Vì thế cô ấy nói thật lòng: “Em không sao, em chỉ… em cảm thấy đàn chị ngầu quá.”
Ninh Nhạn: ?
Úc Tưởng tỏ vẻ vô tội.
Cô khẽ chớp mắt, sau khi cô vừa cúi đầu thì lập tức thấy điện thoại rung lên.
Úc Tưởng mở ra thì thấy tin nhắn của Trữ Lễ Hàn gửi đến.
“Tôi đi trước nhé.” Úc Tưởng đứng dậy nói với họ.
Hà Vân Trác không lên tiếng giữ cô lại, ngày hôm nay đã mang đến cho anh ta quá nhiều cú sốc, đến giờ đầu anh ta vẫn còn đang rối tung.
Ninh Nhạn càng không muốn giữ cô lại.
Tất cả những mưu kế mà Ninh Nhạn áp lên người Úc Tưởng chẳng có tác dụng gì. Úc Tưởng không hề tự ti chút nào, cũng không giẫm trúng bất kỳ cái hố nào do cô ta bày ra. Thậm chí Úc Tưởng còn khiến cô ta tức điên lên.
Vậy giữ Úc Tưởng lại thì có tác dụng gì? Giữ lại để nghe Lăng Sâm Viễn bày tỏ tình yêu thắm thiết với cô hay sao?
“Cô Úc có việc phải đi trước à?” Ninh Nhạn lại nở nụ cười, sau đó cô ta vẫn chưa chịu thua mà tiếp tục giở trò lần cuối.
Cô ta nói: “Ninh Ninh, em tiễn đàn chị của em ra ngoài nhé.”
Ninh Ninh còn đang suy nghĩ lung tung, nghe thế thì luống cuống ngẩng đầu lên nói: “Ơ, à, được ạ!”
Lăng Sâm Viễn đứng dậy: “Cùng đi thôi.”
Hệ thống: [Tôi sẽ xem cô làm thế nào.]
Trữ Sơn vẫn đang ở đây.
Đây là ngược gió gây án* à?
*Chỉ hành vi phạm tội trong khi bản thân vốn dĩ đã không trong sạch gì.
Có phải vừa nãy Trữ Lễ Hàn gửi tin nhắn không? Hay lắm, lẽ nào hai anh em nhà này lại choảng nhau vì cô à?
Hệ thống nghĩ vậy xong thì cảm thấy mình sắp lăn đùng ra bất tỉnh.
Hóa ra không chỉ con người mới bị tức đến ngất xỉu mà ngay cả hệ thống cũng thế!
Úc Tưởng khoan thai đứng dậy, cô ngước mắt nhìn Lăng Sâm Viễn: “Chủ tịch Trữ còn ở đây.” Cô ngập ngừng trong chốc lát, không chờ Lăng Sâm Viễn đáp lại đã ung dung nói tiếp: “Tôi đang nghĩ rằng tôi nên giội Coca hay hắt nước cam vào người anh Lăng thì tốt hơn nhỉ? Chọn cái nào mới chứng tỏ ý chí kiên cường bất khuất sau khi tôi nhận được phí chia tay, dù anh Lăng có theo đuổi thì tôi thà chết chứ không theo nhỉ?”
Lăng Sâm Viễn: “…”
Lăng Sâm Viễn tức đến nỗi bật cười: “Được rồi, cô đi đi. Cô nói rất đúng, chí ít chúng ta cũng không nên thân mật dưới mí mắt ông ta một cách trắng trợn như vậy.”
Anh nói xong thì cũng dẹp luôn ý định đưa Úc Tưởng đi xem biệt thự.
Úc Tưởng: “Được thôi, bye bye anh!”
Sau đó Úc Tưởng vui vẻ phủi mông rời đi, cô cũng không quên cầm theo chiếc áo vest ban nãy nhờ người giúp việc treo tạm lên.
Lăng Sâm Viễn trở về chỗ ngồi rồi nheo mắt nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Úc Tưởng.
Anh hơi tò mò.
Cô cũng dám chọc giận Trữ Lễ Hàn như thế này sao?
Ninh Ninh tiễn Úc Tưởng đến cổng. Úc Tưởng không muốn bị người khác trông thấy nên dừng lại rồi nói: “Em về đi, không cần tiễn chị đâu.”
Ninh Ninh: “Nhưng mà…”
Tuy Úc Tưởng chưa đến mức ghét cay ghét đắng nữ chính nhưng cũng không yêu mến cô ấy. Bởi vì quanh người Ninh Ninh toát ra ánh sáng của nhân vật nữ chính, đã định sẵn là sẽ luôn có người chắn tai bay vạ gió thay cô ấy.
Úc Tưởng vươn tay lên giúp Ninh Ninh chỉnh lại trâm cài áo trước ngực.
