Tôi Làm Cá Mặn Ăn Nên Làm Ra Trong Truyện Ngược

Chương 6

Úc Tưởng quay đầu đi xuống phòng bếp gọi hai món mặn một món canh.

Trong ánh mắt vừa khiếp sợ vừa tức giận của Úc Trung, cô ung dung ăn no căng bụng rồi mới xách túi ra khỏi nhà.

Nguyên chủ năm nay hai mươi tư tuổi, đã tốt nghiệp đại học và bắt đầu đi làm.

Liêu Giai Phỉ và tổng giám đốc Thẩm là đồng nghiệp và cấp trên của cô.

Vậy thì vấn đề ở đây là…

Công ty của mình ở đâu nhỉ?

Hệ thống: [Cô muốn đi đâu?]

Úc Tưởng: “Đến công ty.”

Hệ thống: [Cô muốn đi làm à?] Giọng nói máy móc của nó cũng không nén nổi sự ngạc nhiên.

Úc Tưởng: “Tất nhiên là đến nằm chơi chờ nhận lương thôi.”

Hệ thống: […]

Đột nhiên nó cảm thấy hơi lo lắng.

Thật ra thì cũng không cần phải phát huy sự lười biếng của nhân vật một cách sống động như vậy.

Hệ thống hắng giọng một cái rồi vội vàng thông báo cho cô nghe: [Bây giờ hẳn là cô phải đi tìm Trữ Lễ Hàn ngay mới đúng.]

Úc Tưởng: “Tại sao?”

Hệ thống: [Phải đi theo tình tiết trong truyện. Hai người phải kết hôn.]

Úc Tưởng đồng ý rất quyết đoán: “Được.”

Sau đó cô mở Baidu lên tìm kiếm, nhập tên công ty của Trữ Lễ Hàn vào thì sau đó lập tức ra một chuỗi tên của lão đại.

“Ừm, kinh doanh dược phẩm sinh học và vi mạch. Ôi chà còn làm IT nữa. Ủa sao lại còn có mỏ và nhà máy lọc dầu của riêng mình ở nước ngoài nữa thế?” Thật không hổ là tổng giám đốc bá đạo của tiểu thuyết ngôn tình đời đầu! Chỉ có nó mới dám viết như này!

Úc Tưởng lại suy nghĩ xa xăm.

Sau khi cha của Trữ Lễ Hàn qua đời, hắn còn nghĩ sẽ thừa kế bất động sản, phim ảnh và công ty bảo hiểm của gia tộc.

Nhưng cũng chỉ là sẽ mà thôi.

Úc Tưởng nghĩ bụng, trong cốt truyện gốc, những sản nghiệp gia tộc này đều là tài sản kế thừa của nam chính truyện gốc.

Nhân vật phản diện chẳng vớ được chút béo bở nào cả.

Hệ thống: [Xem xong chưa? Có phải cô cảm thấy rất động lòng, muốn gả cho Trữ Lễ Hàn ngay lập tức không?]

Úc Tưởng lười biếng ngáp một cái: “Thôi dẹp đi, còn chưa kịp chờ đến khi ly hôn được chia một nửa tài sản thì tôi đã ngỏm trước rồi.”

Hệ thống…

Hệ thống: [Làm người không nên quá tiêu cực.]

Úc Tưởng không đáp lại, chỉ giơ tay lên vẫy một chiếc xe taxi rồi báo địa chỉ: “Đến tòa nhà Quang Minh.”

Tòa nhà này là xí nghiệp của nhà họ Trữ.

Cả toà đều thuộc về nhà bọn họ.

Trước tòa nhà Quang Minh, người đến kẻ đi tấp nập.

Úc Tưởng vừa bước vào đã thu hút không ít ánh nhìn.

Đúng là tòa nhà này khá là hoành tráng. Diện tích phòng tiếp khách ở tầng dưới cùng cũng cực kỳ rộng rãi, còn được chi thành mấy khu. Các công ty nhỏ tới bàn chuyện hợp tác ở tòa nhà Quang Minh đều sẽ chờ ở đây.

Úc Tưởng đi thẳng tới trước quầy lễ tân: “Xin chào, tôi tìm Trữ Lễ Hàn.”

Nhân viên lễ tân khó hiểu nhìn cô nhưng vẫn hỏi lại rất lễ phép: “Chào cô. Xin hỏi cô có hẹn trước không?”

Úc Tưởng: “Không có.”

“Vậy cô tìm cậu cả Trữ là có chuyện gì vậy?”

“Chuyện riêng tư.”

Mặt của nhân viên lễ tân khẽ giật, cô thầm nhủ trong lòng rằng sao lúc nào cũng có mấy người kỳ quái ở đâu chạy tới nói có chuyện riêng muốn tìm cậu cả vậy nhỉ.

“Xin lỗi cô, dựa vào quy định thì một là cô cần phải có hẹn trước, hai là cô liên lạc trực tiếp với cậu cả. Cô thấy thế nào?”

Nói xong mấy câu này thì nhân viên lễ tân đã chuẩn bị sẵn sàng tinh thần rằng cô gái trước mặt sẽ ầm ĩ gây rối.

Ôi không sao cả, chắc hẳn bảo vệ cũng quen rồi.

Úc Tưởng: “Được.”

Dứt lời, cô xoay người đi luôn.

Nhân viên lễ tân: “Hả?”

Cứ vậy mà đi luôn sao? Biểu cảm của đối phương rất bình thản, như thể chỉ tới điểm danh rồi thôi.

Úc Tưởng: “Cậu xem kìa, không phải tôi không muốn đi tìm hắn đâu nhé, mà là tôi vốn không có đủ tư cách để gặp hắn.”

Cô còn chưa kịp thọc dao vào lòng hệ thống cho hả hê thì đã nghe ai đó đột nhiên gọi mình lại: “Úc Tưởng!”

Úc Tưởng ngoái đầu lại nhìn.

Đó là một người đàn ông mặc vest đi giày da, tuổi chừng ba mươi, khuôn mặt đứng đắn. Anh ta đang cầm một cái cặp hồ sơ đứng đó.

Mà sau lưng anh ta còn có một người phụ nữ trẻ tuổi đi theo.

Lúc này trong đầu Úc Tưởng mới hiện lên tên của bọn họ.

Thẩm Hải.

Liêu Giai Phỉ.

Đây cũng chính là tổng giám đốc Thẩm kiêm cấp trên của Úc Tưởng và đồng nghiệp gửi tin nhắn cho cô.

Hai người nhanh chóng đi tới trước mặt cô.

Úc Tưởng không thể làm gì khác, bèn cất lời: “Thật là trùng hợp.”

Tổng giám đốc Thẩm nhìn cô một cái rồi lại quay đầu nhìn về phía quầy lễ tân. Anh ta nở nụ cười với vẻ xấu xa rồi hỏi: “Cô có quen ai ở đây à?”

Úc Tưởng lắc đầu một cách thoải mái: “Không quen.” Úc Tưởng đổi khách thành chủ hỏi lại: “Anh tới nơi này làm gì?”

Tổng giám đốc Thẩm: “Ặc.”

Liêu Giai Phỉ: “… Cô đúng là quên sạch rồi hả cô cả? Chúng tôi tới đây để kéo vốn đầu tư mạo hiểm! Hôm nay là ngày hẹn gặp giám đốc của công ty đầu tư mạo hiểm Trí Tuệ thuộc Trữ thị!”

Trái lại tổng giám đốc Thẩm lại bày ra dáng vẻ tốt bụng, anh ta cười nói: “Đúng, chuyện là như vậy đấy.”

Úc Tưởng: “Vậy anh cứ từ từ làm nhé.”

Tổng giám đốc Thẩm: “…”

“Xin chào ngài. Xin hỏi có phải là tổng giám đốc Thẩm của công ty văn hóa Khải Tinh không? Giám đốc Lăng của chúng tôi vừa mới đến, tôi chịu trách nhiệm dẫn mọi người lên tầng.”

Hệ thống: [Kiểm tra đo lường thấy nhân vật quan trọng trong nội dung truyện! Lăng Sâm Viễn trong vai nam chính đang cách cô chỉ có 100 mét! 90 mét! 80 mét… Mời cô lập tức đi lên tỏ tình với anh ấy.]

Úc Tưởng: “Tỏ tình kiểu gì đây? Có quà để tặng à?”

Hệ thống nghẹn họng: [Không có. Nhưng mà chỉ có không ngừng tỏ tình rồi liên tục bị từ chối thì cô mới càng ngày càng căm ghét nữ chính được!]

Úc Tưởng: “Cậu từng nghĩ đến việc có thể tôi là một yandere* chưa?”

*yandere: kẻ yêu điên loạn

Hệ thống: [?]

Yandere? Nó thấy hơi xấu hổ, là do hệ thống của mình quá lạc hậu à? Nhưng nó lại không thể hiện ra ngoài.

Hệ thống cố gắng bày ra vẻ thoải mái hỏi: [Ý của cô là gì?]

Úc Tưởng: “Ví dụ như tỏ tình không được. Một lần làm không được, làm lại cũng không xong thì chỉ còn cách là nhốt kẻ đó lại rồi hành hạ đến chết thì thôi.”

Tam quan của hệ thống vỡ tan nát.

Nó hoảng hốt lên tiếng: [Không, không được!]

Úc Tưởng cứ vừa nói chuyện phiếm vu vơ với hệ thống được một lúc thì nam chính Lăng Sâm Viễn đã đi vào sảnh chính.

Anh mặc một bộ vest màu đen, khuôn mặt tuấn tú mà lạnh lùng.

Nếu bê nguyên lời văn trong truyện ra để miêu tả thì là:

Nước da màu đồng, hàng lông mày hình kiếm, khuôn mặt đẹp trai như tượng tạc, có hơi thở lạnh lùng và cao ngạo, nhìn đời bằng nửa con mắt.

… Nghĩ đến đây, Úc Tương lại cảm thấy hơi đói bụng.

Chậc, mì dao Đại Đồng mãi đỉnh!

Bấy giờ tổng giám đốc Thẩm lại mỉm cười nói: “Úc Tưởng, cô đi lên với chúng tôi đi. Cô là thiêm kim nhà giàu có, chắc chắn đã từng tiếp xúc với những nhân vật như giám đốc Lăng nhiều lần rồi.”

Nghe anh ta nói vậy thì Úc Tưởng cũng đã hiểu tại sao nguyên chủ lại bỏ bê công việc mà Tổng giám đốc Thẩm vẫn còn giữ cô nàng lại không đuổi đi rồi. Có lẽ là vì vẫn còn khá hứng thú với hào quang nhà giàu có trên đầu cô.

Làm sao anh ta có thể biết được nhà họ Úc đang trên bờ vực phá sản chứ?

Người trong giới thượng lưu còn chẳng có ai thèm đến gần bọn họ.

Nhân viên lễ tân nhanh chóng mời bọn họ vào thang máy dành cho khách.

Trong thang máy chỉ có ba người họ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn