Tiếp viên do dự: “Vâng, vâng.”
Nửa tiếng sau.
Máy bay cất cánh.
Trong máy bay tư nhân, màn hình to nhất đó có thể chiếu phim nhưng 99% thời gian là dùng để chiếu video hội nghị, còn bây giờ lại đang chiếu Game Happy Elements.
Trữ Lễ Hàn chỉ cần ngẩng đầu lên là sẽ thấy mấy viên đá quý màu xanh hoặc đỏ trong trò chơi va vào nhau, phát ra những tiếng “loảng xoảng”.
Trữ Lễ Hàn: “…”
Thư ký Vương lau mồ hôi, cười nói: “Ha, ha, nhạc nền đặc sắc quá.”
Khi máy bay hạ cánh đã là sáu rưỡi tối.
Úc Tưởng đi theo được ăn chực một bữa tối Michelin ba sao nhưng cô thấy không ngon lắm. Khi đang lười nhác tựa trên ghế sofa thì cô nhận được điện thoại của bác cả.
“Bây giờ cháu đang ở đâu thế?”
“Washington.”
“… ? Cháu bỏ chạy rồi á?” Bác cả nhà họ Úc tức nổ đom đóm mắt. Chọc giận Trữ Sơn xong thì con bé này lại bỏ chạy?
Úc Tưởng chậm rãi nói: “Đâu có, tôi đang ngồi trên sofa, cậu cả Trữ còn đang ở đối diện đây.”
Bác cảngây ra, tâm trạng như ngồi tàu lượn siêu tốc, giọng nói cũng lên lên xuống xuống: “Cậu cả Trữ cũng ở đó hả?”
Úc Tưởng: “Vâng.”
“Được rồi, bác biết rồi.” Bác cả Úc không nói thêm gì, ông ta cúp máy, đồng thời càng chắc chắn hơn về ý định phải mời một luật sư tốt cho Úc Tưởng.
Úc Tưởng cũng không gọi lại.
Cô đã đạt được mục đích của mình rồi.
Chỉ cần nhắc đến Trữ Lễ Hàn… Đảm bảo người nhà họ Úc sẽ không quỳ xuống trước mặt Trữ Sơn mà chỉ càng đồng tâm dốc sức nghĩ mưu bày kế cho cô, sợ cô xảy ra chuyện.
“Cô Úc, tôi đưa cô lên tầng nhé?” Thư ký Vương đi đến trước mặt Úc Tưởng.
“Cậu cả Trữ đâu rồi?” Úc Tưởng nghiêng đầu hỏi.
“Tối nay cậu cả có chút chuyện, tôi đưa cô về phòng nghỉ ngơi trước.” Thư ký Vương nói.
Úc Tưởng gật đầu rồi đi vào thang máy với thư ký Vương.
Phòng khách sạn của họ ở tầng mười ba, đặt cả một dãy phòng.
Úc Tưởng vừa ra khỏi khách sạn thì đã nhìn thấy vệ sĩ nước ngoài ôm súng đứng ở cửa.
Tuyệt vời, không hổ là đất nước tự do!
Thư ký Vương chắc là sợ Úc Tưởng lo lắng nên vội vàng nói: “Cô yên tâm, khách sạn bên này là đối tác làm ăn của cậu cả. Để bảo vệ an toàn cho cậu cả nên họ mới sắp xếp thêm vệ sĩ.”
Úc Tưởng thầm nghĩ trông hơi đáng sợ, giống như là có thể đưa vào kênh truyền hình chiến tranh súng đạn bất cứ lúc nào.
Cô giương ngón tay lên chỉ chỉ.
Thư ký Vương hỏi: “Cô đang làm gì thế?”
Úc Tưởng: “Đếm người.” “Được rồi, đếm xong rồi, bên này có mười hai vệ sĩ, bên kia có tám. Tôi đi bên này. Bên này an toàn hơn!”
Thư ký Vương ấp úng: “Bên này là phòng của cậu cả.”
Úc Tưởng: “Tôi biết chứ, dù sao thì cũng đâu phải chưa từng ngủ chung phòng.”
Thư ký Vương nghẹn lời.
Cũng, cũng đúng.
Nhưng vệ sĩ nước ngoài đứng ở cửa không nhận ra gương mặt lạ lẫm của Úc Tưởng.
Mấy tay nước ngoài tóc vàng mắt xanh ngoại trừ Trữ Lễ Hàn cùng với thư ký, vệ sĩ của anh ra thì không cho ai vào cả.
“Cô đợi chút, hay là để tôi gọi cho cậu cả một cuộc điện thoại?” Thư ký Vương đưa tay ra sờ điện thoại.
Úc Tưởng: “Sao phải phiền phức thế?”
Cô ưỡn mông, vỗ vỗ b* m*ng đang hếch lên nói: “Tôi là cô người yêu nhỏ nóng bỏng của anh ấy có biết không? Bây giờ tôi phải vào nhà tắm xả nước nóng. Tốt nhất là gọi thêm hai vệ sĩ cường tráng nữa để giúp tôi.”
Phòng rộng quá, cô chưa ở bao giờ, cô sợ lắm.
Trữ Lễ Hàn vừa ra khỏi thang máy: “… ?”
Anh nhướn mày: “Cô người yêu nhỏ nóng bỏng?”
Hệ thống nghe đến đây cũng cảm thấy nhàm chán đến nỗi muốn chết ngay tại chỗ.
Nhưng đợi đến khi Trữ Lễ Hàn từ từ đi đến bên cạnh Úc Tưởng.
Úc Tưởng vẫn còn rất…
Cô cảm thấy có lẽ khi đọc tiểu thuyết gốc của thế giới này thì đã chán chường hết cả cái cuộc đời này rồi.
Thế nên cô quay đầu lại, bình tĩnh nói: “Nếu không thì cục cưng bốc lửa cũng được chứ nhỉ?”
Vốn dĩ nước ngoài đã nhiệt tình phóng khoáng, những vệ sĩ tóc vàng mắt xanh đó không kinh sợ khi thấy chuyện kỳ lạ, thậm chí sau khi biết được “thân phận đặc biệt” của Úc Tưởng họ cũng không dám nhìn cô một cái, chỉ sợ sẽ chọc giận Trữ Lễ Hàn.
Bây giờ các vệ sĩ nước ngoài không bối rối, Úc Tưởng không bối rối, ngay cả Trữ Lễ Hàn trên khuôn mặt cũng chẳng có biểu cảm gì.
Ngược lại thư ký Vương lắp bắp nói: “Cậu, cậu cả, sao anh lại lên đây?”
“Sự việc có thay đổi.” Trữ Lễ Hàn nói ngắn gọn.
Thư ký Vương vội vàng gật đầu.
Trữ Lễ Hàn hơi hếch cằm với người vệ sĩ nước ngoài đang ở ngoài cửa, đối phương nhanh chóng quay người mở cửa cho anh.
“Vào đi.” Trữ Lễ Hàn nói với Úc Tưởng.
Úc Tưởng cũng không khách khí với anh, đi vào trong trước.
Vệ sĩ thấy vậy, trong lòng thầm nhủ quả nhiên là cô tình nhân nhỏ được yêu chiều, lập tức xem trọng Úc Tưởng hơn.
Trữ Lễ Hàn theo ngay phía sau cũng bước vào.
Thư ký Vương theo thói quen đi theo vào nhưng sau đó cửa đóng lại ngay trước mặt anh ấy.
Thư ký Vương sửng sốt một chút, Úc Tưởng bên trong cũng sửng sốt.
“Anh ấy không vào sao?” Úc Tưởng khẽ hỏi.
“Cô nói xem?” Trữ Lễ Hàn giơ tay cầm lấy nơ trên cổ áo: “Không phải là muốn bật nước vào bồn tắm sao?”
Úc Tưởng dưới ánh mắt của anh lùi lại mấy bước, sau đó đặt mông lên sô pha, thuận thế ngã xuống.
“Ôi chao, yếu ớt quá, không nhúc nhích được.” Úc Tưởng nói.
Trữ Lễ Hàn buồn cười nhìn cô nhưng trên mặt anh không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào.
Anh nhàn nhạt nói: “Sao, hóa ra cô người yêu nóng bỏng còn muốn tôi bật nước?”
“Lẽ nào cậu cả Trữ chưa học qua đạo lý không nhờ người khác, tự lực cánh sinh sao? Đây là tinh thần tự mình cố gắng kiên trì bất di bất dịch của dân tộc Trung Hoa từ xưa đến nay đấy.” Úc Tưởng hùng hồn nói.
Trữ Lễ Hàn: “…”
Hệ thống: […]
Trong cơn gió hỗn loạn, trong phút chốc nó thật sự có chút hoài nghi, đây thật sự là đang ở trong một cuốn tiểu thuyết ngược về tổng tài bá đạo xưa sao? Cô không ngừng nói với tổng giám đốc bá đạo về tự lực cánh sinh, tự mình cố gắng?
Trữ Lễ Hàn không tức giận.
Anh nói: “Học triết học Mác khá đấy nhỉ?”
“Cảm ơn lời khen của anh.” Úc Tưởng dừng một chút, vô cùng nhiệt tình đưa ra chủ kiến cho anh: “Hay là bây giờ anh gọi một người phục vụ phòng đến bật nước nóng cho anh?”
Trữ Lễ Hàn: “Không cần.” Lúc này anh mới mở cửa: “Thư ký Vương.”
Thư ký Vương cuối cùng cũng vào trong được.
Nửa tiếng sau, thư ký Vương đứng trước bồn tắm lớn đến mức có thể chứa đến bốn năm người, nghiêm túc trông coi nước xả.
Anh ấy nhăn mặt nghĩ thầm.
Cục cưng bốc lửa thế mà lại là anh ấy!
Nhưng nghĩ đến tiền lương và tiền thưởng hàng năm hậu hĩnh vượt xa trợ lý tổng giám đốc ở công ty khác, thư ký Vương cảm thấy thực ra muốn anh ấy trở thành cục cưng bốc lửa cũng không phải không được.
Trong phòng của Trữ Lễ Hàn đã chuẩn bị trái cây và đồ ăn nhẹ phong phú để chào đón họ.
Úc Tưởng trượt từ trên sô pha xuống thảm, khoanh chân ngồi dậy, một tay cầm nĩa, vừa nhìn màn hình chiếu cực lớn trước mặt, vừa nghe tiếng nước chảy.
Cô cảm thấy rằng cô có thể ở đây ăn rất lâu.
Trữ Lễ Hàn treo áo khoác lên, liếc Úc Tưởng với đôi mắt u ám.
Úc Tưởng thực sự ung dung quá rồi…
Đôi mắt anh khẽ chuyển động, gọi một cuộc điện thoại.
Một lúc sau, một vệ sĩ cường tráng như tháp sắt đến gõ cửa, sau đó đặt một thứ trước mặt Úc Tưởng.
Úc Tưởng theo bản năng cầm lên xem.
… Váy hai dây ngắn da báo?
“Cô Úc không phải muốn bốc lửa sao? Tôi giúp cô Úc.” Trữ Lễ Hàn nói một cách lịch sự.
Úc Tưởng cầm cái mác bên cạnh váy lên, nhìn một cái.
Hay thật, nghĩ không thông cái gì mà khiến anh bỏ ra 999 đô để mua một chiếc váy như thế này? Tôi có phẩm hạnh gì đâu?
Cô cắn miếng dứa, nuốt nước trước, sau đó cầm lấy váy, lắc lắc ngón tay nói: “Gu của cậu cả Trữ không ổn lắm, như thế này… Không được.”
Thư ký Vương bên trong không nghe thấy bọn họ nói cái gì, chỉ thấy Úc Tưởng cầm mảnh vải mỏng trong tay lắc lắc.
Mí mắt anh ấy giật giật, nghĩ thầm anh ấy có nên ở lại đây nữa không? Hay là đi trước xem như tôn trọng họ?
“Ý của cô Úc là muốn tự mình chọn à?” Trữ Lễ Hàn hỏi.
Úc Tưởng ở đầu bên kia nhìn vào tay Trữ Lễ Hàn đã bấm lên ống nghe điện thoại rồi.
Cô vội vàng gật đầu: “Ừm, tôi sẽ tự chọn, tôi sẽ xuống lầu chọn. Vừa rồi khi tôi đến đây, đã nhìn thấy dưới lầu khách sạn có một trung tâm mua sắm rồi… Cậu cả Trữ có đưa thẻ để quẹt không?”
