Tôi Làm Cá Mặn Ăn Nên Làm Ra Trong Truyện Ngược

Chương 77

Úc Tưởng: “Ối chết…”

Thế này không phải là ướt chỗ không nên ướt rồi sao? Úc Tưởng nhìn sơ qua là có thể nhìn thấy thấp thoáng đường nét của phần eo ẩn dưới chiếc áo sơ mi trắng kia.

Mí mắt của cô giật giật, đang định nói gì đó để làm dịu bầu không khí thì Trữ Lễ Hàn đã chộp lấy chiếc khăn tắm ở trên kệ bên cạnh rồi quấn cả người của cô lại.

Trữ Lễ Hàn lau cho cô từ phía sau. Ngón tay của người đàn ông nóng bỏng và mạnh mẽ, khi chà lau tóc cho cô thì ngón tay sẽ thỉnh thoảng chạm vào mặt cô.

Tóc của mình bị ướt rồi sao? À không đúng, mình vốn muốn đi tắm trước cơ mà…

Úc Tưởng hít thở nhẹ nhàng, rồi quay đầu lại, một lần nữa cô lại nhìn thẳng vào đôi mắt của Trữ Lễ Hàn. Người đàn ông này không có gì khác với lúc ban ngày, vẫn cứ tỏ ra bình tĩnh, tự chủ và cao cao tại thượng như cũ. Chỉ là có vẻ như đôi mắt đã trở nên u tối hơn chút.

Sau đó cô nhìn thấy dấu răng trên yết hầu của hắn. Dường như Trữ Lễ Hàn cảm nhận được gì đó, hắn dừng lại một lúc rồi ấn tay lên cổ cô. Đó là nơi trước đây hắn từng hôn. Hắn nhẹ nhàng m*n tr*n chỗ ấy như thể muốn xóa đi dấu vết đó, nhưng cũng giống như hắn đang muốn khiến nó đậm hơn.

Biệt thự quá yên tĩnh, yên tĩnh đến mức trừ tiếng gió biển ra thì chỉ còn lại tiếng hít thở và tiếng tim đập của hai người.

Lần trước ở khách sạn, lúc hai người xảy ra hành vi còn thân mật hơn thì Trữ Lễ Hàn cũng không hôn cô bởi vì khi đó chỉ là chuyện ngoài ý muốn đầy tồi tệ. Lần duy nhất hắn mất khống chế, cũng là khi hắn khó tự kiềm chế bản thân mà bóp lấy cổ của cô. Nhưng lúc đó mặt hắn chẳng có chút biểu cảm nào.

“Cô Úc không cảm ơn tôi sao?” Trữ Lễ Hàn hạ giọng nói.

Hắn có khuôn mặt tuấn tú, mái tóc vẫn còn thấm nước nên hơi dính vào hai bên thái dương càng khiến cho hàng lông mày phía dưới trở nên thưa thớt mà đẹp đẽ.

Dù áo sơ mi của người đàn ông này bị ướt thì cũng khiến người khác có ảo giác rằng không dám cởi nó ra.

Úc Tưởng nhẹ nhàng thở hắt ra một hơi. Cô có chút tò mò là lúc hắn mất khống chế thật thì sẽ có biểu cảm như thế nào? Do đó cô ngước mắt lên, hàng lông mi kéo dài đến tận đuôi mắt khẽ run lên, trong sự yêu kiều lại lộ ra chút quyến rũ.

Cô nói: “Cảm ơn cậu cả, vậy cậu cả có muốn tắm không?”

Hắn chợt giật mạnh chiếc khăn tắm, kéo cô về phía mình. Hắn gỡ cà vạt bằng một tay rồi sau đó đỡ lấy phía sau gáy của cô và ấn cô vào lòng. Sau đó, hắn vươn tay sang một bên mặt của cô mở lại vòi hoa sen.

Nước nóng bắt đầu chảy xuống. Úc Tưởng nghe thấy tiếng khóa của dây thắt lưng va vào thành bồn tắm, vang lên một tiếng keng. Khi hơi nước bắt đầu dâng lên thì hắn cũng trao cho cô nụ hôn đầy ấm nóng.

Bồn tắm đúng là rất rộng. Cô đã nghĩ như thế.

Hệ thống sợ đến mức muốn cháy cả CPU. Nó vừa vội vàng kéo lớp filter làm mờ cho mình rồi vừa nghĩ nó vẫn còn quá non trẻ, chưa trải đủ sự đời, lúc nãy nó thở phào nhẹ nhõm quá sớm!

Hệ thống không kìm nén được mà bật khóc. Nó bị giày vò suốt cả một đêm. Mỗi khi nó muốn bỏ tấm filter ra thì lại…

Ờ thì… Bọn họ đang ở trên sô pha.

Ờ thì… Úc Tưởng đang rúc vào lòng Trữ Lễ Hàn.

Thử thêm một lần nữa… Thôi dẹp đi, nó không thử nữa đâu.

Hệ thống quyết định tự tắt máy trong hai ngày.

Lúc Úc Tưởng tỉnh dậy, cô rướn người nhìn lên đồng hồ treo tường thì thấy đã mười một giờ bốn mươi phút rồi, sau đó cô khẽ vuốt mái tóc mình theo bản năng. Tóc đã khô rồi, không biết là do máy sưởi hong khô hay là sau đó cậu cả Trữ đã sấy khô tóc cho cô.

Trữ Lễ Hàn đã không còn ở đây, Úc Tưởng đoán chắc hắn hắn đã đến công ty. Cô cũng không cảm thấy thất vọng. Ôi chao, người trưởng thành không bám dính lấy người khác thì mới tốt chứ. Mỗi một khoản tiền mà cậu cả Trữ cố gắng kiếm cũng là tiền vốn cung cấp cho cô mà.

Cô vén chăn ra rồi mò xuống đất nhưng suýt chút nữa thì té ngã. Cô cho rằng hệ thống sẽ phát ra những tiếng cười quang quác thật to nhưng ai ngờ hệ thống lại im lặng đến lạ lùng. Úc Tưởng tặc lưỡi suy nghĩ một lúc, bị k*ch th*ch đến độ phải tự tắt máy rồi sao?

Úc Tưởng vịn lấy mép giường để đứng vững, vừa quay đầu lại cô đã nhìn thấy màn giường treo bên cạnh. Lúc này, một nửa của tấm màn giường đã rủ xuống, đó là do tối qua chân cô móc lấy, móc mạnh quá nên nó buông xuống. Úc Tưởng chỉ thoáng nhìn nhưng cảm thấy như bị bỏng vậy nên vội vã quay đầu đi.

Úc Tưởng tìm một vòng quanh phòng, cuối cùng cũng nhìn thấy chiếc áo choàng tắm của mình đang nằm trên sô pha, sau đó ngay khi cô mặc vào thì nghe thấy tiếng cửa bị đẩy ra. Úc Tưởng bị dọa sợ hết cả hồn, nhanh chóng quay đầu lại xem.

Trữ Lễ Hàn đứng ở cửa trông rất bảnh bao, quần áo chỉnh tề. Khác với bộ đồ ngày hôm qua, bộ đồ mà hắn mặc hôm nay chỉ có hai màu trắng đen. Á, rất rõ ràng, có lẽ thư ký Vương đã mang bộ quần áo mới này đến cho hắn…

Úc Tưởng hơi đỏ mặt, nhưng cô vẫn tiếp tục cột chắc dây đai áo của mình trước rồi mới hỏi: “Cậu cả không đến công ty à?”

Trữ Lễ Hàn trả lời qua loa: “Hôm nay không bận lắm.”

Hắn hỏi: “Cô muốn ăn gì?”

Vừa mới nói đến ăn là bụng phát ra tiếng ọt ọt ngay lập tức. Tên này khá đấy, đừng nói gì cả, chuyện này đúng là rất hao thể lực, mặc dù hao thể lực của Trữ Lễ Hàn là chính. Nghĩ đến đây, Úc Tưởng vô thức đảo mắt nhìn qua eo, chân và cánh tay của Trữ Lễ Hàn. Cái vị này còn quá lố hơn lần ở khách sạn nữa.

Bên dưới lớp tây trang được cài khuy cẩn thận tỉ mỉ là sức mạnh thật sự. Úc Tưởng vội vàng quay mặt lại rồi nói: “Tôi viết một danh sách cho anh rồi anh nhờ thư ký Vương đi mua giúp tôi nhé?”

Trữ Lễ Hàn: “Ừm.”

Hắn đi đến phía trước tủ, mở ngăn kéo ra lấy một quyển sổ ghi chú và một cây bút mực, mấy thứ này chắc đã để ở trong đó từ lâu rồi. Úc Tưởng nhận lấy rồi mở nắp bút ra, vẽ vài nét nhưng không ra mực, cô phải vẩy mạnh vài lần thì mới được.

[Tào phớ, sữa bò, trứng gà, mì chua cay…]

Úc Tưởng cứ thế mà viết, cô cảm thấy mình chắc cũng giống heo nhưng mà cô muốn ăn lắm rồi, cô thấy mình như sắp chết đói vậy.

“Xong rồi.” Úc Tưởng đưa tờ danh sách cần mua cho Trữ Lễ Hàn: “À đúng rồi, bảo thư ký Vương mang theo cục sạc nữa nhé.”

Trữ Lễ Hàn nhận tờ giấy rồi nhìn lướt qua một lần, sau đó hắn dừng ở hàng cuối cùng.

Levonorgestrel*!

*Levonorgestrel: Levonorgestrel là một loại thuốc hormone được sử dụng trong một số biện pháp ngừa thai. Ở dạng viên, chúng được bán dưới tên thương hiệu Plan B cùng với một số những tên khác; thuốc chỉ hữu ích trong vòng 120 giờ trong trường hợp cần kiểm soát sinh đẻ khẩn cấp.

Trữ Lễ Hàn gấp tờ giấy lại rồi đáp lời: “Ừm.”

“Hoặc là… Không thì cậu cả chịu khó tự mình đi mua một chuyến nhé?” Úc Tưởng l**m l**m răng, cô cảm thấy nhờ thư ký Vương đi mua thì cũng hơi ngại.

Trữ Lễ Hàn: “Ừm.”

Hắn cũng không từ chối mà chỉ cầm lấy tờ danh sách rồi đi ra ngoài. Lúc này thì Úc Tưởng mới đi vào phòng tắm.

Trên gương phản chiếu ra bộ dạng của cô lúc này, mắt ngân ngấn nước, tóc tai bù xù, dấu hôn ở cổ có vẻ càng đậm hơn. Úc Tưởng không nhìn nữa, cô ngâm mình trong nước nóng ba phút để giải tỏa mệt mỏi.

Bởi vì bây giờ chưa có quần áo mới để thay nên cô mặc tạm áo choàng tắm vào trước rồi sau đó ngồi trong phòng ngủ, ngoan ngoãn chờ Trữ Lễ Hàn mua đồ ăn về cho mình.

Không có điện thoại để chơi… Thật là đau đớn. Úc Tưởng ngó ngang ngó dọc, cuối cùng cũng thấy điện thoại của Trữ Lễ Hàn đang để ở trên bàn.

Hửm? Hắn không mang đi mà để lại cho cô dùng sao? Úc Tưởng đi tới cầm điện thoại lên xem thì thấy vẫn còn 35% pin, trạng thái chờ siêu lâu luôn. Do đó Úc Tưởng đã mở game ra chơi. Ôi đáng ghét quá đi mất, tối qua vì ham mê nam sắc mà bỏ lỡ một cái sự kiện rồi. Lát nữa mà không kêu cậu cả Trữ nạp cho cô ba trăm tệ để giảm bớt sự đau lòng cho cô thì không được rồi!

Úc Tưởng chơi được nửa tiếng đồng hồ thì Trữ Lễ Hàn đã tự xách đồ về. Cô cũng không chơi thêm mà lại tiện tay ấn chia sẻ lên weibo, sau đó trả điện thoại lại cho Trữ Lễ Hàn.

“Tôi vừa chơi một lúc.” Cô nói.

Sắc mặt Trữ Lễ Hàn chẳng hề thay đổi, hắn nhận lấy rồi tiện tay để sang một bên, sau đó ngồi xuống phía đối diện Úc Tưởng.

Úc Tưởng lục lọi cái túi. Không hề thiếu một món nào mà cô muốn, thậm chí còn có một phần canh gà hầm sâm nữa.

Úc Tưởng: ?

Úc Tưởng đẩy phần canh gà ra rồi lại cắm sạc pin cho điện thoại của mình. Sau đó cô mới nhớ ra là có gì đó không đúng, hình như là thiếu một thứ gì đó…

“Cái thứ tôi viết cuối cùng trong danh sách đâu, cậu cả Trữ không mua sao?” Úc Tưởng ngước mắt lên hỏi.

Lần gặp mặt trước tại buổi tiệc ở nhà họ Kim, Trữ Lễ Hàn còn hỏi cô là xong chuyện có dùng biện pháp tránh thai không. Còn lần này…

Trữ Lễ Hàn gõ ngón tay lên mặt bàn rồi hỏi Úc Tưởng: “Cô có xem qua tác dụng phụ của nó chưa?”

Úc Tưởng: “Có xem qua rồi.”

Cũng không có gì đặc biệt, chỉ là xuất hiện mấy triệu chứng như rối loạn kinh nguyệt…

“Do tôi không nghĩ đến vấn đề này.” Trữ Lễ Hàn giơ tay lên ấn vào huyệt ấn đường: “Xin lỗi.”

Úc Tưởng thầm nghĩ trong lòng rằng đâu cần làm vậy, cũng không phải chỉ có mình hắn vui vẻ thôi đâu…

Trữ Lễ Hàn hạ giọng nói: “Tôi không biết lần trước cô đã xử lý thế nào nhưng lúc nãy, tôi vừa mới hỏi ý kiến của bác sĩ thì biết nó có rất nhiều tác dụng phụ. Trong một số ít trường hợp thì nó thậm chí có thể dẫn đến việc có thai ngoài t* c*ng.”

Úc Tưởng nghe thế thì sợ đến mức suýt nữa làm rơi cái thìa trong tay. Úc Tưởng nắm chặt cái thìa, hoang mang hút sợi mì.

Trên thực tế, khi phải đối mặt với hành vi c**ng b*c không tự nguyện thì dù có tác dụng phụ lớn đến thế nào thì uống thuốc tránh thai khẩn cấp vẫn sẽ tốt hơn là mang thai. Nhưng cô và Trữ Lễ Hàn thì là tâm đầu ý hợp, tự nguyện… Khụ khụ giao lưu với nhau. Hình như đúng là không cần thiết thật… Vậy thì thôi bỏ qua đi. Trước đây cô chém gió lâu như vậy cũng có mang thai đâu? Với lại cô cũng đâu phải nữ chính trong mấy truyện có bầu rồi chạy, cô chỉ là một nhân vật nữ phụ bia đỡ đạn mà thôi.

Úc Tưởng nhanh chóng thả lỏng trở lại, cô ăn một miếng tào phớ rồi nói: “Nếu như cậu cả Trữ cảm thấy có lỗi với tôi…”

Trữ Lễ Hàn cúi xuống nhìn cô, hắn khẽ v**t v* đầu ngón tay rồi rất bình tĩnh mà suy tính. Nếu như có một đứa con…

Úc Tưởng: “Mật khẩu thanh toán của anh là gì vậy? Tôi muốn nạp tiền. Tôi bỏ lỡ sự kiện trong game tối qua rồi, tôi đang rất buồn.”

Trữ Lễ Hàn: “…”

“Ấy chết, đợi đã!” Đột nhiên Úc Tưởng ngồi thẳng người dậy: “Lúc nãy hình như tôi dùng điện thoại của anh rồi tiện tay ấn chia sẻ lên weibo rồi, thôi tiêu rồi, không phải là chia sẻ lên tài khoản của anh rồi chứ?”

Cô vội vã túm lấy điện thoại của mình, mở weibo ra xem. Cô đang ở vị trí thứ năm trên hot search. Cô ấn vào xem thế nào.

[Weibo của cậu cả Trữ lại chia sẻ nội dung trò chơi rồi kìa!]

[Nghe nói là công ty trò chơi kia đã bắt đầu thờ cúng vái lạy tài khoản của cậu cả Trữ rồi.]

[Là thật đó, doanh thu chỉ trong một ngày hôm qua của họ thôi đã là ba triệu rồi, tôi đoán chắc là đã lâu lắm rồi họ mới thấy được số tiền lớn như vậy đấy.]

Úc Tưởng: ?

Cô lại tiếp tục kéo xuống dưới xem thì thậm chí có người còn kích động hơn.

[A a a! Tối hôm qua, có một người đàn ông đã đi ăn với Úc! Mọi người tự xem trong ảnh đi, ly rượu vang phản chiếu ra chiếc áo sơ mi trắng của người đàn ông này.]

Úc Tưởng: ?

Cô ngẩng đầu lên nhìn Trữ Lễ Hàn. Đây là mục đích chụp ảnh của hắn, ngầm lộ ra “người tình bí mật” của mình sao?

“Một tấm ảnh giống thật nhưng lại không phải là thật thì dù ba tôi có nhìn thấy đi chăng nữa, ông ấy c*̃ng không có bất cứ lý do gì để truy cứu cô Úc đây.” Trữ Lễ Hàn nói.

Đúng thế, suy cho cùng thì đó cũng chỉ là mấy chi tiết nhỏ do đám cư dân mạng tự góp nhặt lại thôi.

Trữ Sơn còn có thể nói gì được? Cùng lắm là giận dữ chứ chẳng làm gì được cô.

So với việc làm mấy chuyện k*ch th*ch ông ta một cách trực tiếp thì làm kiểu này còn khiến người ta cảm thấy bị dằn vặt hơn nhiều. Đã thế còn có thể giúp cô dẹp đi nỗi lo ngày sau.

“Tôi hiểu rồi, cách của cậu cả Trữ hay thật đấy.” Mắt của Úc Tưởng hơi cong cong, khóe môi khẽ nhếch lên nở một nụ cười.

Trữ Lễ Hàn nhìn lướt qua gương mặt của cô, tỉ mỉ đánh giá.

Lúc cô cười, đuôi mắt cong cong mang theo đôi ba nét quyến rũ nhưng cũng không khiến người ta cảm thấy lẳng lơ, tục tĩu mà chỉ đủ để họ cảm thấy rạng rỡ, lóa mắt.

Thế nhưng giọng điệu của Úc Tưởng vẫn vô cùng khách sáo.

Dường như chỉ cần xuống khỏi giường là họ lại trở về là “cô Úc” và “cậu cả Trữ”. Chuyện này vốn hết sức bình thường, chẳng có gì không hợp tình hợp lý, chẳng qua là Úc Tưởng như thế lại khiến người ta cảm thấy vừa thông minh vừa tự tại, nằm ngoài sức tưởng tượng của người bình thường.

“Tôi đã bảo người ta ủi xong quần áo cho cô rồi.” Trữ Lễ Hàn đẩy cái ghế ra đứng lên, khẽ nói: “Giờ tôi đi lấy.”

Úc Tưởng thản nhiên đáp: “Vất vả cho anh quá.”

Bước chân của Trữ Lễ Hàn chợt khựng lại.

Anh thầm cảm thấy may mắn thay, khi tối hôm qua, lúc anh ôm Úc Tưởng từ trong phòng tắm ra ngoài, cô không nằm nhoài trên bả vai của anh mà nói câu: “Vất vả cho anh quá.”

Nếu không chẳng khác nào Úc Tưởng đang coi việc ngủ với anh như đang chơi trai.

Sau khi Trữ Lễ Hàn đích thân đưa quần áo cho cô, chẳng mấy chốc Úc Tưởng đã thay xong xuôi. Đó là một chiếc váy màu hồng phấn, thoang thoảng hương thơm. Bên trên có in logo của một thương hiệu lớn, rõ ràng là Trữ Lễ Hàn đã nhờ người ta mua.

“Phải rồi, bộ lễ phục tôi mặc ngày hôm qua đâu?” Úc Tưởng hồn nhiên hỏi một câu.

Đó là bộ lễ phục do dân nghèo nhà họ Úc đặc biệt bỏ tiền ra mua.

Ánh mắt của Trữ Lễ Hàn lóe lên, anh xoay người bắt đầu tìm kiếm trong phòng.

Úc Tưởng vừa nhìn thấy tư thế đó của anh, trong lòng đã dâng lên chút dự cảm xấu. . .

Đúng như những gì cô dự đoán!

Nửa phút sau, Trữ Lễ Hàn tìm thấy chiếc váy kia ở góc ghế sô pha. Nếu như cái thứ rách nát đang nằm trên tay anh có thể được gọi là váy.

Ôi, Úc Tưởng cảm thấy thứ đó trông giống giẻ rách hơn.

Quả nhiên là sắc đẹp hại người.

Đến giờ trong đầu Úc Tưởng vẫn có thể mường tượng ra được hình ảnh lúc Trữ Lễ Hàn cúi xuống, trên gương mặt lạnh lùng, kiêu căng của anh khi ấy có giọt mồ hôi đang từ từ lăn xuống, còn có cả những đường gân gợi cảm nổi lên trên cần cổ của anh.




truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn