Tôi Làm Cá Mặn Ăn Nên Làm Ra Trong Truyện Ngược

Chương 79

Vốn hai người họ đã hơi hết thời, lâu lắm rồi không có người hâm mộ mới. Ngay cả những người hâm mộ cũ cũng đã bắt đầu phàn nàn rằng video của họ đã bị đồng nhất hoá một cách nghiêm trọng. Cơ hội vươn mình tự dâng đến cửa tốt như thế, thử hỏi làm sao bọn họ có thể bỏ qua được?

Tứ Lục càng nghĩ càng cảm thấy khó chịu, cậu ta ngẩng đầu hỏi: “Hôm nay Úc Tưởng cũng không tới làm sao?”

Nhân viên già đời lắc đầu đáp: “Cái đó tôi không biết đâu nhưng cậu có thể gọi điện thoại hỏi cô ấy mà.”

Lúc trước Tứ Lục và Anh Anh không muốn hợp tác với Úc Tưởng cho lắm, thế nên cả hai cũng không lưu lại số điện thoại của người ta. Bây giờ vừa nghe nhân viên lão làng nói thế ít nhiều gì họ cũng thấy hơi xấu hổ.

Liêu Giai Phỉ ngẩng đầu nhìn bọn họ một chút, thấy vẻ túng quẫn của họ bèn lên tiếng bảo: “Trên bàn làm việc của cô ấy có danh thiếp đấy.” Cô ta dừng lại một chút sau đó tiếp tục nói: “Thật ra. . . Tính cách của Úc Tưởng khá ổn, hai người đừng hiểu nhầm cô ấy.”

Liêu Giai Phỉ không ngờ sẽ có một ngày bản thân có thể nói ra được những lời như vậy.”

Nhưng đúng là sau khi quen thuộc nhau hơn, họ sẽ thấy cái người tên Úc Tưởng này khá được. Cô không những không cản trở con đường thăng tiến của họ mà thậm chí còn có vô số người, đếm không xuể, tới đây để giúp cô giải quyết phiền phức, đồng thời cũng giúp công ty kiếm tiền.

Cặp đôi trẻ tới chỗ Úc Tưởng lấy danh thiếp sau đó bọn họ gọi điện thoại hỏi địa chỉ của cô.

Nếu cô không tới công ty, vậy bọn họ có thể tới gặp cô mà, đúng không?

Lúc Úc Tưởng nhận được điện thoại còn cảm thấy hơi ngạc nhiên.

Họ vẫn chưa đổi người quản lý khác sao?

Lúc này Úc Tưởng mới ngồi thẳng người dậy, nói cho đối phương biết địa chỉ nơi mình đang ở: “Hai người tới nơi thì gọi cho tôi nhé, tôi sẽ xuống đón hai người.”

Cặp đôi trẻ đang định lái xe ra ngoài thì bỗng nghe thấy có tiếng người nói: “Tổng giám đốc Thẩm đang tiếp người phụ trách của Livinan ở trên tầng, Ninh Ninh đi rót chén trà mang lên đó nhanh.”

Cặp đôi trẻ liếc mắt nhìn nhau, trong mắt cả hai là nét mừng rỡ khó giấu. Lần này họ không còn ý định đi tìm Úc Tưởng nữa, họ sẽ đợi ăn được miếng thịt này trước rồi nói sau.

Ai ngờ tổng giám đốc Thẩm vừa mới đặt chân vào văn phòng đã hỏi: “Úc Tưởng đâu rồi?”

Những người khác vội vã đáp: “Cô ấy vẫn chưa tới.”

Tổng giám đốc Thẩm quay đầu nói với người phụ trách đứng cạnh mình: “Đấy anh xem, hay là chúng ta cứ ngồi xuống nói chuyện một chút nhé? Tài liệu bên tôi cũng đã chuẩn bị sẵn sàng cả đây rồi, anh có thể ngồi xuống từ từ xem các video trước đây của họ để hiểu rõ hơn về độ thu hút người hâm mộ của họ. Sau đó chúng ta sẽ bàn đến chuyện giá cả. . .”

“Ôi, trùng hợp quá nhỉ?” Tổng giám đốc Thẩm nhìn về phía cặp đôi trẻ thốt lên: “Hai người đều ở đây cả à? Khéo quá!”