Trữ Lễ Hàn: “…”
Trữ Lễ Hàn: “Nếu tôi nhớ không nhầm, trong thẻ của cô Úc chắc đã có mấy chục triệu rồi đúng không?”
Úc Tưởng kinh sợ, đang nghĩ nhân vật phản diện cần kiệm chăm lo việc nhà thế sao? Một đồng cũng không nỡ cho tôi tiêu?
Sau đó, cô nghe thấy Trữ Lễ Hàn thấp giọng nói: “Cô cứ trực tiếp nói tên là được, họ sẽ tự biết ghi đơn vào tên của ai.”
Anh muốn xem xem, tự cô có thể chọn được cái gì, cô có dám mặc nó không.
Úc Tưởng: “Vậy thì tốt quá rồi!”
Cô bỏ dĩa đứng dậy, nhanh chóng mở cửa đi ra ngoài.
Khi xuống lầu, Úc Tưởng còn dùng vốn tiếng Anh sứt sẹo của mình, thuận tiện gọi hai vệ sĩ đi cùng mình.
Vừa đưa vệ sĩ đi cùng, tất cả những người đi ngang qua cô đều tự giác tránh xa cô ba thước, khi họ nhìn cô, thậm chí còn tràn đầy kính nể và ghen tị.
Tầng một và tầng hai của khách sạn có trung tâm mua sắm, dành riêng cho khách của khách sạn, chủ yếu là các quầy thương hiệu cao cấp.
Úc Tưởng trực tiếp mua từ trong ra ngoài, hoàn toàn không tồn tại bất kỳ vấn đề bất tiện về ngôn ngữ giao tiếp nào cả.
Bởi vì chỉ cần có vấn đề, vệ sĩ bên cạnh sẽ giải quyết thay cho cô.
Cuối cùng, vẫn là vệ sĩ xem thời gian, không thể không lên tiếng nhắc nhở cô: “Cô Úc, chúng ta nên về thôi.”
Lúc này Úc Tưởng mới miễn cưỡng dừng lại.
Cô nói với hệ thống: Đột nhiên tôi cảm thấy đến thế giới này cũng không tệ lắm.
Hệ thống trở nên cảnh giác, chỉ có thể nói ra hai chữ: [Thế à?]
Úc Tưởng: Đúng vậy, kiếp trước làm sao có cơ hội đi máy bay riêng, ra nước ngoài dùng thẻ của người khác đi mua sắm cơ chứ?
Hệ thống nghẹn lời, nghe xong cũng không có cảm giác vui vẻ gì. Nó cảm thấy Úc Tưởng đang sống quá vui vẻ rồi, vui vẻ đến mức nó bắt đầu hoài nghi, nam nữ chính cũng không sống tốt bằng cô đâu? Cô thực sự đến để làm pháo hôi sao?
Sau khi mua sắm một tiếng rưỡi.
Úc Tưởng trở về khách sạn.
Cô cảm thấy chỉ cần không có ai muốn ám sát Trữ Lễ Hàn, thì ở bên cạnh anh sẽ rất an toàn.
“Tôi về rồi, bây giờ mặc cho anh xem sao?” Úc Tưởng đẩy cửa đi vào.
Hai vệ sĩ cường tráng đi theo phía sau hai tay xách đầy túi.
“Hả?” Úc dừng lại một chút: “Anh là?”
Người ngồi trên ghế sô pha không phải Trữ Lễ Hàn, mà là một người nước ngoài đầu trọc, trên người anh ta, từ cổ đến cánh tay đều có hình xăm, thời tiết cuối thu sắp sang đầu đông, anh ta vẫn mặc một chiếc áo ba lỗ màu xám, bên dưới mặc quần yếm.
Trông giống như một tên giang hồ hung ác.
Đương nhiên, nhân vật như vậy xuất hiện trong tiểu thuyết tổng giám đốc bá đạo cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Trong những tiểu thuyết tổng giám đốc bá đạo trước đây, khoa trương một chút, bản thân nam chính còn có thể là cầm đầu mafia Italia nữa đấy.
Úc Tưởng cúi đầu nhìn đĩa trái cây trên bàn một chút.
Phần ở giữa dâu tây và nho là phần cô đã ăn không thể sai được.
Úc Tưởng lúc này mới ngẩng đầu lên: “Tôi nghĩ hẳn là tôi không hề đi nhầm phòng đúng không?”