳn.
Tư Dao tắt máy, định xuống xe thì nhận ra Thương Tuyết Hà vẫn ngồi yên, vẻ mặt đầy trầm tư. Nàng quay sang hỏi: "Đang nghĩ gì thế?"
Thương Tuyết Hà sực tỉnh, vô thức sờ vào túi áo: "Em đang nghĩ, có thể cùng người mình yêu bước vào lễ đường chắc chắn là chuyện lãng mạn nhất đời này." Cô quay sang nhìn Tư Dao: "Chị thấy đúng không?"
"..." Tư Dao mím môi, gật đầu ừ một tiếng.
Thế chị có muốn...
Câu hỏi vừa đến môi đã bị Thương Tuyết Hà nuốt ngược vào trong. Cô ôm lấy bó hoa, tháo dây an toàn: "Mình lên lầu thôi!"
Vào trong thang máy, bầu không khí bỗng trở nên im lặng lạ thường. Họ chạm mắt nhau qua tấm gương thang máy rồi lại ăn ý dời mắt đi chỗ khác. Về đến nhà, họ bật đèn, thay giày rồi vào phòng thay quần áo như mọi ngày.
Nhưng lần này, Tư Dao vừa bước vào phòng khách, căn phòng vốn đang sáng choang bỗng nhiên tối sầm lại, chỉ còn ánh sáng mờ ảo hắt vào từ ban công. Nàng vừa quay người định hỏi thì Thương Tuyết Hà đã nhanh chân bước tới ôm chầm lấy nàng.
"Tư Dao..." Giọng Thương Tuyết Hà nhỏ xíu, nếu nghe kỹ sẽ thấy hơi run rẩy, "Em có chuyện muốn nói với chị, không, là muốn xin ý kiến của chị."
"..." Tư Dao vẫn như mọi khi, vỗ về tấm lưng cô: "Ừm, chị đồng ý."
Thương Tuyết Hà ngẩn ra: "Chị không hỏi là chuyện gì sao?"
"Dù là chuyện gì chị cũng sẽ đồng ý."
"Haiz." Cô khẽ thở dài, "Dù việc chị không hỏi mà đồng ý ngay rất lãng mạn, nhưng bây giờ, chị có thể hỏi em một lần không?"
"Ừm." Tư Dao khẽ gật đầu, "Em có thể kết hôn với chị không?"
"Không phải bảo chị hỏi cái đó..." Thương Tuyết Hà chưa nói dứt câu thì cả người đờ đẫn, đầu óc trắng xóa.
"Em có thể kết hôn với chị không?" Trong bóng tối, Tư Dao hỏi lại lần nữa.
Mãi không thấy phản hồi, Tư Dao lo lắng vội bật đèn phòng khách lên. Căn phòng bừng sáng, nhìn thấy Thương Tuyết Hà lúc này nàng mới hiểu tại sao không có tiếng trả lời. Chú thỏ nhỏ đang mải khóc nhè kia kìa. Nàng ôm lấy cô dỗ dành: "Sao thỏ con lại khóc rồi, hôm nay khóc tận hai lần rồi đấy..."
Thương Tuyết Hà vặn vẹo trong lòng nàng, quẹt nước mắt trên mặt: "Câu này đáng lẽ phải để em hỏi chứ, sao chị lại nói trước mất tiêu rồi!"
"Được, vậy em hỏi chị đi." Tư Dao hiền lành chiều theo ý cô.
"..." Thương Tuyết Hà sụt sịt, nén nước mắt vào trong: "Chị có nguyện ý..."
"Chị nguyện ý."
"Em đã hỏi xong đâu!" Thương Tuyết Hà bĩu môi, "Tiêu chuẩn của chị thấp thế à? Quà cáp chẳng có, chỉ hỏi một câu khô khốc thế mà chị cũng đồng ý rồi?"
"Yêu cầu duy nhất của chị đối với em chính là..." Tư Dao cúi đầu, chóp mũi cọ vào mũi cô, "Em yêu chị."
"Đừng có làm đứt mạch cầu hôn của em!" Cô hung dữ nói rồi đẩy Tư Dao ra: "Chị đứng yên đấy!"
"Được." Tư Dao ngoan ngoãn đứng yên.
Chỉ thấy chú thỏ nào đó lôi từ trong tủ ra một cái thùng carton, lấy ra đống nến điện tử chẳng biết mua từ bao giờ rồi xếp thành hình trái tim dưới sàn. "Em vốn định tìm cớ lên trước để chuẩn bị, nhưng cứ nghĩ đến chuyện chị sắp đeo nhẫn của em là em không nhịn nổi."
Cô đưa bó hoa cưới cho Tư Dao: "Người ta nói đây là hoa vĩnh cửu, không bao giờ tàn, tượng trưng cho tình yêu trường tồn. Em mong người nhận được bó hoa này có thể tiếp nối sự chúc phúc đó mãi mãi." Nói đoạn, cô rút từ trong bó hoa ra một hộp nhẫn vuông vức.
"Hoa này có thực sự không tàn hay không em không rõ, tình yêu có trường tồn hay không em cũng không biết, em chỉ biết đến lúc em nhắm mắt xuôi tay, chắc chắn em vẫn còn yêu chị." Cô lấy chiếc nhẫn kim cương tinh xảo ra khỏi hộp, cầm tay Tư Dao rồi đeo vào cho nàng.
"Em sẽ mua cho chị bộ váy cưới đẹp nhất, để chị trở thành cô dâu hạnh phúc thứ hai trên thế giới này."
Tư Dao nghiêng đầu: "Tại sao lại là hạnh phúc thứ hai?"
"Bởi vì..." Đôi mắt Thương Tuyết Hà sáng rực, "Người được kết hôn với chị, người sở hữu người vợ tuyệt vời như chị chính là em – người hạnh phúc nhất thế gian này!"
Tư Dao mỉm cười, đôi mắt lấp lánh lệ. Nàng vốn không muốn dùng tuổi tác của mình để trói buộc Tuyết Hà, nàng nghĩ mình có thể đợi thêm vài năm nữa khi Tuyết Hà đến tuổi kết hôn phù hợp mới tính chuyện này. Nhưng khi chứng kiến đám cưới của bạn, nàng không thể phủ nhận lòng mình đầy ngưỡng mộ, thậm chí đã tưởng tượng ra đám cưới của hai người. Nàng cứ ngỡ sự chờ đợi sẽ còn dài, không ngờ nó lại ở ngay trước mắt.
Tháng Chín năm đó, họ dọn vào căn nhà mới sẽ gắn bó suốt mấy mươi năm tới. Họ đi chụp ảnh cưới, dùng những tấm hình đôi xinh đẹp để công khai hỉ sự với người hâm mộ và nhận được vô số lời chúc phúc. Lễ cưới được tổ chức vào tháng Mười rực rỡ, trước sự chứng kiến của quan khách, họ đã trao nhau lời thề ước trọn đời trọn kiếp, cam kết không bao giờ rời xa.
Hôn lễ kết thúc, tiệc tan, họ trở về tổ ấm nhỏ của mình. Căn nhà mới được thiết kế hoàn toàn theo phong cách họ thích, bài trí ấm cúng, các thiết bị điện tử mơ ước đều có đủ. Ngoài ra còn có một chiếc máy chiếu.
Trong căn phòng tối, màn chiếu sáng lên, hình ảnh bắt đầu nhấp nháy. Đoạn video trong đám cưới bắt đầu được phát. Khác với bản vài phút chiếu ở lễ đường, đoạn video này dài hơn một tiếng đồng hồ, ghi lại từng chút một những khoảnh khắc đời thường. Thương Tuyết Hà không nói với Tư Dao là bản gốc dài thế này nên nàng khá ngạc nhiên.
"Sao đoạn này cũng có nữa hả..." Đó là cảnh Thương Tuyết Hà làm chuyện ngớ ngẩn bị Tư Dao quay lại, lúc đó chú thỏ nằng nặc đòi xóa, giờ xem lại vẫn thấy buồn cười vô cùng. "Em định xóa rồi đấy." Thương Tuyết Hà bĩu môi không vui, "Nhưng đây cũng là một phần cuộc sống hàng ngày của chúng mình mà, nên em đành miễn cưỡng giữ lại."
Đến đoạn cuối, nhạc nền nhỏ dần, màn hình tối sầm lại. Ngay khi Tư Dao tưởng video đã hết thì hình ảnh lại hiện lên. Thương Tuyết Hà xuất hiện trong khung hình, máy quay di chuyển theo bước chân cô. Cô quay đầu nói với ống kính: "Giờ chúng mình đến tiệm váy cưới nè~ Váy của vợ mình xong trước rồi, mình chưa nói cho chị ấy biết đâu, đến xem trộm một cái đã."
Giọng Trần Tử Hinh vang lên: "Váy của cậu đẹp hay váy của vợ cậu đẹp?"
"Đều đẹp hết!" Thương Tuyết Hà đáp ngay, "Nhưng mặc vào rồi thì chắc chắn vợ mình là đẹp nhất!"
"Đồ cuồng vợ!"