Cặp đôi trẻ nghe thấy vậy, trong lòng đã bắt đầu dậy sóng.

Người phụ trách vẫn kiên trì nói: “Không được, cứ đợi cô Úc đến rồi bàn. Nếu không gặp được cô ấy, tôi c*̃ng không thể đưa ra quyết định được.”

Cặp đôi trẻ sửng sốt nhưng cũng không làm gì được, đành phải nghiến răng nghiến lợi lái xe ra ngoài tìm người.

“Cái địa chỉ này. . .” Tứ Lục nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại di động, trái tim trong lồng ngực đập hơi nhanh: “Đây chẳng phải là khu biệt thự Ngự Thái vừa được đề cập tới trên mạng vào ngày hôm nay đó sao? Nghe nói trong đó có hơn chục toà biệt thự, chủ sở hữu của chúng nếu không phải người giàu sang thì cũng là người quyền thế. Chẳng phải tối qua cô ta chỉ tới đó ăn một bữa cơm thôi sao? Lẽ nào. . . Cô ta sống ở đó?”

Khi nói đến câu cuối cùng, giọng điệu của Tứ Lục đã có chút khiếp sợ.

Lần này hai người cũng không cảm thấy phiền phức, mệt mỏi nữa mà chỉ cảm thấy rất phấn khởi.

Đời này, bọn họ còn chưa từng tiếp xúc với khu vực giàu có như vậy bao giờ. Lần trước, khi cậu cả Trữ và cậu Lăng đến công ty, đúng lúc hai người bọn họ không có mặt ở đó.

Ở trong biệt thự, Úc Tưởng cũng đang nói chuyện điện thoại với tổng giám đốc Thẩm, cô nghe anh ấy bảo bên Livinan muốn đích thân cô tới đó mới bằng lòng nói chuyện tiếp.

Úc Tưởng thấy hơi khó hiểu bèn hỏi lại: “Hả? Thế nói chuyện qua điện thoại được không?”

Đến giờ chân cô vẫn còn bủn rủn, không muốn nhúc nhích tẹo nào.

Người ở đầu dây bên kia cũng nói một cách khó khăn: “Không được đâu cô Úc à, có một số việc phải gặp mặt mới nói rõ ràng được.”

Úc Tưởng nghe đến đây là đã hiểu được vấn đề.

Chắc chắn là Lăng Sâm Viễn đã nói gì đó với anh ta rồi.

“Anh đợi một lát nhé.” Úc Tưởng cúp điện thoại, sau đó moi móc số máy của Lăng Sâm Viễn từ trong xó xỉnh của danh bạ ra rồi gửi tin nhắn hỏi anh ta luôn: [Anh Lăng này, nếu anh có điều gì muốn nói với tôi thì cứ nói thẳng là được, không cần phải sai người truyền lời như thế đâu. ]

Lăng Sâm Viễn trả lời lại rất nhanh.

[Chín giờ tối thứ sáu, ăn cùng tôi một bữa cơm. ]

Úc Tưởng: [Chín giờ có thể ăn đêm được rồi đấy. ]

Lăng Sâm Viễn không thể làm gì được nữa, đành phải thay đổi thời gian: [Thế sáu giờ nhé? ]

Nhưng sau đó, Úc Tưởng không trả lời tin nhắn này.

Lăng Sâm Viễn cầm điện thoại di động đợi một lúc, nghĩ như thế nào cũng cảm thấy không ổn cho lắm.

Lúc này Úc Tưởng đang nhận cuộc điện thoại của cặp đôi trẻ kia, cô nói với họ: “Hai người đứng ở cửa chờ tôi một chút.”

Mới ngủ ở đây có một đêm, Úc Tưởng còn chưa kịp thay đổi mật khẩu cửa, thế nên cô vẫn phải cầm chìa khoá ra ngoài.

Bên ngoài biệt thự, Tứ Lục và Anh Anh đang đứng trước cánh cổng hùng vĩ, cả hai vô thức co đầu rụt cổ lại, cảm thấy hơi sợ hãi.

Nơi này nằm trong vùng đất thuộc khu trung tâm của thành phố Hải, bên cạnh đó là công trình kiến trúc mốc nguyên thuỷ.

Một mét vuông đất chỗ này không biết đáng giá bao nhiêu tiền?

Trong lúc lòng họ đang dậy sóng, Úc Tưởng đã thong thả bước tới.

Thời gian gặp mặt giữa hai người họ và Úc Tưởng không nhiều, chủ yếu là do Úc Tưởng không phải xin nghỉ lúc đang trên đường đi thì chính là xin nghỉ lúc ngang đường.

“Phiền anh mở cửa giúp tôi, tôi quen hai người này.” Úc Tưởng quay đầu, lên tiếng bắt chuyện một cách biếng nhác.

Sau đó cửa lớn mở ra.

Bọn họ vừa nhìn thấy Úc Tưởng đã thấy hơi ngạc nhiên.

Cô rất xinh đẹp, cũng không có cái khí chất như những gì trên mạng nói, cái gì mà hồ ly tinh khiến nhà cửa không yên. Mà hoàn toàn ngược lại, có lẽ là do cô thật sự quá xinh đẹp, khuôn mặt đẹp đẽ không góc chết, đuôi mắt hơi nhướn lên, tạo cho người nhìn có cảm giác cô như một cô tiểu thư xinh đẹp khó tả.

“Vào đi.” Úc Tưởng nói với hai người họ.

Bởi vì tối hôm qua Trữ Lễ Hàn đã dẫn cô đi dạo một vòng, thế nên lúc này Úc Tưởng rất thong dong.

Cô lên tiếng gọi nhân viên quản lý tài sản lại.

Sau đó nhân viên quản lý tài sản lái một chiếc xe golf tới, chở họ đến trước cửa biệt thự.

Lúc xuống xe, nhân viên quản lý tài sản còn ló đầu lễ phép cười hỏi Tưởng Úc: “Cô Úc ơi, lát nữa cô có muốn tôi đưa giấy tờ quản lý tài sản đến cho cô luôn không? Hay là đợi đến chừng nào cô có thời gian rảnh thì đến chỗ bất động sản xử lý sau?”

“Giấy tờ á?” Úc Tưởng thầm nghĩ, trên hợp đồng đầu có đề cập đến vấn đề này.

“Đúng thế, những năm trước đó đều do chủ tịch Trữ thanh toán. Năm nay phí quản lý tài sản tổng cộng là hai trăm nghìn nhân dân tệ.” Thật ra bình thường những việc này đều do trợ lý của mấy người có tiền kia đi xử lý, thế nhưng Úc Tưởng không có trợ lý thế nên anh ta đành phải hỏi luôn Úc Tưởng.

Hệ thống nghe vậy khiếp sợ thốt lên: [Con người giàu thật đấy, phí quản lý chỗ ở thôi mà đắt đến thế sao? ]

Úc Tưởng cũng cảm thán: Không phải thế chứ, đắt quá đi mất.

Hệ thống đang định cười trêu ngươi cô.

Ai ngờ Úc Tưởng lại nói tiếp: May mà tôi có một trăm củ.

Hệ thống: [. . . ]

Cặp đôi trẻ bên cạnh nghe thấy thế cũng phải há hốc miệng.

Một năm phải bỏ ra bằng đó tiền phí quản lý tài sản ư? Không, cái chính ở đây là, cái căn biệt thự này. . . Là của Úc Tưởng thật sao? Người kia vừa nói cái gì mà những năm trước đều do chủ tịch Trữ thanh toán. . . Chủ tịch Trữ này có phải người ba kia của cậu cả Trữ không?

Cái này không đúng lắm thì phải?

Cả hai người đều cảm thấy vô cùng hoảng hốt.

Gia đình giàu có bậc ấy, đáng lý ra chủ tịch Trữ kia phải ghét Úc Tưởng lắm mới phải!

Úc Tưởng gật đầu một cái đáp: “Tôi biết rồi, để khi nào rảnh tôi sẽ qua đó.” Sau đó cô mở cửa đi vào biệt thự.

Hai người phía sau mang theo vẻ mặt hoảng hốt, chân thấp chân cao theo cô bước vào trong nhà.