Chiếc trâm cài áo không đáng bao tiền này là Ninh Nhạn tặng cô ấy.
Úc Tưởng nói: “Em phải nhanh mạnh mẽ lên đi.”
Đừng để những người vô tội phải chịu oan ức vì mình nữa.
Ninh Ninh ngẩn người rồi dõi theo Úc Tưởng đã đi xa. Trước giờ chưa có ai nói câu đó với cô ấy.
Chị gái sẽ nói với cô rằng cô ấy phải học hỏi những lễ nghi của giới thượng lưu. Ba mẹ ruột nói rằng cô phải học cách để trông giống con gái của nhà họ Ninh hơn. Đồng nghiệp, bạn bè của cô thì nói rằng đừng sợ hãi nữa, đừng lo lắng nữa, cô ấy đã là cô chiêu nhà giàu rồi, hà cớ gì phải tự ti, anh Lăng cũng đối xử rất tốt với cô ấy mà…
Nhưng không một ai nói với cô rằng, cô ấy phải mạnh mẽ lên.
Úc Tưởng đi giày cao gót rồi nhờ người giúp việc đưa cô đến gara của nhà họ Hà. Xe của Trữ Lễ Hàn đã đậu sẵn ở đó.
“Đã lấy được chìa khoá chưa?” Trữ Lễ Hàn hỏi cô.
Úc Tưởng theo Trữ Lễ Hàn lên xe rồi lấy ra một tập hồ sơ.
Trong tập hồ sơ này có giấy chứng nhận bất động sản, giấy chứng nhận chuyển nhượng, thẻ vào cổng và chìa khóa biệt thự.
Úc Tưởng khẽ lắc chìa khóa.
Chùm chìa khoá có tổng cộng bảy chìa, chìa khóa va vào nhau vang lên tiếng leng keng nghe rất êm tai. Úc Tưởng đang rất vui vẻ, cô sung sướng híp mắt: “Đây rồi, đi thôi.”
Tài xế nghe vậy lập tức đạp chân ga.
Tòa biệt thự mà Trữ Sơn tặng nằm ngay bên cạnh bãi Dài Thập Tam sầm uất nhất thành phố Hải. Nơi này có thể coi là biểu tượng trung tâm của cả thành phố.
Giữa vô vàn những tòa nhà cao tầng thì chỉ có mười mấy căn biệt thự thấp hơn xen vào trong, trông rất chói mắt.
Cả kiếp trước lẫn kiếp này, Úc Tưởng chưa bao giờ bước chân vào khu nhà ở nào cao cấp như thế.
Công ty dịch vụ quản lý bất động sản Kim Bài có tới hơn trăm người bao gồm cả nhân viên bảo vệ và nhân viên làm việc. Công ty lớn như thế chỉ để phục vụ cho mười mấy căn biệt thự ở đây.
Nếu như để Úc Tưởng đi một mình tới đây thì sợ là cô chẳng phân biệt được phương hướng thật.
Dù gì thì cũng là người nghèo, trước đây nào có được ở chỗ xa hoa như vậy.
Trữ Hàn Lễ thì quá thong thả, cứ như hắn đang dạo chơi vườn hoa sau nhà mình.
Hắn hạ cửa sổ xe xuống để Úc Tưởng tiện quan sát nơi đây hơn.
Xe cứ đi mãi, Úc Tưởng thấy một sân golf rộng lớn với bãi cỏ xanh ngát, đến khi xe dừng trước toà biệt thự nhỏ xây theo phong cách phương Tây.
Cánh cổng mở ra.
Đầu tiên là vườn hoa nhỏ nằm ngay lối vào.
Ngoài diện tích đi lại và chỗ ở thì cô còn có một hồ bơi riêng ở trên tầng thượng và một vườn hoa sau nhà rộng khoảng hai trăm mét vuông.
Một phần của bãi Dài này cũng được tính vào tài sản cá nhân của cô.
Có nhân viên bảo vệ tuần tra ở đây quanh năm để đảm bảo chắc chắn sẽ không có người khác lẻn vào từ dưới nước, gây ảnh hưởng đến sự an toàn của chủ sở hữu.
Trước đây cô từng nghĩ rằng nếu có một căn hộ cho thuê và sống một mình một căn khác thì đã được coi là hưởng thụ cuộc sống của bà chủ nhỏ giàu có rồi. Úc Tưởng thở phào nhẹ nhõm…
Đúng là hạnh phúc của người có tiền là ngoài sức tưởng tượng của chúng ta.
“Muốn qua đêm ở đây không?” Trữ Lễ Hàn hỏi nhỏ.
Úc Tưởng đang suy nghĩ.
