Hà Khôn Dân đúng là chân tay lề mề.
Trữ Lễ Hàn nhíu mày đầy kín đáo, sau đó anh nhẹ nhàng nói: “Có lẽ ít hôm nữa cô Úc sẽ biết thôi.”
Úc Tưởng nghe vậy, lập tức cảm thấy khó chịu.
Đừng mà, đừng bắt tôi đợi, tôi muốn biết vì sao ngay lập tức, ngay bây giờ.
Úc Tưởng ngẫm nghĩ rồi nói: “Hôm nay tôi rất vui.”
Trữ Lễ Hàn: “Ồ?”
Úc Tưởng: “Mặc dù vẫn chưa ký được hợp đồng nhưng tin tốt là có người chủ động tới cửa đưa tiền cho tôi. Tôi rất vui. . . Cho nên tôi quyết định mời cậu cả ăn một bữa cơm đạm bạc.”
Bên đầu bên kia, Trữ Lễ Hàn khựng người: “Bao giờ?”
Úc Tưởng: “Tối mai nhé?”
Trữ Lễ Hàn: “Tối mai tôi bận rồi.” Anh thoáng ngừng lời rồi nói tiếp: “Buổi trưa nhé.”
Úc Tưởng: “Được thôi, anh có kiêng ăn gì không?”
Trữ Lễ Hàn không thích ăn rất nhiều thứ nhưng danh sách đó thực sự quá dài, cho nên anh đáp: “Không.”
Úc Tưởng gật đầu: “Vậy mai gặp nhau sau nha.”
“Ừm.”
Úc Tưởng nghe thấy đối phương trả lời xong mới cúp điện thoại.
Bên đầu bên kia, Trữ Lễ Hàn cất điện thoại đi, nhìn về phía người thợ xẻ đá trước mặt: “Được rồi, anh làm tiếp đi.”
Người thợ xẻ đá tiếp tục bật máy, xẻ tiếp khối đá lớn trước mặt.
Khối đá này được Trữ Lễ Hàn mua lại từ số đá Cao Học Huy mang từ Myanmar về.
Còn khối đá nằm chờ xẻ ở bên cạnh là đá có nguồn gốc từ Nam Phi.
Chúng được gọi chung là “nguyên thạch” . Tuy nhiên, khối “nguyên thạch” bên trái là nguyên thạch ngọc phỉ thúy còn khối bên phải là nguyên thạch kim cương.
“Ra rồi, ra rồi. . .” Người thợ xẻ đá kích động la lên.
Cao Học Huy đứng bên cạnh trông thấy vậy ghen tị chảy cả máu mắt, la lên: “Ôi trời!”
“Cậu cả, tôi bán cho cậu với giá tám trăm nghìn đúng là lỗ chết tôi rồi!” Cao Học Huy hết sức hối hận nhưng anh ta cũng chỉ nói ngoài miệng vậy thôi. Với xuất thân của bọn họ thì chẳng ai lại thực sự để ý chút tiền này. Chủ yếu là Cao Học Huy rất hâm mộ anh.
“Số anh đúng là đỏ từ nhỏ tới lớn! Thế nào? Xẻ thêm khối kia không?” Cao Học Huy hỏi.
Trữ Lễ Hàn: “Không cần, anh cho tôi số điện thoại của thợ xẻ đá này rồi chở hai khối đá này về nhà tôi nhé.”
Cao Học Huy: “Nhà nào của anh?”
Trữ Lễ Hàn chớp mắt, suy nghĩ một chút, nói: “Ngự Thái.”
Cao Học Huy lẩm bẩm: “Anh còn chưa buồn ở đó một ngày nào, thế mà cũng được tính là nhà à? Hay anh định chuẩn bị qua đó ở? Nếu thế thì hôm nào rủ tôi qua đó mở tiệc chứ nhỉ?”
Trữ Lễ Hàn không đáp, anh giám sát công nhân chuyển nguyên thạch lên xe, sau đó rời đi.
Ngày hôm sau.
Úc Tưởng tỉnh dậy trên chiếc giường rộng rãi, lăn một vòng tới mép giường.
Cô vừa đi vào phòng tắm rửa mặt vừa nghĩ, không biết có thể rước vợ chồng Úc Thành Tân tới đây ở cùng cô được không?
Úc Tưởng đã sống một mình quá lâu, cô có phần khao khát cuộc sống gia đình ba người nhưng lại cũng có phần e ngại thứ tình cảm xa lạ này.
Thôi, để nghĩ lại đã, không vội, trước tiên phải mua thêm một ít đồ cho căn biệt thự này đã. . .
Úc Tưởng vừa nghĩ ngợi vừa đánh răng, rửa mặt, sau đó quẹt thẻ ở cửa công ty, cuối cùng chẳng dễ gì cô mới đi làm sớm được một lần.
Có lẽ chỉ có tiền mới có thể trở thành động lực để con người ta dậy sớm.
Úc Tưởng chậc lưỡi.
“Chị Tưởng tới rồi ạ? !” Cô vừa bước vào, Anh Anh lập tức chào hỏi ngay, sau đó đưa cho cô một cốc trà sữa: “Cô uống không? Tôi xếp hàng mãi mới mua được đấy.”
Úc Tưởng cúi đầu xem thử, đây là một thương hiệu trà sữa đang nổi đình nổi đám trên mạng.
Cô không hứng thú với thứ này nhưng dù sao đây cũng là tấm lòng của đối phương, cô bèn tiện tay nhận nó: “Cảm ơn nhé.”
“Chị Tưởng siêu quá, hôm qua bọn tôi nghe tổng giám đốc Thẩm nói, có mấy công ty game muốn thuê chị quảng cáo. . .” Anh Anh nịnh bợ.
“Đâu chỉ vậy.” Tổng giám đốc Thẩm nhanh chân đi từ đằng kia lại đây, nói: “Còn có một thương hiệu thời trang nhỏ, một thương hiệu mỹ phẩm và một công ty sản xuất đồ ăn nhanh nữa. . . Tất cả họ đều muốn thuê cô đó, Úc Tưởng.”
Úc Tưởng: ?
Thương hiệu thời trang nhỏ hay thương hiệu mỹ phẩm thì cô còn có thể hiểu được, dù sao cô cũng là con gái, cũng có tài khoản ở app Tiểu Hồng Thư, lượng fan hâm mộ trên Weibo hình như cũng đã tăng kha khá.
Thế nhưng. . .
“Đồ ăn nhanh à?” Úc Tưởng thắc mắc.
Tổng giám đốc Thẩm gật đầu: “Bọn họ cho rằng nếu được một quý cô thường xuyên ra vào các nhà hàng cao cấp như cô quảng cáo sản phẩm của bọn họ thì sẽ giúp nâng cao danh tiếng cho sản phẩm.”
Úc Tưởng: “Chẳng lẽ người tiêu dùng không cảm thấy tôi hoàn toàn không ăn những thứ như vậy, quảng cáo này thật giả dối hay sao?”
“Không đâu. Thực ra có rất nhiều cư dân mạng mua theo lời khuyên của blogger hay streamer nhưng không phải vì thứ đó tốt thế nào, ngon ra sao. . . Mà là vì trong lòng bọn họ muốn hướng tới cuộc sống của cô, tới gần cô hơn. Dường như mua món đồ này, dùng món đồ kia thì bọn họ cũng sẽ có cuộc sống giống của cô. Thông qua đó, bọn họ sẽ tìm thấy cảm giác hạnh phúc.”
Tổng giám đốc Thẩm thực sự rất am hiểu ngành nghề này, không hổ là tổng giám đốc nổi tiếng trong số các công ty mạng đa kênh.
Đây chẳng phải là cái bẫy của chủ nghĩa tiêu thụ* hay sao?
*Chủ nghĩa tiêu thụ (hay còn được gọi là xã hội tiêu dùng) đề cập đến việc người dân liên tục chi tiêu cho các mặt hàng, dịch vụ để thỏa mãn các nhu cầu về thẩm mỹ, sở thích hay xu hướng. . . chứ không phải nhằm phục vụ các nhu cầu cơ bản như thực phẩm, nước uống, quần áo hay nơi ở. Hậu quả là, nhiều người luôn cảm thấy mình nghèo vì không thể thoả mãn được những nhu cầu ngày càng nhiều do chủ nghĩa tiêu thụ tạo ra. Ngoài ra chủ nghĩa tiêu thụ còn khuyến khích tâm lý hưởng thụ, chạy theo vật chất. Chủ nghĩa này còn đề cao việc tiêu dùng, ít chú trọng đến tiết kiệm và các kế hoạch chi tiêu tài chính dài hạn.
Úc Tưởng than thở đầy bất lực.
Chuyện này cũng gần như không khác gì so với những quảng cáo rợp trời ở kiếp trước, chẳng hạn như phải có một thỏi son môi xa xỉ thì mới được coi là một cô gái độc lập, tinh tế chân chính.
Kiếp trước, Úc Tưởng làm nghề quan hệ xã hội, cô không rành rọt về phương thức hoạt động của người nổi tiếng trên mạng nhưng cô hiểu rõ về quan hệ xã hội.
Cô hỏi: “Gói sản phẩm dùng để PR đã được gửi tới chưa? Đưa tôi xem thử nào.”
Tổng giám đốc Thẩm cười đầy nhiệt tình, đáp: “Ừm, được thôi, để lát tôi bảo người đưa hết toàn bộ chúng qua bàn làm việc của em.” “
Lúc này, những người cùng đầu quân cho công ty cùng thời điểm với Nhiễm Chương thực sự rất hâm mộ anh ta.
Bọn họ được Khải Tinh chiêu mộ về chứng tỏ bản thân bọn họ không thuộc nhóm những người nổi tiếng nhất, hầu hết họ chỉ từng nổi tiếng nhất thời rồi nhanh chóng tàn lụi, sau đó vì xử lý công việc không thỏa đáng hoặc do công ty không làm ăn tử tế nên tới tận giờ bọn họ vẫn không flop hẳn nhưng cũng không phất hẳn lên được.
Bọn họ còn chẳng ký được mấy đơn hàng lớn, vậy mà hay thật đấy, không ngờ người quản lý lại trở thành người nổi tiếng đang được ưa chuộng nhất ở đây.
Bọn họ có thể tưởng tượng ra sau này sẽ còn có bao nhiêu nhãn hàng nữa tìm tới Úc Tưởng.
Nếu là những người nổi tiếng trên mạng khác thì có lẽ lúc này họ đã chớp thời cơ lập một thương hiệu thời trang riêng để đút tiền đầy túi rồi. Cho nên, chẳng trách các hot girl mạng đều thích bám theo các cậu ấm nhà giàu, bất kể là tiếng thơm hay là tai tiếng, chỉ cần leo lên được hot search là sẽ nổi tiếng ngay. . .
Huống hồ người cô quen lại không phải chỉ là cậu ấm bình thường.
Úc Tưởng tới chỗ ngồi của mình.
Chỉ một lát sau, lập tức có người tới.
Loay hoay mất cả buổi sáng, cuối cùng cô cũng ký được với các công ty phát hành game các bản hợp đồng có giá trị lần lượt là hai trăm nghìn, một trăm mười nghìn, tám mươi nghìn. . . Tổng cộng, cô kiếm được tám trăm nghìn tiền quảng cáo.
Đây chỉ mới là các game mà cô từng chơi với Nhiễm Chương trong buổi livestream đó mà thôi.
Hai công ty tới ký hợp đồng sau cùng là studio Phi Khắc quản lý game [Nông trại vui vẻ] và công ty phát hành game lớn kia.
Mảng kinh doanh của hai công ty này khác nhau nên không bị xung đột.
Hiện tại, Phi Khắc vẫn còn nghèo nên không trả được nhiều tiền, họ thoả thuận trả cho cô khoản phí cứng là một triệu, ngoài ra mỗi tháng cô còn được chia thêm một phần trăm hoa hồng.
Bên phía công ty lớn kia thì khác. Kinh phí quảng cáo hằng năm của công ty này lên tới hơn một tỷ, cho nên họ có thể thoải mái ký với cô bản hợp đồng trị giá ba triệu ba trăm nghìn.
“Cô Úc cảm thấy mức giá này đã hợp lý chưa?” Người phụ trách bên phía đối phương hỏi cô.
Các blogger hot nhất cũng chỉ có thể kiếm được khoảng từ năm trăm nghìn đến tám trăm nghìn cho mỗi hợp đồng quảng cáo.
Anh Anh nghe xong líu lưỡi, thầm nhủ cho dù hai năm nay tiền bị lạm phát thì cũng không đến mức đưa ra một con số lớn như vậy chứ, Úc Tưởng đúng là đếm tiền mỏi tay luôn!
“Cô Úc bắt buộc phải chơi game này tối thiểu nửa năm. Về việc quảng cáo trên các nền tảng, cô thích làm thế nào cũng được, quay video hay viết bài đều được chấp nhận, chỉ cần cô gửi bản phác thảo dàn ý sơ bộ cho chúng tôi và được chúng tôi đồng ý là được.”
“Nếu như có game mới, chúng tôi cũng sẽ ưu tiên hợp tác với cô Úc. . .”
Úc Tưởng nghe xong, sắc mặt cô không thay đổi là bao.
Đây âu cũng là chuyện đương nhiên.
Sau khi nghe thấy mức phí chia tay cậu cả Trữ đề nghị thì liệu cô có còn có thể có biểu cảm gì với những con số này được nữa đây?
Người phụ trách của công ty lớn ngạc nhiên trước sự bình tĩnh của cô, trong lòng thầm nhủ, phải chăng đúng là cô Úc này không hề thiếu tiền?
Thế là, ánh mắt đối phương nhìn cô cũng trở nên tôn trọng và khách sáo hơn trước, trước khi ra về còn tặng quà lưu niệm cho Úc Tưởng.
Cặp đôi trẻ rất muốn tự quảng cáo bản thân nhưng tới tận lúc ra về, đối phương vẫn hoàn toàn không hề nhìn bọn họ lấy một lần.
Cuối cùng, Úc Tưởng lười biếng lên tiếng: “Ừm, chờ thử xong sản phẩm dùng để quảng cáo, nếu như bên kia có yêu cầu quay video hay chụp hình, tôi sẽ cho mọi người ké.”
Còn game thì thôi.
Cô cảm thấy mình chỉ là người được hưởng sái từ sức ảnh hưởng của Nhiễm Chương và tài khoản Weibo của cậu cả Trữ.
Tính Úc Tưởng có phần hơi keo kiệt.
Tuy nhiên, đợi tới khi số tiền tám trăm nghìn kia trừ đi khoản tiền thuế phải nộp được chuyển về thẻ, cô lập tức gửi tin nhắn cho Nhiễm Chương, chia cho đối phương bốn trăm nghìn.
Nhiễm Chương không phải nam chính nam phụ của quyển sách này, anh ta chỉ là một nhân vật hoàn toàn không hề xuất hiện trong nguyên tác.
Úc Tưởng cũng ngại, không muốn lợi dụng người ta không công.
Được hưởng ké sái của người ta thì cũng nên quy đổi khoản lợi lộc này thành tiền trả lại cho người ta, có vậy, sau này họ mới tiện làm việc với nhau.
Sau khi làm xong xuôi mọi việc, Úc Tưởng đã đói đến mức bụng lép kẹp.
Cô vội ngẩng đầu lên liếc nhìn đồng hồ treo tường.
Ôi trời, đã một giờ chiều rồi!
“Có lẽ chiều nay tôi không thể tới được. . .” Úc Tưởng vừa nói vừa đi ra ngoài.
Mọi người không hề nói gì.
Lần này, ngay cả nhân viên mới cũng không phàn nàn gì.
Đừng nói là buổi chiều không tới được, cho dù ngày mai, ngày kia, ngày kìa cô đều không tới được cũng chẳng sao. Thành tích của mình cô có thể nuôi sống cả công ty!
Ninh Ninh ngồi trong góc phòng làm việc không nhịn được ngẩng đầu lên nhìn theo bóng lưng của Úc Tưởng.
Đàn chị giỏi quá, giỏi ngoài sức tưởng tượng của cô ấy. . . Tại sao chị gái cô ấy lại nói đàn chị toàn dựa vào đàn ông chứ?
Úc Tưởng vừa đi ra ngoài vừa gọi điện thoại cho Trữ Lễ Hàn: “Thật ngại quá, cậu cả Trữ, giờ anh còn rảnh ăn cơm trưa không?”
Trữ Lễ Hàn: “Không rảnh lắm.”
Không rảnh lắm nghĩa là sao?
Úc Tưởng chớp chớp mắt.
Úc Tưởng: “Anh không rảnh ăn trưa, buổi tối cũng không rảnh, vậy tôi phải xếp hàng tới bữa sáng mai sao?”
Trữ Lễ Hàn: “Bữa khuya đi.”
Úc Tưởng giật mí mắt một cái, cô cảm thấy ba chữ này dường như có ý ám chỉ gì đó khác. Thế nhưng, rất khó để đoán ra được Trữ Lễ Hàn nghĩ gì trong đầu.
Cô cảm thấy cũng có khả năng là cô đã nghĩ quá nhiều.
Úc Tưởng đáp: “Được.”
Trữ Lễ Hàn “ừ” một tiếng rồi cúp điện thoại.
Thư ký Vương tò mò gần chết, rõ ràng ngay từ đầu, buổi trưa cậu cả Trữ đã không rảnh rồi nhưng tại sao anh lại phải nói là anh rảnh? Tới buổi trưa, khi cô Úc gọi điện tới thì cậu cả Trữ lại nói là không rảnh lắm?
Trữ Lễ Hàn dường như hiểu được nỗi thắc mắc của thư ký Vương, anh hờ hững nói: “Hôm nay, người của Game Hỗ An sẽ tới đàm phán hợp đồng với Úc Tưởng, chắc chắn họ không thể xong việc trước tầm một, hai giờ chiều được.”
Thư ký Vương buột miệng hỏi: “Sao anh biết?”
“Tổng giám đốc của bọn họ đã gọi điện báo riêng với tôi một tiếng.”
Thư ký Vương “chẹp” một tiếng: “Người này định khoe công với anh à?”
Trữ Lễ Hàn không trả lời.
Dù sao chuyện này cũng không quan trọng.
Quan trọng là. . . Trữ Lễ Hàn đẩy bản hợp đồng nằm bên cạnh tay mình ra, nói: “Với tính cách của Úc Tưởng, muốn cô ấy cảm thấy ngại ngùng một chút thôi cũng khó.”