“Hai người tới tìm tôi là vì chuyện của Livinan sao? Tôi đã gọi điện cho bên đó, mọi chuyện đã được giải quyết rồi.” Úc Tưởng nói.

Bây giờ hai người bọn họ đều không có tâm trạng để nghe Úc Tưởng nói, chỉ mải quan sát mọi ngóc ngách của nơi này.

Chỉ cần có tiền. . . Là có thể được sống ở một nơi như thế này. . .

“Thật ra hai người có thể nói với tổng giám đốc Thẩm, để anh ấy đổi hoạt động khác cho cả hai.” Úc Tưởng ngồi xuống ghế sô pha, khẽ nói.

“Không, chúng tôi không đổi đâu.” Anh Anh nói ngay.

Tứ Lục vội giơ tay vỗ cô ta một cái, lên tiếng sửa lời giúp cô ta: “Ngay từ ban đầu chúng tôi cũng không nghĩ đến chuyện đổi người, cô Úc là một người rất tốt. . .”

Rất có năng lực. Bốn chữ này nghẹn lại trong cổ họng anh ta, không thoát ra được. Bởi vì nói thế nghe vừa phô trương vừa giả tạo.

Úc Tưởng: “. . . ?”

Úc Tưởng nghĩ thầm: Hai người này điên rồi hả? Nói đến mới nhớ, mãi mà chẳng thấy cái tên Nhiễm Chương kia liên hệ gì với tôi, c*̃ng không thấy nói thay người quản lý hay gì. Ôi, làm sao tôi có thể chịu đựng được nhiều người như vậy cơ chứ?

Hệ thống bày ra vẻ mặt không chút cảm xúc, tổng sỉ vả cô: [Cô chỉ chịu đựng được mình Trữ Lễ Hàn thôi chứ gì? ]

Úc Tưởng: ?

Úc Tưởng: Cậu đen tối quá rồi đấy.

Hệ thống: [Tôi đâu có ý đó! ]

Cặp đôi trẻ nhanh chóng thay đổi sắc mặt: “Chúng ta có thể thêm wechat không? Weibo c*̃ng nên tương tác với nhau đôi chút?”

Úc Tưởng: “Được chứ.”

Dù sao cô cũng đã thêm bạn bè với hai người này, thế nên Úc Tưởng cũng chẳng ngại nhiều, tiện tay ấn theo dõi luôn weibo của Nhiễm Chương.

Người hâm mộ theo dõi Nhiễm Chương sắp chạm mốc mười triệu người, gần như đã đuổi kịp số lượng người hâm mộ của một số ngôi sao hạng A.

Úc Tưởng không nhịn được, yên lặng thắp cho anh ta một ngọn nến.

Nổi như cồn là thế, tại sao anh ta không nghĩ tới chuyện đầu quân cho Khải Tinh nhỉ?

Hành động trên weibo của Úc Tưởng lần này, chẳng mấy chốc đã bị cư dân mạng chú ý tới.

[Bình thường weibo của Úc Tưởng c*̃ng không theo dõi được mấy người, sao giờ tự dưng lại theo dõi ba người này nhỉ? ]

[Buồn cười chết mất, tôi vừa phát hiện ra một điều hay ho ra phết, đó là Úc Tưởng còn không thèm theo dõi cậu cả Trữ, c*̃ng không hề theo dõi Lăng Sâm Viễn và Hà Vân Trác. ]

[Cô ấy theo dõi A Z làm gì? Tôi thấy cô ấy cũng chỉ chơi có một trò chơi nho nhỏ, đâu nhất thiết phải làm thế. ]

[Đám chị gái này trâu bò quá nhỉ, đừng có nói là lại câu được một con cá nữa nhé? ]

Ở bên kia, Tứ Lục và Anh Anh cùng nhìn xuống điện thoại di động, cả hai vừa thấy ước ao, vừa ghen tị không thôi.

Gần đây độ hot của Úc Tưởng cao thật đấy!

Bọn họ không chút nghĩ ngợi, lúc này mới vội vàng thay đổi trạng thái weibo, phần giới thiệu phía trên cùng cũng được đổi thành: Quản lý @Ngư Ngư 232, muốn hợp tác làm ăn mời tìm cô ấy.

Nhưng số lượng người hâm mộ của họ vốn ít.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn