Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính
Chương 1
Biên tập: Poem
Hiệu đính: Poem
Mùa hè năm nay nóng hơn mọi năm, ve trên cây kêu râm ran không ngừng, nghe mà khiến người ta bực bội.
Vừa gặp xong khách hàng, Thương Tuyết Hà xuống khỏi taxi, không khí oi bức như tồn tại trong một chiếc lồng hấp kín không kẽ hở khiến cơ thể mệt mỏi của cô càng thêm rã rời.
Cô vào quán cà phê dưới tòa nhà công ty gọi một ly latte, trong lúc chờ đợi liền mở điện thoại.
Tin nhắn WeChat mới nhất đến từ mấy nhóm nhỏ đồng nghiệp chuyên hóng hớt.
Cô lướt từ trên xuống xem một lượt, không biết sao mọi người lại nói đến chuyện lãnh đạo mới, cô xem mà mơ mơ hồ hồ, bèn gửi một dấu hỏi trong nhóm.
Rất nhanh có đồng nghiệp @cô, hỏi cô đang ở đâu rồi tiện thể nhờ mang lên một ly cà phê dưới lầu.
"Đồ uống của chị đã xong, đi thong thả." Nhân viên thuần thục đóng gói mấy ly nước, nụ cười đi kèm vẫn không khác gì ngày thường.
Rời khỏi quán cà phê, Thương Tuyết Hà thở dài một hơi thật mạnh.
Lại thêm một lần cảm thán cuộc sống quá mệt mỏi.
Từ khi tốt nghiệp đi làm đến nay đã hai năm, cô vẫn chưa quen với cuộc sống trâu ngựa khổ sở, cũng sẽ có những ngày đặc biệt không muốn rời giường, thậm chí nảy sinh ý định xin nghỉ.
Nhưng cái ví nói với cô, không được.
Đẩy cửa kính xoay của công ty, trước mắt là đại sảnh tráng lệ huy hoàng, công ty top 50 toàn cầu này có bao nhiêu người vắt óc cũng muốn chen vào, trong đó có cả cô.
Thương Tuyết Hà vứt bỏ sự uể oải bị khách hàng giày vò tinh thần, khởi động lại tâm trạng nhiệt tình chào hỏi cô lễ tân.
Về đến văn phòng, vừa hay đồ ăn ngoài do đồng nghiệp đặt đã tới, thấy cô trở lại liền kéo cô cùng dùng trà chiều.
Động lực có thể khiến Thương Tuyết Hà gắng gượng làm việc trong áp lực cao, đại khái cũng chỉ có bầu không khí văn phòng khá tốt.
Lãnh đạo cấp cao không mấy khi xuất hiện, lãnh đạo bộ phận thì dễ tính, giữ thái độ chỉ cần hoàn thành công việc thì làm sao cũng được, đồng nghiệp gọi trà chiều cũng là chuyện thường.
"Tuyết Hà, cậu biết chưa?" Đồng nghiệp bàn bên hút một ngụm trà sữa, đẩy ghế xoay lại gần, vẻ mặt thần thần bí bí.
Thương Tuyết Hà đầy nghi hoặc: "Biết cái gì?"
"Trong nhóm đó, cậu xem lại lịch sử tin nhắn chưa? Bọn mình nói cả buổi chiều rồi."
"Tin nhiều quá, mình chỉ xem sơ qua. Có chuyện gì xảy ra sao?"
Đồng nghiệp nhìn quanh bốn phía, hạ giọng như tiếp đầu mối với đặc vụ: "Vị trí Phó giám đốc của chúng ta chẳng phải bỏ trống lâu rồi sao? Hôm nay có tin rồi, có một người từ tổng bộ nhảy dù xuống đảm nhiệm."
"Ồ." Thương Tuyết Hà gật đầu, "Chuyện này thì liên quan gì đến bọn mình, dù sao chúng ta cũng chỉ là tôm tép."
"Không không không!" Đồng nghiệp nói, "Theo tin hành lang! Vị Phó giám đốc mới đến muốn chỉnh đốn công ty một lượt, ưu tiên lấy bộ phận chúng ta ra khai đao!"
"Trời ạ, ai mà không biết bộ phận chúng ta không khí tốt, vừa đến đã muốn động vào chúng ta!" Đồng nghiệp càng nói càng kích động, kéo theo một đồng nghiệp khác gia nhập đội hình hóng hớt.
"Mình nghe nói vị Phó giám đốc mới đến này thủ đoạn không tầm thường đâu Một người phụ nữ chưa tới ba mươi tuổi đã ngồi lên vị trí Phó giám đốc công ty hơn nữa còn được lãnh đạo cấp trên rất coi trọng chậc chậc chậc..."
"Ừm ừm ừm..." Thương Tuyết Hà vừa qua loa đáp lại vừa không ngừng tay chỉnh sửa email, bọn họ càng nói càng đi xa, đã bắt đầu suy đoán mối quan hệ không ai biết giữa vị Phó giám đốc này và lãnh đạo cấp trên.
Thương Tuyết Hà không nhịn được lắc đầu trong lòng, những đề tài như thế cô không mấy hứng thú tham gia, đồng thời cũng cảm thán rằng đôi khi sự ác ý lớn nhất dành cho phụ nữ lại đến từ chính phụ nữ.
Nhưng... Thương Tuyết Hà vẫn hy vọng những lời đồn về vị Phó giám đốc kia là giả, dù sao cũng chẳng ai mong đột nhiên xuất hiện một nữ ma đầu là cấp trên.
"Này này này mấy người đang mở hội bàn trà kia công việc xong hết chưa?" Động tĩnh bên này khiến tổ trưởng chú ý, lên tiếng cắt ngang bọn họ.
Thương Tuyết Hà lúc này mới được giải thoát.
Nhóm WeChat nhỏ lại reo lên, hỏi tối nay có muốn cùng đi ăn không, sẽ có mấy anh chàng đẹp trai đến.
Trong nhóm hầu hết đều là người độc thân, vừa nghe có trai đẹp ai nấy đều xao động, lập tức nổ bong bóng nói đi.
Thương Tuyết Hà liếc mắt nhìn, cho dù miêu tả trai đẹp có đẹp trai đến mức chảy mỡ cô cũng vẫn bất động như núi.
[Thương Tuyết Hà]: Mình không đi đâu, tối nay có việc rồi.
Tối nay Thương Tuyết Hà không có việc gì cả, nếu chỉ đơn thuần là ăn cơm cô sẽ tham gia nhưng nếu là kéo mối thì cô không có chút hứng thú nào.
Nguyên nhân không gì khác, cô không hứng thú với trai đẹp.
Nếu là mỹ nữ, cô sẽ không chút do dự mà tham gia.
Nhưng ngoài bạn thân ra, không ai biết cô là bóng kín.
Cô giống như những người khác, vẫn luôn độc thân vì chưa gặp được người phù hợp, thêm vào đó xung quanh cô toàn là gái thẳng, mà cô cũng không mở rộng quan hệ xã hội ra ngoài nhóm quen biết hiện tại thì muốn thoát độc thân lại càng khó.
Có thời gian tham gia giao lưu nam nữ, cô thà về nhà nằm còn hơn.
Trước đây sau khi tan làm Thương Tuyết Hà còn đi phòng gym hoặc đăng ký lớp bồi dưỡng để hoàn thiện bản thân, nhưng theo khối lượng công việc ngày càng nhiều, cô từ bỏ những hoạt động hành xác sau giờ làm, chuyển sang lao vào vòng tay của văn học mạng.
Mấy cuốn tiểu thuyết cô mới sưu tầm gần đây vẫn chưa có thời gian đọc, khó khăn lắm hôm nay chuyện khách hàng xử lý gần xong, cô phải sủng hạnh một cuốn để an ủi trái tim bị tàn phá của mình.
Khẩu vị đọc truyện của cô không kén, ngôn tình bách hợp đều đọc, phần lớn là những bánh ngọt ngọt ngấy, gần đây đọc nhiều đến mức tê liệt nên bèn tìm đọc một cuốn ngôn tình trông có vẻ không quá ngọt tên Mối tình đầu như lửa.