Vào trong tiệm, nhân viên dẫn họ vào phòng trong. Thương Tuyết Hà bước tới trước bộ váy cưới đuôi cá trắng tinh khôi đặt giữa phòng. Cô đứng đờ người ra nhìn trân trân, mãi đến khi Tử Hinh nhắc mới sực tỉnh. Cô chậm rãi bước tới, tay khẽ nâng tà váy mỏng, đầu ngón tay run rẩy nhẹ.
"Nhìn đến ngây người luôn rồi à?" Tử Hinh trêu.
"Chỉ cần nhìn bộ váy này thôi mình đã tưởng tượng ra dáng vẻ của Tư Dao khi khoác nó lên người rồi. Đó chắc chắn là hình ảnh khó quên nhất trong đời mình." Thương Tuyết Hà thu hồi ánh mắt, hơi ngượng vì những lời mình vừa nói. Tử Hinh dí máy quay vào sát mặt cô: "Nhân cơ hội này cậu có gì muốn nói với vợ không? Đừng có thẹn thùng!"
Thương Tuyết Hà né tránh máy quay một hồi, cuối cùng không trốn được nữa, cô nhìn thẳng vào ống kính nghiêm túc nói: "Em..." Lời nói phía sau chưa phát hết thì video đột ngột kết thúc.
Tư Dao thoát khỏi mạch cảm xúc của video, chậm rãi nhìn sang người bên cạnh.
"Mấy lời này em nghĩ nên nói trực tiếp với chị thì hơn..." Thương Tuyết Hà gãi đầu, xem video của chính mình đúng là ngượng thật.
"Chị biết em muốn nói gì mà." Tư Dao mỉm cười, nhẹ nhàng ôm lấy cô, tựa cằm lên vai cô, lặng lẽ cảm nhận nhịp tim của đối phương.
Giọng Tư Dao nhẹ nhàng và chậm rãi: "Chị yêu em."
"Cứ nghĩ đến quãng đời còn lại đều có em, chị lại tràn đầy mong đợi vào tương lai."
Tim Thương Tuyết Hà đập rộn ràng như đánh trống, nụ hôn cũng mang thêm vài phần thành kính. Cô run rẩy nắm lấy tay Tư Dao, từ từ đan chặt mười ngón tay, hai trái tim gắn kết chặt chẽ.
Mọi cuộc gặp gỡ đều là sự sắp đặt tuyệt vời nhất. Họ sẽ cùng nhau thực hiện lời thề trọn đời trọn kiếp, dù ốm đau hay khỏe mạnh, giàu sang hay nghèo hèn, mãi mãi không lìa xa.
Đôi lời của biên tập:
Vậy là kết thúc rồi, cảm xúc hiện tại của mọi người như thế nào? Lúc này đây, mình cảm thấy thật may mắn vì đã hoàn thành bộ này trong Tết, tình cờ thật ấy bởi mình chỉ đọc trước mỗi lời mở đầu thôi, chính bản thân mình cũng không rõ hướng phát triển của bộ truyện sẽ diễn ra như thế nào. Cảm ơn mọi người vì đã đọc đến đây, chúc mọi người một Năm mới bình an, hạnh phúc bên gia đình người thân và có được một mối tình ngọt ngào như chị Tư sói xám và bé Hà thỏ con. Chúc cho tình ta được như ý, yêu tất cả mọi người!
Mình đang có 3 con hàng (chắc là ngon tại em nào điểm đánh giâ cũng cao chót vót) gồm 1 bộ thần tiên yêu quái bùm chíu nuôi vợ từ bé nhưng đem con bỏ chợ, 1 bộ tình yêu tuổi học trò chíp bông họa sĩ x thiên kim giả (thấy cũng không chíp bông lắm, mới làm được nửa chương 1 chú thích hẳn 6 mục dài như cái sớ mà thấy cũng hay hay =)))) và 1 bộ trinh thám jet jet ùm xèo chưa làm chương nào mới mua raw. Không biết là mọi người thích em nào hơn để mình cho em ấy lên sàn trước? Cmt cho mình biết với nhé!
Sao các bạn editor khác chạy chương đỉnh vậy nhỉ, nếu mình edit chay thì như 1 chương vừa rồi của bộ chíp bông, mình mới làm có nửa chương mà hết cmn 4 tiếng =)) full chắc tầm 6 tiếng tại mình mất thời gian tra cứu quá mà giờ mình đã làm nhanh hơn hồi trước nhiều rồi. Cách đây 3 năm, mình edit hơn 2000 chữ mất 8 - 10 tiếng, nếu phải tra cứu nhiều thì có khi nửa ngày hơn. Nói chung mình rùa lắm mọi người ạ, để mình tự mân mê thì 1 ngày 2 chương là quá giỏi rùi.