Biên tập: Poem
Vừa đi du lịch về, Trần Tử Hinh đã gọi điện mời hai người qua nhà dùng bữa, nhưng vì Tư Dao có việc bận nên không đi được. Sau một hồi bàn tính, họ quyết định ra ngoài ăn cho tiện lợi.
Khi Thương Tuyết Hà đến nhà hàng thì Trần Tử Hinh đã tới rồi, cô nàng đang cúi đầu xem mấy tờ rơi nhặt được trên đường.
"Cậu đang xem gì đấy?" Thương Tuyết Hà liếc nhìn đống tờ rơi trên bàn, đủ loại từ ăn uống, giải trí đến nhà đất.
Trần Tử Hinh đẩy tờ quảng cáo quán trà sữa mới mở cho cô: "Quán này mới khai trương ngay dưới lầu, lát ăn xong mình đi mua một ly nhé."
"Được thôi." Cô nhìn lướt qua xấp giấy dưới tay trái bạn mình, cười bảo: "Mình còn tưởng cậu đang xem nhà đất cơ."
"Nhà đất á?" Trần Tử Hinh cúi xuống, rút tờ quảng cáo bất động sản ra, buồn cười nói: "Trông mình giống người mua nổi nhà không? Mà giá nhà bây giờ đắt thật đấy, rẻ nhất cũng ba vạn một mét vuông."
"Đúng là vậy." Thương Tuyết Hà chống cằm, thở dài thườn thượt: "Biết bao giờ mình mới mua nổi nhà đây."
"Hai người không định mua à? Mình thấy Tư Dao không thể không mua đâu."
"Bọn mình chưa bao giờ bàn về chuyện này." Thương Tuyết Hà cũng không biết một người nhận lương tháng như mình thì lấy đâu ra can đảm để bàn chuyện mua nhà với một người nhận lương năm như Tư Dao.
"Bố mẹ cậu chẳng phải mua cho cậu một căn ở quê sao? Bán căn đó đi rồi mua ở đây là được mà, dù sao hai người cũng định định cư ở đây rồi, nhà ở quê để không cũng bám bụi."
"Chuyện này bố mẹ mình cũng có nói qua, bảo mình tự cân nhắc. Nhưng dù có bán nhà ở quê thì chắc cũng chỉ đủ một nửa thôi."
"Thế thì mỗi người một nửa, quá chuẩn còn gì."
Thương Tuyết Hà xua tay, chủ đề này làm cô hơi nhức đầu nên bèn lảng sang chuyện khác: "Cái đó tính sau đi. Năm nay mình đạt giải Nhân viên xuất sắc, tiền thưởng được mười vạn đấy."
Trần Tử Hinh nghe xong thì trầm trồ, mặt đầy ngưỡng mộ: "Xịn thế! Định tiêu thế nào đây? Mình thấy cậu nên đổi điện thoại mới đi."
"Về chuyện này, mình đang muốn hỏi ý kiến cậu đấy." Thương Tuyết Hà gãi tai: "Mình muốn mua quà tặng Tư Dao, cậu thấy tặng gì thì hợp?"
"Chuyện này à..." Trần Tử Hinh nghĩ ngợi: "Mình thấy vấn đề này cậu nên đi hỏi chị Bạch Tuyên thì hơn. Nhờ chị ấy thăm dò hộ cho."
Thương Tuyết Hà thấy rất có lý, lập tức gọi điện cho Vệ Bạch Tuyên và thành công lấy được thông tin. Hóa ra dạo trước Tư Dao có tình cờ nói với nàng ấy là thích một chiếc túi xách, nhưng cửa hàng chuyên doanh lại hết hàng nên chuyện đó cũng trôi qua luôn.
Nhìn thấy tấm ảnh của chiếc túi đó, Trần Tử Hinh kinh ngạc: "Thương hiệu này không rẻ đâu nhé."
"Kệ đi. Ăn xong mình đi xem thử."
Thương Tuyết Hà vốn mù tịt về túi hiệu, cô chỉ biết chân lý "Túi xách trị bách bệnh". Khi họ bước vào cửa hàng chuyên doanh, ánh đèn rực rỡ bên trong suýt chút nữa làm lóa mắt cô. Thấy có khách đến, nhân viên tư vấn lập tức nở nụ cười tiêu chuẩn "tám chiếc răng" tiến lại chào đón.
Thương Tuyết Hà liếc nhìn các mặt hàng trưng bày trên kệ, rẻ nhất cũng vài nghìn bạc.
"Mẫu túi này còn không ạ?" Cô đưa ảnh cho nhân viên xem. Nhân viên xem xong thái độ càng thêm nhiệt tình: "Dạ còn ạ, quý khách thật tinh mắt, đây là mẫu chủ đạo của thương hiệu chúng tôi mùa này. Dạo trước bị cháy hàng, mấy hôm nay mới vừa về thêm đấy ạ."
Nhân viên dẫn họ đến quầy bên trong, trịnh trọng đeo găng tay trắng rồi mới lấy túi từ trong tủ kính có khóa ra. Thương Tuyết Hà cầm lên xem kỹ vài lần, cảm thấy chất liệu rất tốt, trông cực kỳ cao cấp. Đang định hỏi giá thì cô liếc thấy con số trên thẻ bài.
"Bốn vạn tám?" Khoảnh khắc thốt ra câu đó, Thương Tuyết Hà thấy mình "bay" quá rồi, bốn vạn tám mua một cái túi mà mình cũng chấp nhận được.
"..." Nhân viên mỉm cười lịch sự: "Thưa quý khách, đó là mã hàng ạ. Giá của chiếc túi này là hai mươi ba vạn tám trăm nghìn."
Để chứng minh giá trị của chiếc túi, nhân viên thao thao bất tuyệt một tràng dài, đại ý là chất liệu da thật cao cấp thế nào, được ưa chuộng ra sao. Nhưng trong đầu Thương Tuyết Hà chỉ còn lại con số "23,8 vạn". Cô bắt đầu nghi ngờ nhân sinh, chỉ là một cái túi thôi mà, cần đắt thế sao? Nếu mua cái túi này, mười vạn tiền thưởng không đủ còn phải bù thêm mười mấy vạn nữa, coi như tiền thưởng cuối năm biếu không cho cửa hàng.
Trần Tử Hinh thấy cô do dự liền mỉm cười khéo léo đuổi nhân viên đi. Nhân viên dày dạn kinh nghiệm cũng chỉ cười đáp: "Vâng, vậy mời hai vị cứ thong thả xem, cần gì cứ gọi em ạ."
Thương Tuyết Hà đặt túi xuống bàn, Trần Tử Hinh cầm lên ngắm nghía: "Túi này đẹp thật, nhưng cái giá thì không đẹp tí nào, đắt quá. Thuộc phân khúc trung cao cấp của hãng này rồi."
Cô nàng định khuyên Tuyết Hà đổi quà khác, hai mươi mấy vạn một cái túi thực sự nằm ngoài khả năng chịu đựng của kiếp làm thuê. Nhưng sau một hồi do dự, Thương Tuyết Hà dứt khoát gọi nhân viên lại thanh toán.
Trần Tử Hinh can ngăn không thành, đành bỏ cuộc. Sau khi quẹt thẻ, hai người bước ra khỏi cửa hàng. Đi được một đoạn xa, Trần Tử Hinh mới không nhịn được thốt lên: "Trời ạ, cậu có tỉnh táo không đấy? Cái túi đó hơn hai mươi vạn đấy!"
"Mình rất tỉnh táo." Thương Tuyết Hà nở nụ cười "đau thương" nhưng vẫn lịch sự: "Giờ mình thấy may mắn là bạn gái mình không thích cái túi chín mươi mấy vạn đấy."
"Mình thấy là..." Trần Tử Hinh uyển chuyển khuyên: "Còn rất nhiều loại quà khác để chọn mà, đâu nhất thiết phải tặng túi, giờ quay lại đổi quà vẫn kịp đấy."
"Mình biết cái túi này đắt, đắt ở cái thương hiệu, giá trị thực tế không đáng đến vậy." Thương Tuyết Hà nhìn món đồ đã đóng gói đẹp đẽ, nói tiếp: "Nhưng không có chuyện đáng hay không đáng, chỉ có chuyện nỡ hay không nỡ thôi. Trong khả năng mình có thể chấp nhận được, mình muốn mua cho chị ấy món quà mà chị ấy thích."
"Giỏi lắm, mình khuyên cậu tiêu dùng lý trí, cậu lại nhồi cho mình một miệng cơm chó." Trần Tử Hinh thấy nghẹn lòng, gượng cười: "Hóa ra mình mới là kẻ ngốc."
Chú thỏ nào đó nhảy cẫng lên, cười hì hì: "Mình chưa tặng chị ấy món quà nào ra hồn cả, mua xong cái túi này thấy lòng nhẹ nhõm hẳn, hèn chi người ta bảo túi trị bách bệnh!"
Khi Thương Tuyết Hà về đến nhà, trong phòng vắng tanh, Tư Dao vẫn chưa về. Cô tranh thủ lúc nàng chưa về liền giấu món quà thật kỹ, định bụng tìm không khí thích hợp mới tặng. Đang định gọi điện hỏi khi nào nàng về thì tiếng mở cửa vang lên, cô lon ton chạy ra đón.
Tư Dao mang theo hơi lạnh từ bên ngoài vào, nàng vừa cởi áo khoác treo lên giá thì đã bị ai đó lao tới ôm chầm lấy. Thấy tâm trạng đối phương rất tốt, Tư Dao ôm lấy cô cười hỏi: "Tâm trạng tốt thế? Có chuyện gì vui à."
"Thấy chị là vui rồi." Thương Tuyết Hà cười lấp lánh: "Chị ăn cơm chưa? Để em làm gì đó cho chị ăn nhé."
"Chị ăn rồi." Hai người như hình với bóng di chuyển vào sofa phòng khách. Ngồi xuống rồi Tư Dao mới nói: "Lúc nãy mẹ gọi điện bảo mai chúng mình về nhà ăn cơm."
"Vâng ạ." Cô gật đầu, "Em nhớ không lầm thì mai kia bố mẹ bay rồi đúng không? Đưa tiễn xong mình về nhà thôi."
Tư Dao mỉm cười đồng ý. Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, bầu không khí nhuốm màu ám muội, dần dần trở nên nồng nàn. Những chuyện còn lại... không cần nói cũng tự hiểu.
Dự định ban đầu của Thương Tuyết Hà là sáng dậy sẽ có thời gian trang điểm thật lộng lẫy rồi mới cùng Tư Dao về nhà. Thế nhưng khi mở mắt ra đã là mười một giờ trưa.
"!!!" Trên giường chỉ còn mình cô, Thương Tuyết Hà bật dậy như tôm nhảy. Tư Dao đang phơi quần áo, cô khựng lại, giọng đầy oán trách: "Sao chị không gọi em dậy."
"Thấy em ngủ ngon quá nên chị muốn để em ngủ thêm chút." Tư Dao giải thích: "Vẫn còn sớm mà, kịp mà."
"Sớm chỗ nào! Em còn phải chuẩn bị kỹ càng chứ, sao có thể để người lớn chờ được! Chị có thấy ai một giờ chiều mới ăn cơm trưa không!" Cô hậm hực chạy vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt thần tốc. Tư Dao nhìn dáng vẻ cuống cuồng của cô thì thấy thú vị, ngồi một bên thích thú quan sát, kết quả bị chú thỏ nào đó lườm cho một cái "hung dữ".
Thấy Thương Tuyết Hà bắt đầu dặm phấn tô son tỉ mỉ, nàng ho khan một tiếng: "Chỉ là về nhà ăn bữa cơm thôi, không cần long trọng thế đâu."
"Con dâu xấu xí gặp bố mẹ chồng thì không cần chải chuốt à?" Thương Tuyết Hà hừ một tiếng, "Giỏi thì lúc gặp bố mẹ em chị đừng có ăn diện."
Hoàn thành bước trang điểm cuối cùng, Thương Tuyết Hà chớp mắt nhìn Tư Dao, mong đợi lời khen: "Đẹp không chị?"
Tư Dao ôm lấy cô, hôn nhẹ một cái: "Bé ngọt ngào của chị lúc nào cũng đẹp hết."
Bé ngọt ngào... cô bất giác nhớ lại ký ức nồng cháy đêm qua. Lần này không còn thẹn thùng như những lần trước, Thương Tuyết Hà đổi tư thế, ngồi lên đùi Tư Dao, vòng tay qua cổ nàng, khẽ cắn nhẹ vào vành tai đối phương. Hơi thở nóng hổi phả vào tai nàng, cô hạ thấp giọng gọi một tiếng: "Chị..."
Nhịp thở của Tư Dao khựng lại trong tích tắc, vẻ mặt điềm tĩnh bỗng đông cứng, rồi sắc hồng từ tai lan nhanh ra khắp mặt. Cô nàng này chỉ vào những lúc "đặc biệt" mới gọi chị như thế, giọng điệu khi đó luôn mềm mại, nũng nịu như chú mèo con chưa đầy tháng khiến người ta không khỏi xót thương.
Tư Dao mím môi, kìm nén cảm xúc trong lòng: "Đừng nghịch nữa, chúng mình phải xuất phát thôi."
Thấy Tư Dao bị mình trêu cho đỏ mặt, Thương Tuyết Hà mới thấy mãn nguyện, không thể lần nào cũng để chị chiếm thế thượng phong được! Chỉnh đốn lại quần áo, cô mang theo đống quà cáp mua được từ chuyến đi chơi rồi lên đường đến nhà họ Tư.
Trên đường đi, Thương Tuyết Hà không dưới ba lần lấy gương ra kiểm tra xem lớp trang điểm có bị nhòe không. Dù đã gặp bao nhiêu lần, cô vẫn thấy căng thẳng vô cùng. Nghĩ đến mấy chữ "Bố mẹ" đã gọi trong nhóm và cái lì xì của bố Tư Dao, cô thấy ngượng nghịu, chẳng biết gặp hai bác thì phải thể hiện thế nào.
Cô mải suy nghĩ suốt quãng đường, đến khi hoàn hồn thì Tư Dao đã đỗ xe xong. Bước xuống xe, Tư Dao nắm tay cô theo thói quen, đi qua sân trước rồi vào trong nhà.
Thương Tuyết Hà liếc mắt thấy ngay những tờ câu đối xuân đang trải trên sàn nhà, hai bác đang quay lưng ra cửa, ngồi xổm dưới đất bôi hồ dán, không để ý thấy họ đã về.
Có lẽ dạo gần đây hay trêu đùa với Tư Dao là gọi bố mẹ theo, giờ thấy hai bác, đầu óc Thương Tuyết Hà bỗng "chập mạch".
Miệng nhanh hơn não, cô thốt ra một câu xanh rờn: "Bố mẹ ơi, chúng con về rồi ạ!"
Ngay khoảnh khắc đó, cô chỉ muốn đổi sang hành tinh khác sống cho xong.
Tác giả có lời muốn nói:
Nhiệm vụ hằng ngày: Nhục chết – Đã hoàn thành (Checked) √
Rất cảm ơn sự ủng hộ của mọi người dành cho mình, mình sẽ tiếp tục cố gắng!