Cái tên vừa văn vở mà không kém phần làm màu này thu hút sự chú ý của Thương Tuyết Hà, cô muốn xem rốt cuộc "lửa" thế nào, xem xong lại cảm thấy quả thật rất bốc hỏa.
Nhìn từ lời mở đầu, nữ chính là một kẻ yêu đương mù quáng cấp độ siêu cấp, kết hôn với mối tình đầu xong thì chồng ngoại tình lại còn bị mẹ chồng ức h**p, cô nhẫn nhịn nhẫn nhịn nhẫn nhịn đến mức hóa thân thành ninja rùa.
Tác giả đánh dấu kết cục BE, cho nên Thương Tuyết Hà vô cùng mong chờ giai đoạn sau nữ chính sẽ hành hạ trai tồi thế nào rồi cùng nam phụ song túc song phi ra sao.
Dĩ nhiên, còn một điểm khiến cô hứng thú nữa là nữ chính yêu đương mù quáng kia lại trùng tên trùng họ với cô.
Được lắm, tiểu thuyết đúng là viết như vậy thật.
Điều này khiến Thương Tuyết Hà càng thêm tò mò với cuốn tiểu thuyết này, rất mong chờ tình tiết nữ chính phản công ngược lại nam chính. Đè nén sự hiếu kỳ trong lòng, sau khi tan làm cô ăn tạm một bữa đơn giản gần công ty rồi bắt tàu điện ngầm về nhà.
Trên tàu điện ngầm, cô chỉ mới đọc xong mấy chương đầu mà nắm đấm đã cứng lại, để tránh ở nơi công cộng không nhịn được mà buột miệng chửi thề, cô tạm thời tắt tiểu thuyết đi.
Thương Tuyết Hà đứng ở vị trí gần cửa, một tay nắm vòng treo, vẻ mặt vô cảm trông hệt như một pho tượng thần canh cửa.
Nhưng trong đầu lại toàn là nội dung tiểu thuyết vừa đọc, đặt vào xã hội hiện thực chắc cũng chẳng có người phụ nữ nào ngốc trắng ngọt đến vậy, chỉ vì bạn trai là mối tình đầu mà bám riết lấy người ta, một thiên kim tiểu thư nhà giàu đàng hoàng lại biến thành kẻ theo đuổi ngược.
Đúng là nghe thì đau lòng, nhìn thì rơi lệ.
Về đến nhà, Thương Tuyết Hà tắm rửa thật nhanh, thoải mái nằm lên giường tiếp tục đọc tiểu thuyết.
Thời gian lúc đó mới chỉ hơn bảy giờ.
Tốc độ đọc truyện của Thương Tuyết Hà rất nhanh, một cuốn tiểu thuyết ba trăm nghìn chữ, hai ba tiếng là đọc xong.
Gần mười giờ, Thương Tuyết Hà đặt điện thoại xuống, ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, trong phòng yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng gió điều hòa thổi ra.
Một lúc lâu sau, vang lên một tiếng thở dài nặng nề.
Cuốn tiểu thuyết này hoàn toàn không có tình tiết hành hạ đồ tồi để trả thù, nữ chính yêu trai đểu đến sống chết không rời, sau khi chết vì khó sinh, nhà nam chính còn mưu toan nuốt trọn tài sản nhà nữ chính, cuối cùng cả nhà nữ chính cũng bị hại đến suy tàn.
Sau tiếng thở dài, trong phòng không còn âm thanh nào khác, Thương Tuyết Hà rất lâu vẫn chưa thoát ra khỏi cái bóng của cuốn tiểu thuyết khốn kiếp này.
Cuộc gọi của bạn thân phá vỡ sự im lặng.
"Tuyết Hà cậu đang ở đâu vậy, có đi ăn khuya không, mình vừa tăng ca xong mệt chết đi được." Giọng của Trần Tử Hinh kéo Thương Tuyết Hà từ thế giới tiểu thuyết trở về thực tại.
"Không ăn đâu, mình nằm lên giường chuẩn bị ngủ rồi."
"Hôm nay sớm thế à?" Trần Tử Hinh có chút ngạc nhiên "Cậu đang làm gì vậy, đọc tiểu thuyết à?"
Không nhắc tới tiểu thuyết thì thôi, vừa nhắc là như châm ngòi pháo, Thương Tuyết Hà lập tức bùng nổ, chỉ số tức giận tăng vọt.
"Đúng vậy, mình vừa đọc xong một cuốn tiểu thuyết, mẹ nó quá hố rồi Mình nghi ngờ đầu tác giả có vấn đề mới viết ra thứ phản nhân loại như thế này, đây là thứ mình có thể đọc sao hả hả hả?"
"Cốt truyện kiểu gì mà kích động thế."
Thương Tuyết Hà ngồi thẳng dậy, kéo lại chăn, ngồi xếp bằng trên giường, như trút đậu ra khỏi ống trúc, mở luôn chế độ phàn nàn.
"Nữ chính cả đời chỉ yêu đúng một lần đã gặp phải combo trai tồi cộng mama boy, đã vậy đầu óc còn có vấn đề nhất quyết phải lấy hắn, sau khi kết hôn thì bị cắm sừng còn bị mẹ chồng sỉ nhục, thế vẫn chưa xong, sinh con khó sinh mà nữ chính não tàn còn nhất quyết giữ con, cậu nói xem nữ chính vừa có nhan sắc vừa có tiền sao lại không có não chứ Có tiền thì tìm kiểu bạn trai nào mà chẳng được, cứ phải chui vào đống rác ăn cứt!"
"Càng nghĩ càng tức, nữ chính còn trùng tên trùng họ với mình nữa, mình có hèn nhát như cô ta sao? Nếu là mình, mình nhất định phải hành cho trai đểu sống không bằng chết!"
Giọng điệu phát điên của Thương Tuyết Hà khiến Trần Tử Hinh nghe mà bật cười, cô ấy cười nói: "Chỉ là tiểu thuyết thôi, đừng coi là thật, đọc cho vui là được rồi, tức hỏng người thì ai chịu."
Rồi lại chuyển đề tài: "Dạo này cậu không phải rất bận sao, hôm nay tan làm sớm vậy."
"Ừ, không cần tăng ca." Thương Tuyết Hà dịu lại đôi chút, nói tới chuyện vặt của công ty, "Nói ra thì những ngày tháng tốt đẹp của bọn mình cũng sắp hết rồi, hôm nay nghe đồng nghiệp nói tuần sau có một Phó giám đốc nhận chức, muốn lấy bộ phận bọn mình ra khai đao, hầy."
"... Thảm thật đấy." Trần Tử Hinh gửi sang một ánh nhìn an ủi từ xa.
Điện thoại rung liên tục khiến Thương Tuyết Hà chú ý, cô rời điện thoại khỏi tai, vừa nói: "Điện thoại rung mãi, để mình xem tin nhắn đã."
Xem xong tin nhắn, cô khẽ kêu lên một tiếng.
"Cậu nói xem có trùng hợp không, vừa thấy trong nhóm nói Phó iám đốc bị tai nạn xe, thời gian nhậm chức bị dời lại."
"Vậy chẳng phải các cậu lại được sống yên ổn thêm mấy ngày nữa sao."
"Ừ..."
Hai người lại trò chuyện thêm một lúc, mãi đến khi Trần Tử Hinh bên kia chuẩn bị vào tàu điện ngầm mới cúp máy.
Hôm qua thức khuya, tối nay Thương Tuyết Hà buồn ngủ đặc biệt sớm, cô ngáp một cái rồi lại nằm trở về giường.
Cô nhìn chằm chằm lên trần nhà, trong đầu lại là những tình tiết tiểu thuyết khiến tim gan đau nhói, trong lòng mắng trai đểu đến trăm ngàn lần rồi mới chìm vào giấc ngủ.
"Loại trai đểu rác rưởi này, gặp một đứa đánh một đứa..."
Lời của biên tập:
Những ai đang đọc truyện có thể để lại một lượt bình chọn để mình thấy cánh tay của mọi người được không ạ? Tự biên tự diễn mình thấy mình như con tự kỷ ấy =))))