Cô chưa bao giờ sở hữu căn nhà lớn như vậy, cũng chưa từng ngắm nhìn cảnh đem ven sông xinh đẹp như thế. Cô không có hồ bơi lớn, cũng chẳng có vườn hoa riêng rộng trăm mét vuông… Lần đầu tiên được nắm trong tay thì phải trải nghiệm cho biết.
“Có lẽ căn nhà này đã bỏ trống rất lâu rồi nhỉ? Bụi bặm cũng phải dày hai lớp rồi, thôi kệ đi, để tôi thuê nhân viên vệ sinh…” . Úc Tưởng dừng một lát: “Căn nhà to thế này thì phải tốn bao nhiêu tiền để thuê nhân viên vệ sinh vậy?”
Đúng là cô vẫn có tư tưởng của người nông dân bé nhỏ mà!
Chết tiệt, mới nghĩ đến phải bỏ ra nhiều tiền như vậy thuê nhân viên tới dọn dẹp đã khiến cô thấy hơi đau lòng.
“Nếu cô muốn ở đây thì bây giờ cho người sang dọn dẹp luôn.”
Trữ Lễ Hàn nói xong thì liếc sang thư ký Vương.
Thư ký Vương hiểu ý hắn ngay, anh ấy đi gọi điện thoại tìm đội ngũ nhân viên vệ sinh chuyên nghiệp đến biệt thự. Không chỉ có mỗi đội ngũ vệ sinh mà còn phải chuẩn bị đầy đủ dụng cụ ăn uống, nhét đầy tủ lạnh, sắm bộ chăn ga trải giường mới tinh,…
Đây là sức mạnh của tiền tài à?
Yêu quá!
Úc Tưởng không hề cảm thấy ngại ngùng chút nào.
Thậm chí cô còn nghĩ nên ‘ăn chực’ Trữ Lễ Hàn thêm mấy lần nữa.
Ngay khi đội ngũ nhân viên vệ sinh được thư ký Vương thuê đến bắt đầu dọn dẹp thì Trữ Lễ Hàn đưa Úc Tưởng đến nhà hàng mà cô sở hữu trong khu nhà ở này.
Đây là nhà hàng được trao chứng nhận biểu tượng Black Pearl*.
*Là một hệ thống đánh giá ẩm thực đầu tiên đặt ra các tiêu chuẩn về ẩm thực Trung Quốc, được ra mắt bởi tập đoàn Mỹ Đoàn.
Úc Tưởng tặc lưỡi: “Nếu chủ tịch Trữ nhìn thấy cảnh này chắc sẽ tức chết mất thôi…”
Trữ Lễ Hàn nghe thế thì không hề thương xót cho cha già của hắn mà còn dửng dưng tiếp lời cô: “Tiếc là ông ta không thấy.”
“Có điều…”
“Có điều gì?” Úc Tưởng ngẩng đầu nhìn hắn: “Có điều gì hả?”
Trữ Lễ Hàn: “Đưa điện thoại đây, tôi chỉ cô.”
Úc Tưởng: ?
Cô do dự một lúc rồi đưa điện thoại cho Trữ Lễ Hàn.
Đằng nào Trữ Lễ Hàn cũng chẳng lấy được thứ gì hay ho từ chỗ cô.
Trữ Lễ Hàn giơ điện thoại lên rồi chụp một bức ảnh của cô sau đó trả lại điện thoại.
Hắn nói: “Đăng lên Weibo đi.”
Úc Tưởng nhìn bức ảnh vừa chụp xong, nhìn mãi cũng không thấy nó có ý nghĩa gì, nhưng hắn chụp cô trông rất đẹp.
Ảnh đẹp như thế thì có gì mà đắn đo không dám đăng chứ?
Úc Tưởng đăng ảnh lên Weibo, cô lười đến mức chẳng viết chữ nào mà đăng thẳng lên luôn.
Úc Tưởng cũng không hề hay biết bây giờ cô đang lọt top trên bảng hotsearch. Thế là khi cô vừa đăng bài lên thì có rất đông cư dân mạng ùa vào bình luận.
[Úc Tưởng đang ở đâu vậy?]
[Nhìn khung cảnh sau lưng cô ấy kìa, sao trông giống ở bãi Dài Thập Tam thế nhỉ? ]
[Bãi Dài Thập Tam có nhà hàng này nữa hả? Sao tôi chưa từng đến nhỉ?]
[Từ từ đã… Các chế không phát hiện ra điểm mù à? Là ai chụp ảnh cho Úc Tưởng vậy?]
Các nhà thám tử Sherlock Holmes online lại bắt đầu một vòng thảo luận mới.
Trong lúc đó, Úc Tưởng ở bên này không khoái món Tây cho lắm, bữa cơm chỉ ăn được nửa tiếng là họ đã rời đi rồi.
Trữ Lễ Hàn cùng cô đi dạo mấy vòng quanh khu vực bãi biển tư nhân rồi mới quay về biệt thự… Căn nhà ngập tràn ánh đèn vàng ấm áp, lò sưởi nằm trong góc cũng bắt đầu hoạt động, hơi ấm xen lẫn với hương thơm nhè nhẹ phả ra khắp không gian.
Cô đi lên trước thì thấy bình hoa được đặt trên một cái bàn cao.
Những đoá hoa màu tím cắm trong bình đang nở rộ khoe sắc, khiến người ta không thể nào tưởng tượng nổi mấy giờ trước thôi, nơi này không hề có chút hơi thở của con người và không khí tươi mát như này.
“Cảm ơn cậu cả Trữ nhé.” Úc Tưởng quay người lại nói.
Trong lúc dọn dẹp lại biệt thự, mà họ vẫn không quên cắm vài bó hoa tặng cô.
Úc Tưởng cảm thấy công ty dịch vụ nhà sạch này khá lãng mạn đấy chứ…
Trữ Lễ Hàn nhướng mắt nhìn cô, hờ hững đáp lại: “Muốn cảm ơn tôi à?”
Trong lòng Úc Tưởng biết tỏng, muốn cô nợ hắn tiếp chứ gì?
Trữ Lễ Hàn hé môi, nhẹ nhàng nói ra mấy chữ: “Thế thì cô Úc hãy mời tôi ở lại qua đêm đi.”
Cô nhìn vào mắt hắn.
Có lẽ là vì nơi này rộng lớn và trống trải, dường như trong mắt hắn chỉ chứa được mỗi bóng hình của cô mà thôi.
Úc Tưởng ngây người ra một lúc, sau đó mới quay đầu nhìn về phía thư ký Vương đang đứng ở cửa, thư ký Vương đang trả tiền.
Úc Tưởng: “Bây giờ cũng đã muộn rồi, ngoài trời cũng rất lạnh, hay là thư ký Vương…”
Thư ký Vương nghe thế thì giật mình, sau đó anh ấy quay đầu lại nói: “Không, không, không cần đâu, mẹ tôi mới vừa từ dưới quê lên thăm tôi, giờ này chắc bà đã nấu canh xong xuôi và đang chờ tôi về nhà rồi. Mẹ tôi là thế đấy, tôi mà không về nhà là bà cũng không ngủ được. Cô Úc khách sáo quá, quá khách sáo rồi…” Thư ký Vương nói liên tục không ngừng, phải nói rằng anh ấy cũng biết nhìn sắc mặt người khác.
Thư ký Vương nói nghe cũng hợp tình hợp lý. Úc Tưởng ở bên bố mẹ cũng không nhiều nên cô cảm thấy bố mẹ người ta rất quý giá.
“Ôi ngại quá, vậy thì thư ký Vương nhanh về nhà nghỉ ngơi đi.”
“À vâng, cô thiếu gì thì gọi điện thoại báo cho tôi một tiếng là được.” Thư ký Vương nói xong thì chuồn đi nhanh hơn bất cứ ai, như thể anh ấy có bôi dầu dưới chân vậy.
Chuyện mẹ anh ấy đến thành phố Hải là sự thật nhưng lúc này chắc bà đã chui vào chăn ngủ ngon lành từ lâu, làm gì có chuyện đợi anh ấy về chứ?
Thư ký Vương vừa đi khỏi thì người của công ty vệ sinh cũng rút theo. Cả căn biệt thự rộng lớn trở nên trống trải hơn hẳn. Cho dù đã mở máy sưởi ấm thì Úc Tưởng cũng vẫn không chịu được mà rụt vai lại.
“Tài xế của cậu cả Trữ cũng đã đi rồi nên chắc là cậu cả chỉ có thể ở lại đây thôi.” Úc Tưởng nhìn sang Trữ Lễ Hàn: “Cậu cả có muốn cùng nhau lên lầu xem thử không? Không biết là mở cửa sổ ra thì có thể nhìn thấy phong cảnh trên sông không nhỉ?”
Trữ Lễ Hàn chợt đảo mắt, ánh đèn trần lờ mờ như thêm chút dịu dàng cho đôi mắt ấy.
Hắn đáp lời: “Ừm.”
Đã là người trưởng hành thì sao Úc Tưởng có thể không nhận ra ám chỉ đó chứ? Nhưng đôi khi cô vẫn nghĩ mãi không ra. Là một trùm phản diện lừng lẫy thì bên cạnh hắn chắc sẽ không thiếu những cô gái ưu tú nhỉ? Lúc ở khách sạn là ngoài ý muốn, vậy thì lần này là sao đây?