Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Chương 104

Biên tập: Poem

Gió lạnh thét gào bên ngoài, nhưng trong phòng đèn điện sáng trưng, hai người ngồi trên sofa ăn tối, tivi trên tường đang phát một chương trình giải trí.

Do ngủ nướng hơi lâu nên khi họ dậy ăn cơm đã là chín giờ tối.

"Món sườn này vị khá ổn nhỉ, thịt mềm thật đấy." Thương Tuyết Hà nhả xương ra, lại nói: "Hay mai mình lại đặt hàng quán này đi."

"Lại đặt nữa?" Tư Dao buồn cười, "Em đi chơi là để ở lì trong khách sạn đặt đồ ăn ngoài à?"

"Suỵt, nói thế nghe cũng có lý. Vậy mai mình ra ngoài ăn. Mà không biết nhóm Duyệt Hân thế nào rồi, lát nữa hỏi xem họ đi chơi có vui không."

Đang nói chuyện thì tiếng chuông cửa vang lên.

Thương Tuyết Hà đứng dậy mở cửa, thấy hai người đứng bên ngoài thì hơi khựng lại, biểu cảm của hai người họ trông có vẻ không được đúng lắm.

"Ơ? Sao hai đứa về sớm thế?" Cô mở rộng cửa, nghiêng người nhường lối: "Vào ngồi đi."

Tư Dao thấy có khách đến, liền thu dọn mấy hộp cơm trên bàn ném vào thùng rác, nhường chỗ cho họ ngồi.

Chiếc sofa rất lớn, đủ chỗ cho cả bốn người. Thấy Khương Niệm ngồi xuống một bên sofa, Điền Duyệt Hân không chọn ngồi cạnh cô ấy mà kéo một chiếc ghế đôn lại ngồi.

"Hai chị mới ăn cơm ạ?"

"Ừ, vừa ngủ dậy." Thương Tuyết Hà dừng một chút, "Hai đứa ra ngoài có gì vui không?"

"Chỉ đi ăn một bữa cơm thôi." Điền Duyệt Hân cười mà như không cười, "Còn làm quen được một bạn nữ ở nhà hàng nữa."

"..." Thương Tuyết Hà nhướng mày, đang suy ngẫm ý tứ trong lời nói của Điền Duyệt Hân thì Tư Dao thấy vậy liền bảo: "Chị thấy trong ngăn kéo có hai bộ bài, ngồi không cũng chán, hay mình chơi bài đi."

Chơi bài có thể làm dịu bầu không khí, cũng dễ mở lời hơn. Thương Tuyết Hà lật 8 lá bài của địa chủ lên, liếc nhìn Khương Niệm nãy giờ vẫn im hơi lặng tiếng rồi lại liếc nhìn Điền Duyệt Hân đối diện.

"Một đôi 3." Cô đánh bài, sau đó thản nhiên hỏi: "Duyệt Hân, em vừa bảo làm quen được bạn nữ là thế nào vậy?"

"Cũng không có gì." Điền Duyệt Hân bình thản đáp, "Thấy bạn ấy trông khá đặc biệt nên em lên xin WeChat thôi."

"Trông thế nào? Xinh không?"

"Khá xinh ạ." Điền Duyệt Hân nói đến đây thì khựng lại, kín đáo liếc Khương Niệm một cái, đánh ra một đôi 5 rồi nói tiếp: "Dáng cao, trông rất ngầu, nói chuyện một lúc thấy tính cách cũng ổn."

Khương Niệm mặt không cảm xúc ném ra hai lá bài: "Đôi 2."

"To thế cơ à?" Tư Dao ngạc nhiên, lẳng lặng cất đôi 10 lại, "Bỏ."

"Chị cũng bỏ." Thương Tuyết Hà nhìn ra được những đợt sóng ngầm giữa hai người, dưới gầm bàn cô dùng đầu gối chạm nhẹ vào chân Tư Dao, nháy mắt cười thầm với nàng.

"Cô bé mà Tiểu Điền chủ động xin liên lạc chắc chắn là xinh rồi." Tư Dao nhận được tín hiệu, liền tung hứng cùng Thương Tuyết Hà: "Hóa ra em thích kiểu con gái cá tính à."

"Ái chà, cái người đó Khương Niệm em cũng thấy rồi đúng không? Em thấy sao?" Thương Tuyết Hà quăng chủ đề cho Khương Niệm.

"Em không nhìn rõ mặt, em không biết." Khương Niệm nói thẳng, không cần suy nghĩ.

"..." Đứa trẻ này, sao chẳng chơi theo kịch bản gì cả vậy.

"Vậy Duyệt Hân, em định theo đuổi người ta à? Chị thấy nhé, nếu gặp được người hợp duyên thì cũng nên cân nhắc tìm hiểu xem sao."

"Em cũng chưa nghĩ kỹ nữa~" Giọng Điền Duyệt Hân nhẹ bẫng, rồi thấy Thương Tuyết Hà đang hào hứng, cô ấy chớp chớp mắt bảo: "Nếu muốn theo đuổi con gái thì phải làm thế nào ạ? Bạn ấy cũng đi chơi cùng bạn, em còn chưa biết bạn ấy làm việc ở đâu nữa."

"Dễ thôi mà." Thương Tuyết Hà đánh ra một lá 6, tiếp tục: "Dù sao cũng biết mặt rồi, lên mạng trò chuyện nhiều vào, tìm hiểu sâu hơn về sở thích. Nếu ở gần thì rủ đi chơi, ngày thường nhớ hỏi han quan tâm!"

"Quan trọng nhất là phải biết 'thả thính', chị mới đọc được bí kíp tán gái, lát nữa gửi cho em nhé."

"Duyệt Hân nhà mình mà ra tay thì chắc chắn thoát ế! Khiến bạn ấy mê như điếu đổ luôn! Lúc đó nhớ mời chị ăn kẹo cưới đấy!"

Cô vừa dứt lời, Khương Niệm trực tiếp ném ra bốn lá 4.

"Hít." Với tư cách địa chủ, Thương Tuyết Hà hít một hơi khí lạnh, "Không phải chứ, đang lúc dọn bài mà em đã quăng bom rồi? Em không giữ võ đức gì cả!"

Khương Niệm thong thả đánh ra một bộ bài, cười mà như không cười nhìn Thương Tuyết Hà: "Sảnh đôi QKA."

Sau đó không cho họ thời gian do dự, cô ấy tiếp tục đánh: "Ba con 2 kèm một đôi 5."

"10JQKA."

"Em..." Thương Tuyết Hà ngơ ngác nhìn đống bài trên tay, thấy Khương Niệm chỉ còn vài lá, không màng gì nữa vơ bài ném xuống bàn: "Bốn con 8! Chị nổ!"

Khương Niệm ném ra hai lá bài Joker.

"..." Thương Tuyết Hà gãi đầu, cảm giác thật... bế tắc.

"Em đánh dữ quá vậy!?"

"Còn có thứ dữ hơn đấy, chị muốn nếm thử không?" Khương Niệm gần như nghiến răng thốt ra hai chữ: "Đàn. Chị."

"..." Cảm nhận được tình hình không ổn, Thương Tuyết Hà đáng thương nhìn sang Tư Dao: "Vợ ơi cứu em..."

"Chị không giúp được em rồi." Tư Dao nhún vai, "Giờ em là địa chủ mà. Đánh cho cẩn thận nhé."

Thương Tuyết Hà tức đến nổ đom đóm mắt, đánh liều bảo: "Chị không tin đâu, ba lá cuối của em chắc chắn là bài rác! Em tiêu đời rồi, chị còn rất nhiều đôi!"

Khương Niệm điềm nhiên ném bài trên tay xuống bàn: Ba con 6.

"666 luôn." Điền Duyệt Hân không nhịn được thốt lên. Bộ chiêu thức này mượt như nước chảy mây trôi, đánh cho địa chủ không còn cơ hội trở tay.

Khương Niệm tay phải cầm cây bút kẻ mắt màu đen, tay trái nâng cằm Thương Tuyết Hà, chăm chú quan sát khuôn mặt cô, khẽ cau mày ra vẻ tiếc nuối.

Thương Tuyết Hà lo cô nàng sẽ vẽ một con rùa đại ca lên mặt mình, lập tức nhận sai: "Cái đó, đàn em à, chị nghĩ em nên thận trọng một chút. Có câu nói thế nào nhỉ, phong thủy luân chuyển, em phải nghĩ cho kỹ vào."

"Hóa ra đàn chị cũng biết phong thủy luân chuyển sao? Người cần nghĩ kỹ phải là đàn chị mới đúng." Trong mắt Khương Niệm ẩn hiện vẻ đe dọa, cô ấy dùng bút kẻ mắt quẹt hai đường lên mặt Thương Tuyết Hà, tạo thành một dấu gạch chéo.

"Phụ nữ hà tất phải làm khó phụ nữ chứ." Thương Tuyết Hà thảm hại ôm lấy khuôn mặt bị vẽ bậy, không dám trêu chọc Điền Duyệt Hân và cô gái khác nữa, cô sợ trên mặt mình thật sự hiện ra một con rùa lớn.

Chơi thêm vài ván, ngoại trừ Tư Dao, mấy người còn lại trên mặt đều có những hình vẽ bậy ở mức độ khác nhau.

Đặc biệt là hình vẽ trên mặt Khương Niệm trông vô cùng đặc sắc, trên trán bị Điền Duyệt Hân vẽ một chữ "Vương" (王) tươi rói.

Thương Tuyết Hà nhìn thấy mà thấy thú vị cực kỳ, cô chằm chằm vào chữ "Vương" đó cười đầy ẩn ý: "Đây là hổ, hay là rùa thế?"

Điền Duyệt Hân đáp: "Hổ chắc chắn là vua rồi, chẳng qua là vị 'Vua' đang trốn trong sơn động thôi."

Thương Tuyết Hà nháy mắt, lời trong lời ngoài: "Nhưng mà chị vẫn thấy giống rùa hơn đấy."

Khương Niệm: "?"

Điền Duyệt Hân không tiếp lời, nhìn khuôn mặt sạch sẽ của Tư Dao mà cảm thán: "Tại sao trên mặt sếp Tư lại chẳng có một hình nào thế?"

"Vì chị chưa từng thua." Giọng nói mang theo chút hả hê, nhìn những hình vẽ loằng ngoằng trên mặt Thương Tuyết Hà mà Tư Dao vừa thấy buồn cười vừa thấy may mắn. Nếu trên mặt mình cũng bị vẽ đầy bùa chú thế này thì còn đâu là hình tượng nữa.

"Thật là phi lý!" Thương Tuyết Hà bất mãn, "Làm gì có con bạc nào đen đến mức thua mãi thế này! Ván này chị nhất định thắng!"

Điền Duyệt Hân ở bên cạnh thêm dầu vào lửa: "Đánh đi, đánh mạnh vào!"

"Đánh nhau thì không thể nào, trừ khi đánh nhau trên giường, hi hi."

"..."

Có lẽ vì oán niệm làm địa chủ quá sâu, ba người nông dân ván này cuối cùng cũng đánh bại được địa chủ để vùng lên làm chủ nhân.

Khương Niệm là người đánh hết bài đầu tiên, theo lý cô ấy phải là người vẽ lên mặt Tư Dao, nhưng cô ấy không nhận lấy bút mà nói: "Vậy đàn chị vẽ đi."

"???" Thương Tuyết Hà ngửi thấy mùi bẫy rập. Để cô vẽ lên mặt Tư Dao chẳng khác nào tàn sát lẫn nhau, không chừng sau đó Tư Dao sẽ "trả thù" cô thế nào đâu.

Hơn nữa, gương mặt bạn gái xinh đẹp thế này sao có thể vẽ bậy lên được!

Cô nghênh đón ánh mắt hóng hớt của hai người kia, đánh liều nói: "Chắc chắn muốn chị vẽ không? Hình gì cũng được đúng không? Các em xác định chưa? Thật sự xác định chưa?"

Hai người đồng loạt gật đầu, vô cùng muốn biết Thương Tuyết Hà sẽ vẽ gì lên mặt Tư Dao.

"Vậy đợi chị chút." Cô lập tức đứng dậy đi lục túi xách, sau đó quay trở lại. Ngay lúc họ đang đoán xem cô định làm gì thì...

Thương Tuyết Hà lấy ra một thỏi son, vặn lên rồi thong thả tô một đôi môi đỏ rực rỡ.

Sau đó, dưới ánh mắt ngơ ngác của hai người kia, cô dùng hai tay nâng mặt Tư Dao lên, chu môi áp tới, hôn một cái thật mạnh lên mặt đối phương.

Một tiếng "chụt" rõ mồn một vang vọng khắp căn phòng, trên mặt Tư Dao xuất hiện thêm một vết son rực cháy, tạo nên một vẻ đẹp tương phản mạnh mẽ với làn da trắng sứ.

Cú "quay xe" này khiến hai người kia đờ đẫn cả người.

"Mặt bạn gái chị đẹp thế này, sao có thể dùng để vẽ bậy được!" Thương Tuyết Hà lý lẽ đanh thép.

"Cái này..." Khương Niệm há hốc mồm, hoàn hồn sau cơn kinh ngạc, sờ chữ 'Vương' trên trán bất mãn nói: "Không công bằng! Tại sao bọn em toàn là bùa chú xấu xí thế này!"

"Các em thua cũng có thể hôn mà, bọn chị không có ý kiến gì đâu." Thương Tuyết Hà cười híp mắt, "Hôn chị cũng được, nếu tối nay các em không muốn bước ra khỏi căn phòng này."

"...Nhưng chỉ có hai chị là người yêu thôi!" Bị thua thiệt về mặt quan hệ, Khương Niệm cảm thấy thật đau lòng.

"Đúng rồi đó. Em ghen tị à? Ghen tị là đúng rồi! Mau tìm một người đi hi hi hi, chị với vợ chị tình cảm như thế đấy." Cô vừa nói vừa tung một nụ hôn gió về phía Tư Dao, cố tình khoe ân ái: "Hôn em một cái đi~"

"..." Tư Dao nhìn gương mặt Thương Tuyết Hà, chao ôi, vì thua quá nhiều nên trên mặt chẳng còn chỗ nào để đặt môi xuống được. Nàng nâng gương mặt ấy lên nhìn hồi lâu, cuối cùng chỉ có thể miễn cưỡng hôn nhẹ lên đôi môi đỏ rực kia.

Điền Duyệt Hân cảm thán: "Vẽ thành cái dạng quỷ thế này mà vẫn hôn được, đúng là chân ái rồi."

"Có gì đâu, em cũng hôn được." Khương Niệm buột miệng một câu theo bản năng, sau đó bầu không khí bỗng chốc đông cứng.

Thương Tuyết Hà sững lại, ngay sau đó là niềm vui sướng tột độ của kẻ hóng hớt, định nói gì đó thì nghe Khương Niệm ngượng ngùng bổ sung: "Ý em là, trong trường hợp là quan hệ người yêu cơ."

"..." Điền Duyệt Hân giật giật khóe miệng, không biết nên phàn nàn thế nào, đành chủ động thu bài lại và xào bài.

"..." Thương Tuyết Hà vỗ vai Khương Niệm, lắc đầu kiểu "rèn sắt không thành thép": "Em ấy à, cứ độc thân tiếp đi cho rồi."

Thương Tuyết Hà ngồi hơi mỏi, dứt khoát đổi tư thế, thoải mái tựa vào lòng Tư Dao, còn dặn: "Đừng có nhìn lén bài của em nhé."

"Ai thèm nhìn bài của em." Tư Dao buồn cười, đưa tay nhéo mũi cô, ánh mắt đầy vẻ nuông chiều, "Em thua bao nhiêu ván rồi, nhìn như con mèo hoa ấy."

Điền Duyệt Hân nhìn bầu không khí tràn ngập bong bóng màu hồng của hai người mà thầm ngưỡng mộ. Cô ấy chưa từng biết vị Phó giám đốc Tư vốn nghiêm túc chính trực trước mặt mọi người khi yêu đương lại có thể ngọt ngào đến thế.

Cô lại không nhịn được liếc nhìn Khương Niệm ngồi cạnh mình, cô nàng vẫn ngồi thẳng lưng, đang cúi đầu chỉnh bài, toàn thân toát ra "hương thơm" của kẻ độc thân.

Lại nghĩ đến sự thờ ơ lúc tối, cô ấy khẽ thở dài trong lòng.

Xem ra k*ch th*ch bấy nhiêu vẫn còn chưa đủ.

Tác giả có lời muốn nói:

Người bình thường yêu đương: Mình phải tỏ tình thôi!

Tiểu Điền yêu đương: Tỏ tình hả? Đưa đây cho bà! (Cướp luôn thế chủ động)

Rất cảm ơn sự ủng hộ của mọi người dành cho mình, mình sẽ tiếp tục cố gắng!