Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Chương 111

Biên tập: Poem

Cuối năm đã đến, người đi du lịch cũng đông hơn hẳn, các nhà hàng lại càng bận rộn tối mày tối mặt. Bố mẹ nhà họ Thương ngày nào cũng phải túc trực ở quán, không có thời gian tiếp đón nên bảo hai người cứ tự về nhà trước.

Căn nhà này chính là tổ ấm nhỏ mà hai bác mua cho con gái, trước khi họ về đã thuê người đến dọn dẹp sạch sẽ, chỉ việc xách vali vào ở. Sắp xếp hành lý xong, Thương Tuyết Hà nhìn xuống dòng xe cộ như mắc cửi bên dưới, trạm tàu điện ngầm bên cạnh người đông đến mức bắt đầu phải xếp hàng dài.

Trước đây, cô thường là một trong những người phải chen chúc dưới kia, giờ ngồi trong nhà nhìn người khác chen chúc lại thấy có một thú vui khác lạ.

"Xem gì thế?" Tư Dao bước tới cùng cô ngắm cảnh.

"Chị nhìn dưới kia xem, đông khiếp thật đấy."

"Đúng là vậy." Tư Dao gật đầu, rồi hỏi: "Thế chúng mình định đi ra ngoài bằng cách nào đây?"

Thương Tuyết Hà "úi" một tiếng, mải xem kịch vui mà quên mất vấn đề này. Cô gãi đầu: "Gần đây không có xe điện công cộng sao? Tụi mình đạp xe đi!"

"Tụi mình cách nhà bố mẹ tận năm sáu cây số đấy." Tư Dao không nhịn được mà tạt gáo nước lạnh.

"Hì hì, ai bảo là về nhà đâu, ý em là ra nhà hàng cơ. Nhà hàng ở gần đây, đạp xe chắc tầm hai mươi phút là tới, tụi mình còn được ăn ké một bữa..." Thương Tuyết Hà nói đoạn bỗng khựng lại vì thấy có gì đó sai sai. Cô nhìn Tư Dao trêu chọc: "Ố hố, chị gọi 'bố mẹ' nghe thuận miệng ghê nhỉ."

Tư Dao nghiêng đầu, thản nhiên đáp: "Có vấn đề gì sao?" Giọng điệu ấy cứ như thể gọi như vậy là chuyện đương nhiên.

"Cũng... không có vấn đề gì lắm." Thương Tuyết Hà khựng lại, "Thôi bỏ đi, mình đi nhanh lên không đến giờ cao điểm là không còn chỗ ngồi đâu."

Hai người vội vàng ra ngoài, quét mã thuê một chiếc xe đạp điện ở cửa tàu điện ngầm. Yên xe khá rộng rãi, hai người ngồi vẫn dư sức. Xe điện đi đến đầu phố là không vào được nữa, phố xá cửa hàng san sát, người đi sắm Tết và khách du lịch trộn lẫn vào nhau, cộng thêm mấy chiếc ô tô kẹt giữa dòng người nhích từng chút một, tiếng còi xe inh ỏi suốt dọc đường.

Thương Tuyết Hà quét mã trả xe tại điểm đỗ, vẻ mặt đầy may mắn: "May mà tụi mình sáng suốt không lái xe qua đây, chứ tầm này tìm chỗ đỗ xe cũng không có."

Họ cũng không vội ăn cơm ngay mà thong thả dạo quanh các cửa hàng trên phố. Đi một vòng, từ hai bàn tay trắng, trên tay họ đã lỉnh kỉnh đủ thứ đồ đạc. Định bụng vào nhà hàng tìm chỗ ngồi ngay, ai ngờ vừa tới gần đã thấy mấy người đang ngồi đợi bàn trước cửa, không biết từ lúc nào đã xuất hiện thêm một cái máy gọi số.

"Ơ kìa~ hai vị tiểu thư đợi chút." Họ đang định sải bước đi thẳng vào trong thì bị nhân viên phục vụ chặn lại, "Hai vị ạ? Hiện tại hết bàn rồi, vui lòng lấy số đợi ạ."

Cái gì? Ăn cơm nhà mình mà cũng phải xếp hàng đợi số?

"Cái đó, tôi quen chủ quán ở đây, tôi muốn..."

"..." Nhân viên nghe vậy thì lộ vẻ cạn lời, có vẻ đã quá quen với mấy trò thấy người sang bắt quàng làm họ: "Ông chủ bảo rồi, kể cả con gái ruột đến cũng phải xếp hàng."

Người đang tính sổ ở quầy ngẩng đầu lên, vô tình nhìn thấy hai người ở cửa liền mừng rỡ, vội đóng ngăn kéo đi ra. Lúc này Thương Tuyết Hà đã nhận tờ phiếu đợi từ nhân viên, dở khóc dở cười.

"Con gái, hai đứa đến sao không báo một tiếng! Đợi chút nhé, để mẹ gọi bố hai đứa rồi chúng mình về nhà nấu cơm ăn!" Mẹ Thương vừa mừng vừa sợ, nói xong liền vội vàng chạy vào bếp.

"..." Anh chàng phục vụ bên cạnh đờ người ra.

Thương Tuyết Hà nén cười trả lại tờ phiếu cho anh ta: "Ngại quá nhé, tôi đúng là đến tìm bố tôi thật."

Hai người khiêng một chiếc ghế dài ra cửa ngồi đợi. Xem ra lợi nhuận đợt Tết này cực kỳ khấm khá, mấy quán ăn bên cạnh cũng trong tình trạng kín khách. Đợi vài phút, hai bác từ trong quán bước ra, trên tay cầm theo một ít nguyên liệu, dặn dò quản lý vài câu rồi dẫn người đi vù vù.

"Anh Vương, hai cô ấy đúng là con gái của 'Thần Tài' thật ạ?" Nhân viên phục vụ vẫn còn chưa hết ngượng.

"Chứ còn gì nữa, dạo trước còn về một lần đấy, năm nay về ăn Tết."

"Thế Tết này tụi mình có được nghỉ không anh?"

"Đúng là mấy đứa trẻ con chẳng có đầu óc gì cả." Anh Vương lắc đầu tặc lưỡi: "Tết đi làm lương gấp 2,5 lần, lo mà kiếm tiền Tết đi rồi hãy về."

"Có lý, hì hì."

Các hộ kinh doanh trên phố đều có chỗ đỗ xe riêng, hai bác dẫn họ đi vòng vèo qua mấy con ngõ rồi vào trong ngõ nhỏ, tránh xa đám đông ồn ào thấy thanh tịnh hẳn. Lên xe rồi, ba người phụ nữ ngồi ở hàng ghế sau trò chuyện.

"Hai đứa đến lúc mấy giờ?"

"Tầm bốn giờ ạ."

"Đói lắm rồi đúng không? Về nhà để bố làm đại tiệc cho hai đứa."

"Dì ơi, thấy nhà hàng hôm nay bận quá, hay mai tụi con qua phụ một tay nhé."

Dù riêng tư có mặt dày gọi bố mẹ thế nào, nhưng khi ra mặt công khai, vẫn phải ngoan ngoãn gọi chú dì, sếp Tư cũng không ngoại lệ.

"Không cần đâu." Mẹ Thương xua tay, "Dạo này nghỉ đông nên dì thuê mấy đứa sinh viên làm thêm rồi, lo được hết. Hai đứa cứ tự xem chỗ nào hay thì đi chơi, nhà hàng phải bận đến tận giao thừa mới được nghỉ đấy."

Thương Tuyết Hà gật đầu, sực nhớ đến chuyện chị họ, cô bảo: "Dạo trước chị họ có liên lạc với con, chú thím dạo này thế nào ạ? Con định qua thăm họ."

"Cũng ổn." Mẹ Thương khựng lại một chút, "Chú con dạo trước đi làm công trình bị ngã gãy chân mới về nhà tĩnh dưỡng."

"Có nghiêm trọng không mẹ?"

"Phẫu thuật rồi, không quá nặng, nhưng sau này có lẽ hơi thọt một chút. Chị họ con dạo trước cũng về cùng thím chăm sóc chú."

"Chị ấy cũng vất vả thật." Thương Tuyết Hà cảm thán. Trong ấn tượng của cô, anh rể họ là người không cầu tiến, thích hút thuốc rượu chè, cả nhà trông chờ vào đồng lương đi làm của chị, mấy năm nay sinh con lại càng cực hơn. Mỗi khi nghĩ đến chị họ, cô lại thấy tiếc nuối. Lẽ ra chị đã có thể sống sung sướng hơn, nhưng hồi cấp ba lại nổi loạn yêu đương rồi bỏ học theo bạn trai đi làm thuê, cuối cùng đến tuổi kết hôn thì về quê lấy một người đàn ông bình thường. Giờ đã ở tuổi trung niên, cuộc sống chỉ xoay quanh đứa trẻ.

"Con muốn đi thì mai đi luôn đi, nói trước là bố mẹ không rảnh đâu." Mẹ Thương dừng lại, nhìn Tư Dao: "Tiểu Tư nếu không có việc gì thì cũng đi cùng cho biết mặt họ hàng."

Câu nói này không nghi ngờ gì chính là sự ngầm thừa nhận mối quan hệ của họ, và có ý muốn giới thiệu với người thân. Tư Dao dĩ nhiên không từ chối, vội vàng nhận lời ngay.

Về đến nhà, bố Thương mang nguyên liệu về từ quán vào bếp nấu cơm, phòng khách chỉ còn lại ba người phụ nữ. Thương Tuyết Hà lục lọi trong tủ một vòng mà chẳng thấy mực xé sợi đâu, bèn hỏi: "Mẹ ơi, mẹ chưa mua đồ Tết ạ?"

"Đã kịp đâu con, lấy đâu ra thời gian." Mẹ Thương tựa người vào sofa bật tivi, "Đợi đến ba mươi bố mẹ nghỉ mới đi mua."

"Đợi đến ba mươi mới mua... sao mẹ không bảo qua rằm tháng Giêng hẵng mua luôn cho rồi." Thương Tuyết Hà cạn lời, "Còn thiếu gì nữa mẹ bảo luôn đi, đằng nào hai ngày tới con với Tư Dao cũng rảnh, tụi con đi mua cho."

"Thế thì tốt quá." Mẹ Thương hớn hở: "Đồ Tết hai đứa cứ tự xem mà mua, thích ăn gì mua nấy. Bố mẹ cũng chẳng ham hố gì mấy thứ đó, mua về cũng chỉ để đãi khách thôi."

"Vâng." Thương Tuyết Hà ngồi lại sofa, quay sang bàn bạc với Tư Dao: "Thế mình mua ít hạt khô, mực xé với thịt bò khô nhé, chị thích ăn gì nữa không?"

Nghe đôi trẻ bàn bạc, mẹ Thương chêm thêm một câu: "Đúng rồi, nhớ mua một cây thuốc lá nhé, để lúc mấy chú bác qua chúc Tết thì chia cho họ."

"Vâng, loại gì ạ?"

"Tùy con chọn thôi." Mẹ Thương xua tay, "Không cần mua loại đắt quá đâu, tầm hai ba trăm tệ một cây là được rồi."

Nhà chị họ ở vùng nông thôn, từ nhà cô đi mất hơn một tiếng rưỡi mới tới nơi. Trước chuyến thăm, Thương Tuyết Hà tràn đầy mong đợi, tính ra cũng vài năm rồi cô chưa gặp chị họ, trước giờ chủ yếu chỉ nhắn tin qua mạng.

Trước khi xuất phát, hai người ghé qua trung tâm thương mại mua quà. Nhớ mang máng chị họ rất thích làm đẹp, Thương Tuyết Hà còn cố tình mua cho chị một thỏi son. Sau đó họ vào siêu thị mua thêm ít quà cáp biếu xén, nhưng hàng hóa trên kệ hoa cả mắt khiến họ nhất thời bối rối.

"Chú họ năm nay bao nhiêu tuổi rồi?" Tư Dao hỏi.

"Em không rõ lắm... chắc tầm năm sáu mươi gì đó."

Tư Dao gật đầu, suy nghĩ một lát rồi bảo: "Mua một hộp trà sâm với sữa bột đi, hai loại này khá thiết thực cho người trung niên và cao tuổi." Sau đó, dưới ánh mắt trêu chọc của Tư Dao, cô còn lấy thêm một chiếc xe đồ chơi điều khiển từ xa và mua một ít trái cây, lúc này mới lên đường về nhà chú họ.

Xe càng rời xa khu đô thị, những tòa nhà cao tầng dần được thay thế bằng những căn nhà cấp bốn. So với tiếng còi xe ồn ào ở thành phố, đường xá thưa thớt xe cộ hơn hẳn. Thấy bản đồ báo sắp đến nơi, ai ngờ rẽ khỏi đường lớn lại là một đoạn đường bùn đất gồ ghề.

"Thật là... xe xóc quá." Thương Tuyết Hà phải bám chặt tay vịn, "Em nhớ hồi nhỏ đường này đã nát rồi, sao bao nhiêu năm trôi qua vẫn chưa sửa xong nhỉ."

"Hồi nhỏ em hay về đây lắm à?"

"Nhà em vốn dĩ ở trong thôn mà, sau này bố mẹ mở quán cơm kiếm được tiền mới lên phố mua nhà định cư, cứ dịp tế tổ là lại về."

"Vậy nghĩa là trong thôn còn nhiều họ hàng khác nữa à?" Tư Dao nhướng mày, "Có muốn tiện đường qua thăm họ không?"

"Thôi đi chị, tám vạn năm rồi em chẳng gặp họ, Tết nhất cứ để bố mẹ em đi giao thiệp là được."

Thật lòng mà nói, Thương Tuyết Hà không thích những người ở thôn. Người ta hay bảo nông dân chất phác nhưng họ hàng nhà cô toàn hạng khôn lỏi và hám lợi, không ít lần gây rắc rối cho bố mẹ cô, mà bố Thương lại là người hiền lành, dễ mủi lòng.

Đi qua đoạn đường nát thêm vài phút, xung quanh bắt đầu xuất hiện những ngôi nhà nông thôn tự xây, người cũng đông hơn. Thương Tuyết Hà chỉ vào căn nhà phía trước: "Chính là căn đó, đỗ ở cửa đi chị."

Hai người xách túi lớn túi nhỏ xuống xe. Bước vào cổng sân liền thấy một cậu bé đang đạp xe trong sân, thấy có người lạ đến nó chỉ im lặng nhìn chăm chằm. Thương Tuyết Hà nhận ra ngay đây là cháu mình. Chị họ lấy chồng cùng làng nên thấy cháu ở đây cũng không có gì lạ.

"Ái chà, bé ơi, có nhận ra cô không nào."

Đứa trẻ không nói gì, hét to gọi mẹ. Chẳng mấy chốc chị họ từ trong nhà bước ra, thấy Thương Tuyết Hà thì vô cùng bất ngờ. Thương Tuyết Hà cũng kinh ngạc không kém. So với lần cuối gặp nhau mới chỉ vài năm, mà trông chị cứ như già đi mười tuổi, ở nhà cũng không trang điểm, ăn mặc vô cùng giản dị.

Hai chị em hàn huyên một lúc, chị họ mời họ vào nhà ngồi chơi. Cậu bé nhận được xe đồ chơi điều khiển từ xa liền ngọt ngào gọi một tiếng "Cô" rồi ôm món đồ chơi mới chạy ra sân chơi tiếp.

"Chú thím đâu rồi chị?" Thương Tuyết Hà nhìn quanh một vòng không thấy người lớn.

Chị họ rót cho hai người chén trà, cười bảo: "Họ ra ngoài rồi, chắc sắp về thôi, tối nay ở lại ăn cơm nhé. Em về mà chẳng báo trước gì cả." Nói xong, ánh mắt chị họ dời sang Tư Dao, thấy gương mặt lạ nên hỏi: "Đây là bạn em à?"

Tư Dao mỉm cười đứng bên cạnh, Thương Tuyết Hà nói thẳng luôn: "Không phải bạn đâu, là bạn gái em đấy."

"Cái gì?" Chị họ vô cùng ngạc nhiên, cứ ngỡ mình nghe nhầm.

Thương Tuyết Hà nắm lấy tay Tư Dao, đan chặt mười ngón tay trước mặt chị họ, cười bảo: "Là bạn gái em, kiểu người yêu ấy chị."

Cô cứ ngỡ chị họ cũng không hơn mình mấy tuổi, chắc sẽ thấu hiểu được nên mới thành thật khai báo nhanh như vậy. Ai ngờ chị họ cau mày, nụ cười trên mặt biến mất trong tích tắc. Chị chậm rãi ngồi lại ghế, liếc nhìn ra ngoài cửa rồi thu hồi ánh mắt.

"Nhân lúc chú thím em chưa về, chị có vài lời tâm huyết muốn nói với em." Vẻ mặt chị họ trở nên nghiêm trọng, đôi mày càng nhíu chặt, ánh mắt cứ như đang nhìn thấy thứ gì đó bẩn thỉu.

Tim Thương Tuyết Hà hẫng một nhịp, cô cũng thu lại nụ cười, thản nhiên nói: "Chị nói đi."

"Dẫu biết giờ xã hội cởi mở, người đồng tính cũng nhiều, nhưng ở quê không giống như thành phố lớn. Em là phận nữ nhi, lại còn là sinh viên đại học có học thức, sao lại không học điều tốt mà đi học đòi làm mấy cái trò đồng tính luyến ái này. Cái trò này nếu là ở thời xưa nói khó nghe một chút là hai đứa bị thả trôi sông, bị cả làng nhổ vào mặt rồi đấy."

Chị ta nói thẳng thừng như vậy, thực sự chẳng nể nang gì chút mặt mũi nào.

Tác giả có lời muốn nói:

Hãy cùng đoán xem thỏ con sẽ có phản ứng gì nhé:

1. Tức phát điên, túm tóc chị họ đập đầu vào tường bôm bốp.

2. Khẩu chiến tại chỗ, sau đó tuyệt giao với chị họ đến chết không nhìn mặt.

3. Mẹ nợ con trả, túm thằng cháu ra đánh một trận (?)

4. Khác, mời bổ sung tại khu vực bình luận.

Rất cảm ơn sự ủng hộ của mọi người dành cho mình, mình sẽ tiếp tục cố gắng!