Tôi Làm Cá Mặn Ăn Nên Làm Ra Trong Truyện Ngược

Chương 64

Sau đó, che chắn cho Úc Tưởng hoàn toàn.

Bây giờ thư ký Vương nghĩ lại, trong đầu anh ấy như có đoàn tàu đang ầm ầm chạy qua.

Trong lòng anh ấy điên cuồng hét lên rằng không thích hợp!

Có gì đó đã lặng lẽ thay đổi…

Nhưng những hoạt động tâm lý phức tạp này cuối cùng lại biến thành một câu: “Cô Úc, cô có muốn uống sữa không?”

Úc Tưởng nghĩ: “Được, cảm ơn anh.”

Lúc đầu cô vẫn cảm thấy hơi khó xử, giọng điệu của Trữ Lễ Hàn tối qua nặng nề quá mức, nặng nề đến mức có chút cảm giác trang trọng.

Mà cô mượn một câu nói đùa, tiêu nhiều tiền của người ta như thế… Haizz, dù sao cô cũng cảm thấy có hơi xấu hổ.

Nhưng bây giờ giọng điệu của thư ký Vương rất tự nhiên.

Ngay cả Trữ Lễ Hàn cũng chỉ ngước mắt lên khẽ nhìn cô, rồi không nói gì.

Úc Tưởng cảm giác hình như mình suy nghĩ quá nhiều, chút ngượng ngùng đó lập tức biến mất.

Ôi dào.

Lợi dụng lẫn nhau thôi.

Thứ mà nhân vật phản diện không thiếu nhất chính là tiền, cô lấy tiền ở chỗ anh, cô liều mạng nguy hiểm giúp anh chọc giận Trữ Sơn… Thật là một thỏa thuận lạnh lùng và tuyệt vời!

Úc Tưởng vui vẻ ngồi xuống, thậm chí còn vui vẻ ăn một quả trứng rán, một cái xúc xích và một bát bún huyết vịt.

Ăn xong cô còn nói: “Món này không chuẩn vị lắm.”

Trữ Lễ Hàn gật đầu: “Ừ.”

Úc Tưởng nghĩ thầm anh thật là khách sáo quá, tôi chỉ buột miệng nói một câu thôi, anh cũng phải đáp lại một câu với tôi.

Cô không nhịn được nhìn Trữ Lễ Hàn một lần nữa.

Người đàn ông này thật không tồi đâu!

“Cô ăn no chưa?” Trữ Lễ Hàn đóng tài liệu trước mặt lại, đưa lại cho thư ký Vương.

Úc Tưởng gật đầu: “Bây giờ chúng ta về nước sao?”

Trữ Lễ Hàn: “Ừ.”

Úc Tưởng nói thầm, mẹ nó, cuộc sống này thật tuyệt vời!

Đối với cô thì chuyến đi này thực sự chỉ là ra nước ngoài ăn, ngủ và thưởng thức phong cảnh ở nơi mới lạ. Đăng bài lên Tiểu Hồng Thư, đó đều là nơi thuộc về Versailles hạng nhất.

Úc Tưởng vội vàng đứng dậy cùng Trữ Lễ Hàn đi ra ngoài, lúc đi còn không quên cầm theo mấy thứ linh tinh mua ở trung tâm thương mại.

Khi Úc Tưởng cúi xuống để cầm chúng, Trữ Lễ Hàn liếc thư ký Vương một cái.

Thư ký Vương: ?

Thư ký Vương: ! Ồ, anh ấy hiểu rồi!

Thư ký Vương vội vàng chạy tới: “Để tôi để tôi, cô Úc đừng quan tâm, lát nữa tôi sẽ mang lên máy bay cho cô.”

Người ta cũng đã lên tiếng rồi, nên Úc Tưởng vô cùng yên tâm.

Thế là cô chỉ khoác chặt chiếc áo lông chồn trên người, rồi đi phía sau Trữ Lễ Hàn bước ra ngoài.

Trên đường đi, có lần cô còn nghi ngờ Trữ Lễ Hàn có thể sẽ vì cái áo lông chồn của cô thực sự quá quê mùa, mà để cô đi một bên khác. Nhưng cho đến khi lên xe, Trữ Lễ Hàn cũng chẳng nói gì về chiếc áo lông chồn trên người cô.

Trên xe cô lại gặp lại người đàn ông đầu trọc đó.

Người đàn ông đầu trọc cười hỏi cô: “Có ấm không?”

Úc Tưởng: “Vô cùng ấm áp!”

Vì sự thân thiện của đối phương, trước khi lên máy bay, Úc Tưởng còn cười buột miệng khen anh ta: “Hình xăm đẹp đấy!”

Người đàn ông đầu trọc được khen mà kinh ngạc, nhếch miệng cười với cô.

Trữ Lễ Hàn quay đầu nhìn hai người nhưng không nói gì.

Khi Úc Tưởng xuống máy bay thì trời đã tối.

Thư ký Lưu bên cạnh Trữ Sơn ở bên kia sắp phát điên lên rồi.

Mà điều Úc Tưởng không biết là một video [Người Trung Quốc mang vệ sĩ càn quét Washington, người qua đường phải tránh xa ba thước] đã được tải lên mạng.

Cô nắm chặt vạt áo lông chồn, quay đầu hỏi Trữ Lễ Hàn: “Cậu cả Trữ không lạnh sao?”

Trữ Lễ Hàn vẫn mặc vest.

Trữ Lễ Hàn: “Không lạnh.”

Anh nói xong thì nhìn cô chằm chằm, anh còn tưởng cô lại định nói mấy câu bậy bạ hay là quan tâm anh một chút.

Úc Tưởng lại hỏi: “Sao lại không thấy thư ký Vương đâu rồi?”

Trữ Lễ Hàn dừng một chút, rồi nhẹ nhàng nói: “Đi gọi điện thoại rồi.”

Thư ký Vương thực sự đang nghe điện thoại.

Anh ấy xuống máy bay sớm nhất, vừa xuống ngay lập tức gọi điện cho người đàn ông đầu trọc ở Washington.

“Anh Stanley.” Thư ký Vương lễ phép nói.

Người đàn ông đầu trọc ở đầu bên kia rất vui vẻ, anh ta trầm giọng hỏi: “Có phải Trữ bảo cậu gọi điện thoại cho tôi không? Ý của anh ấy là. . . “

Thư ký Vương khẽ mỉm cười: “Ý của cậu cả Trữ là nếu anh muốn đến Trung Quốc và làm ăn với cậu chủ Trữ, trước tiên anh phải tuân theo các quy tắc của Trung Quốc của chúng tôi.”

“Quy tắc gì? Anh nói đi, tôi nhất định sẽ tuân theo!”

“Chúng tôi không làm ăn với những người cả cơ thể đều là hình xăm.”

Người đàn ông đầu trọc sững sờ.

Vậy, vậy anh ta phải xóa toàn bộ sao? Hình xăm của ông đây lớn như vậy, xóa hết sẽ đau đến choáng váng đấy!

Công ty văn hóa Khải Tinh là một mạng xã hội đa kênh, đương nhiên sẽ khá quan tâm đến các xu hướng đang thịnh hành trên internet.

Đoạn video lướt qua trên đường phố kia cứ vậy mà rơi vào tầm mắt của bọn họ.

Mở phần bình luận ra, tất cả bình luận bên dưới đều là [Con mẹ nó. ]

[Đây quả nhiên là người có tiền nha. Hai người bên cạnh có phải là vệ sĩ không? ]

[Đúng vậy. Nghe nói hai vệ sĩ đi theo kia còn mang theo cả súng cơ. ]

[Quả nhiên là người ngoại quốc. ]

[Người ta là cô chủ con nhà giàu nên mới phô trương đến mức như vậy đấy. . . ]

[Là chụp trộm à? Đáng tiếc đứng xa quá, âm thanh nghe không rõ ràng chút nào, chỉ miễn cưỡng nhìn ra nhân vật chính quả thật là người Trung. ]

[Ở trên địa bàn của nước khác mà nghênh ngang như vậy. Vãi, không thể không nói cô ấy ngầu vãi đạn. ]

Nhân viên trong công ty Hải Tinh đọc tới đây, họ đồng loạt ngẩng đầu lên liếc mắt nhìn nhau. Sau cùng cũng có người dè dặt lên tiếng, mạnh dạn xác nhận nhân vật trong video: “Hình như hơi giống Úc Tưởng?”

Người đầu tiên ngẩng lên, người thứ hai cũng nhanh chóng tung hứng: “Đúng là hơi giống.”

“Đây không phải video ngày hôm qua sao?” Đồng nghiệp mới không nhịn được mở miệng nói: “Hôm qua Úc Tưởng vẫn ở công ty mà. . . Sao lại có thể chạy đến gần chỗ tòa nhà Thủy Môn được?”

Bọn họ càng nhìn càng cảm thấy không giống nhân viên trong công ty họ rồi.

Biết rằng mấy người tung hô Úc Tưởng hơi quá nhưng cũng không đến mức chuyện gì cũng quẳng lên người Úc Tưởng được chứ?

Lúc này, Liêu Giai Phỉ ở bên kia đi qua nhẹ nhàng tặng thêm một câu: “À, đúng rồi, buổi sáng sau khi cô ấy rời khỏi công ty đã lên máy bay tư nhân xuất ngoại rồi. Chính miệng cô ấy tự nói nhé.”

Nhóm đồng nghiệp mới không nói gì nữa.

Bọn họ lại không nhịn được, xem đi xem lại cái video kia.

Bọn họ vẫn biết quá ít về con người Úc Tưởng nên cũng không có cách nào xác nhận xem đó có thật sự là Úc Tưởng hay không.

Ngày hôm qua thì không cần phải nói, cậu cả Trữ và giám đốc Lăng kia vì muốn giành lấy Úc Tưởng mà đánh nhau?

Đến nỗi làm hỏng cả cửa?

Cậu cả Trữ còn bị thương ở tay đúng không?

Không biết vị nào trong hai người họ có thể rộng lượng như vậy, vừa ngoảnh đầu lại đã cho Úc Tưởng nghỉ phép xuất ngoại?

Không, không phải. Đây không phải là vấn đề quan trọng. . .

“Cả ngày hôm nay Úc Tưởng cũng chưa xuất hiện ở công ty. Cô ấy không đi làm, cũng không quẹt thẻ mà không sao à?” Vị đồng nghiệp mới hỏi.

“Ừ, làm quen với điều đó đi là vừa.” Nhân viên cũ nói.

Đồng nghiệp mới: ?

Chuyện này cũng phải quen sao? Tổng giám đốc Thẩm cũng quen rồi sao?

“Mau chuẩn bị tan làm đi. Mọi người xử lý chuyện của mình thôi. Cái gì nên làm thì làm ngay đi.” Liêu Giai Phỉ liếc nhìn đồng hồ treo tường nói.

Nhân viên mới không nhịn được mà hỏi: “Hôm qua nói Livinan mở rộng. . .”

“Vậy đợi Úc Tưởng đến hỏi đi.”

“Dạ?”

“Chỉ có Úc Tưởng mới biết được chuyện này có thành hay không.”

“Ơ, không đúng à, đi thôi. Buổi tối đi hát karaoke?” Mọi người vui vẻ chào hỏi lẫn nhau nhưng không ngờ lại bị lây một phần tính cách của Úc Tưởng.

Nhưng quả thật gần đây hiệu suất làm việc của mọi người đều không tồi. Sau khi hoàn thành công việc thì tất cả mạnh dạn đứng lên đi về. Sau này, tất cả bọn họ cũng dần thích cái cảm giác này. . .

Có điều sau khi ra ngoài được khoảng hai phút, mọi người mới phát hiện Nhiễm Chương còn chưa đi.

Chàng thanh niên đội chiếc mũ lưỡi chai, chậm rãi đứng dậy khỏi sofa, nói: “Gọi điện thoại cho Úc Tưởng mà không được, sẽ không có chuyện gì chứ?”

Tâm trạng của Nhiễm Chương quả thật cũng rất phức tạp.

Lần đầu tiên, không những có người sắp xếp ép buộc cho anh ta, mà còn yêu cầu anh ta đi tìm người quản lý đã mất tung tích kia. Trong chốc lát một suy nghĩ lướt qua đầu anh ta, vừa vui sướng lại vừa mờ mịt.

Liêu Giai Phỉ suy nghĩ một lát, bình tĩnh nói: “Có lẽ cô ấy đang ngồi trên máy bay về nước rồi chăng?”

Đúng lúc đó, Úc Tưởng vừa mới tắt chế độ máy bay.

Sau đó vô số thông báo hiện lên.

Trong đó, bác cả và thư ký Lưu quan tâm đến cô nhất, gần như bố mẹ ruột của cô vậy.

Úc Tưởng không nhịn được mà nở nụ cười.

“Sao vậy?” Trữ Lễ Hàn nghiêng đầu hỏi.

“Chủ tịch Trữ hình như rất sốt ruột đấy. . .”

Tinh thần của Trữ Lễ Hàn khá tốt, anh cúi đầu xuống nhìn đồng hồ rồi nói: “Đi thôi, để xem ông ta đòi cô số tiền khổng lồ đến cỡ nào.”

Trong lòng Ức Tưởng muốn nói anh quả nhiên không hổ danh là nhân vật phản diện, anh và nam chính đều thuộc hàng nhân vật quyền lực nhất trên thương trường.

Tôi ra giá trước, sau đó anh dùng hết tâm can tỳ phế thận của Trữ Sơn ra chèn ép, hành hạ, nhân tiện tăng giá lên.

Đừng nói là. . .

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn