Tôi Làm Cá Mặn Ăn Nên Làm Ra Trong Truyện Ngược

Chương 154

Dư Đồng kéo chiếc ghế ở bên cạnh ra, Úc Tưởng từ từ ngồi xuống.

“Chờ đã…” Thư ký Vương vội ngăn cô lại, sau đó anh ấy bảo vệ sĩ đặt một tấm nệm lên ghế cho Úc Tưởng.

Xong xuôi đâu vào đấy, thư ký Vương mới thong dong nói tiếp: “Bệnh viện tư nhân này không ổn rồi, ghế thì cứng, sô pha c*̃ng chẳng đủ mềm.”

Ninh Nhạn: “…”

Người này cố ý đến trước mặt cô ta để khoe khoang việc Trữ Lễ Hàn chiều chuộng mình đến mức nào đấy à?

Úc Tưởng ngồi xuống ghế trước rồi mới lên tiếng: “Tôi chỉ đến đây để xem trò vui thôi.”

Ninh Nhạn: “… Trò vui gì?”

Thư ký Vương bước tới rồi đặt một sấp hồ sơ xuống trước mặt cô ta.

Ninh Nhạn mở tập hồ sơ ra thì thấy bên trong có rất nhiều ảnh chụp màn hình và hình ảnh các bài đăng đã được in thành ảnh, ngoài ra còn có các ghi chép về thông tin chuyển khoản, nhật ký cuộc gọi và rất nhiều thứ khác nữa…

Những thứ này giống hệt phần “quà sinh nhật” được đưa đến nhà họ Ninh trước đó.

“Cô Ninh Nhạn không muốn giải thích gì sao?”

Ninh Nhạn cúi đầu nhìn thoáng qua chiếc điện thoại di động.

Trên điện thoại di động mãi không nhận được tin nhắn trả lời của Hà Vân Trác.

“Đang đợi tin từ Hà Vân Trác hả?” Thư ký Vương nở nụ cười, bảo: “Lúc trước tất cả mọi người chỉ biết chuyện Hà Vân Trác bắt đầu thích cô từ thời đại học. Nhưng chẳng mấy ai biết rằng, Hà Vân Trác từng học kỹ thuật hacker khi còn ở nước ngoài và anh ta là người chuyên dọn dẹp các mớ hỗn độn cho cô.”

Gương mặt của Ninh Nhạn hơi tái đi.

“Thật ra chúng tôi vốn không tra được chuyện này, nhưng bài đăng do người mà cô thuê đã giúp chúng tôi làm điều đó. Trong bài đăng ấy có nhắc tới bạn gái trước của Hà Vân Trác. Chúng tôi chỉ tình cờ sang nước ngoài điều tra thử một phen, thế mới biết Hà Vân Trác còn có năng lực này. Nhưng tiếc thay, bây giờ Hà Vân Trác không giúp cô nữa nhỉ?”

Ninh Nhạn mím chặt môi không hé miệng.

“Thật ra tôi vẫn chẳng thể nào hiểu nổi, nhà họ Ninh nề nếp như thế, ba cô mẹ cô cũng sắp nhảy lầu đến nơi rồi mà sao cô vẫn còn dư sức để làm mấy chuyện này chứ?” Thư ký Vương dừng lại một chút rồi hỏi tiếp: “Hay là cô muốn cá chết lưới rách cùng với cô Úc? Muốn kéo cô ấy sang thế giới bên kia cùng mình?”

Ninh Nhạn không nhịn được, vô thức nhìn về phía Úc Tưởng.

Úc Tưởng vững vàng ngồi ở chỗ đó, thậm chí vệ sĩ còn mua cho cô một ly nước trái cây.

Ngọn lửa đang cháy trong lồng ngực Ninh Nhạn bùng lên.

Cô ta cúi đầu xuống nói: “Đúng thế, không sai, cậu cả Trữ đã không muốn nhà họ Ninh sống, vậy thì tôi đành phải kéo cô Úc cùng đi với mình.”

Thư ký Vương không chút khách sáo, cười lạnh bảo: “Người như cô cũng xứng sao?”

Ninh Nhạn ngẩng đầu lên rồi nhìn chằm chằm thư ký Vương với ánh mắt u ám, lạnh lẽo.

Dù sao lớp mặt nạ của cô ta cũng đã bị xé rách rồi, không cần phải giả bộ nữa.

Ninh Nhạn đã nghĩ kỹ, nếu như cô ta đúng là không còn con đường nào để đi thì Úc Tưởng c*̃ng đừng nghĩ đến chuyện yên thân. Trong cơn giận dữ, cậu cả Trữ còn có thể làm nhà họ Ninh sụp đổ.

Tốt nhất là sụp hẳn đi, như vậy mới có thể khiến Ninh Ninh kia quay về sống kiếp gà rừng trong ruộng.

Gà rừng thì mãi là gà rừng, cả đời c*̃ng đừng nghĩ biến thành phượng hoàng.

Còn cô ta…

Chẳng lẽ cậu cả Trữ có thể giết cô ta ư?

Chỉ cần không giết cô ta thì trong đám cậu Bàng, cậu Lê, cậu Đinh… Mà cô ta quen ngày trước, luôn có một người có thể giúp cô ta sống sót.

“Dù tôi có xứng hay không thì danh tiếng của Úc Tưởng cũng đã bị huỷ hoại rồi.” Ninh Nhạn tỉnh táo nói.

Thư ký Vương làm việc rất chu đáo, cũng điều tra rất kỹ càng.

Nhưng để đối phó với loại nhân vật nữ phụ vẫn cười đùa đến tận phút cuối cùng trong truyện gốc như Ninh Nhạn này thì đúng là vẫn còn quá non.

Lửa giận trong lồng ngực của thư ký Vương bị thổi bùng lên, trong lòng anh ấy thầm nói khá lắm, bị dồn vào bước đường cùng rồi mà vẫn cố trêu ngươi người khác đúng không? Cô ta ỷ vào việc ông đây không đánh phụ nữ à?

Nhưng mục tiêu tấn công của Ninh Nhạn không phải là thư ký Vương.

Thế nên dù thư ký Vương có tức giận, cũng chẳng khiến cô ta thấy hả hê bằng một cái nhăn mày của Úc Tưởng.

Ninh Nhạn tiếp tục nhìn về phía Úc Tưởng rồi nói với giọng mỉa mai: “Liệu cậu cả Trữ còn bằng lòng kết hôn với cô Úc không?” Có lẽ Hề Đình sẽ bằng lòng hoặc cũng có thể là Nguyên Cảnh Hoán. Cô Úc đây rất thích hợp với thân phận của một con hát.

Ninh Nhạn còn chưa kịp nói hết những lời phía sau.

Vệ sĩ của Trữ Lễ Hàn đã mở cửa phòng bệnh ra.

Cậu cả Trữ khoác trên mình một chiếc áo màu đen, sải đôi chân dài, bước vào phòng bệnh.

Vừa vào đã nghe thấy Ninh Nhạn nói vậy, Trữ Lễ Hàn đáp lại bằng giọng lạnh nhạt: “Vậy phải xem Úc Tưởng có bằng lòng không? Nhưng cô không xứng để hỏi đến những chuyện này.”

Ninh Nhạn tái mặt.

Cô ta hơi sợ khi thấy Trữ Lễ Hàn, nét kiêu căng, ngạo mạn cũng vì thế mà giảm bớt.

“Nếu cô Ninh Nhạn vẫn tỉnh táo như thế thì sao không cùng xem tin tức nhỉ?” Trữ Lễ Hàn từ từ đi tới trước mặt Úc Tưởng. Lời mà hắn vừa thốt ra là dành cho Ninh Nhạn nhưng hắn không hề nhìn về phía cô ta dù chỉ là một giây.

“Tin mới gì?” Ninh Nhạn cau mày hỏi lại.

Tin Hà Khôn Dân bị bắt à?

Hà Khôn Dân chẳng là cái thá gì của cô ta.

Lão già này chẳng qua cũng chỉ là một nhân vật nhỏ nhoi không đáng nhắc tới trong kế hoạch dạy dỗ Úc Tưởng của cô ta mà thôi.

Lúc này vệ sĩ đang đứng phía sau Trữ Lễ Hàn bỗng bước lên phía trước mở tivi trong phòng bệnh lên rồi chọn đại một kênh.

Trong màn hình tivi là hình ảnh xe cứu thương, xe cảnh sát, còn có cả xe của giới truyền thông chen chúc.

Nhưng hình ảnh nổi bật nhất trong đó là Hà Vân Trác bị còng tay đang bị bắt đi.

Trên trán Hà Vân Trác lấm tấm mồ hôi nhưng vẻ mặt của anh ta vẫn rất bình tĩnh, trên người anh ta toát lên vẻ ung dung trước nay chưa từng có. Điều này khiến anh ta thoạt trông điển trai và rạng rỡ hơn trước ống kính.

Ngay cả vết máu trên gương mặt anh ta cũng không thể che đi dáng vẻ này.

Có thể những người khác không cảm nhận được gì nhưng Ninh Nhạn có thể cảm nhận được một cách rất rõ ràng rằng, Hà Vân Trác của lúc này đã thay đổi đến mức long trời lở đất, khác hoàn toàn so với lúc trước.

Ninh Nhạn ngạc nhiên thốt lên: “Sao người bị bắt lại là anh ta?”

Chẳng mấy chốc Ninh Nhạn đã biết đáp án.

Lúc này, trên màn ảnh nhỏ là hình ảnh các nhân viên y tế đang khiêng một người đàn ông trung niên đầu bê bết máu, gần như bất tỉnh ra khỏi cửa.

Cơ thế của người đàn ông còn hơi co giật.

Qua lớp máu thịt be bét, Ninh Nhạn đã nhận ra đây là ai.

Đó là… Hà Khôn Dân.

Ninh Nhạn mất tiếng hỏi: “Tại sao lại như vậy?”

Ngay khi Hà Vân Trác sắp bị đưa lên xe cảnh sát, anh ta bỗng nói: “Chờ đã.”

Anh ta nhìn qua những người của giới truyền thông một lượt rồi hỏi: “Mấy người đến phỏng vấn à?”

“Đúng thế, xin hỏi cậu Hà, nguyên nhân gì khiến cậu ra tay đánh ba ruột của mình? Là vì…” Các phóng viên của giới truyền thông kích động, thi nhau chen lên trước.

Hà Vân Trác nắm lấy một chiếc microphone của một người trong số đó, tay còn đang dính máu. Vì hai tay đã bị còng lại, anh ta buộc phải khom lưng, nghiêng đầu, bấy giờ âm thanh mới được microphone phóng to, vang vọng trong tai mỗi người.

Hà Vân Trác đáp: “Là vì Úc Tưởng sao? Có phải anh định hỏi như thế phải không?”

Phóng viên vừa bị anh ta ngắt lời cũng chẳng thấy xấu hổ chút nào.

Phỏng vấn mà, lúc mở miệng không cay độc một chút thì sao có thể cướp được đề tài?

Hà Vân Trác nói: “Chuyện này từ đầu tới đuôi không liên quan đến Úc Tưởng.”

Trước ống kính máy quay, anh ta chẳng kiêng dè bất cứ ai, thản nhiên kể hết mọi chuyện thối nát của nhà họ Hà ra như thể đang nói thời tiết hôm nay đẹp lắm vậy.

Ở trước màn hình ti vi, sắc mặt của Ninh Nhạn càng ngày càng kinh hãi, càng ngày càng quái lạ.

Tất nhiên cô ta biết những điều ấy là bí mật và cũng là vết sẹo lớn nhất trong cuộc đời này của Hà Vân Trác…

Nhưng hiện giờ anh ta lại l*t tr*n vết sẹo của mình trước mặt tất cả mọi người. Tại sao lại thế? Là vì anh ta muốn rửa sạch thanh danh cho Úc Tưởng sao?

Hà Vân Trác càng kể mọi chuyện một cách bình tĩnh, Ninh Nhạn càng cảm thấy khó mà chịu đựng nổi.

Mọi người cũng cảm thấy rất khiếp sợ.

Dù sao đi chăng nữa thì họ cũng chưa thấy một ai có thể bình tĩnh, thong dong trước ống kính của giới truyền thông thế này. Thậm chí còn không cần giới truyền thông phải lên tiếng dẫn dắt mà vẫn có thể kể hết mọi chuyện một cách mạch lạc, rõ ràng đến thế…

Ngay khi mọi người còn đang kinh ngạc về sự khốn nạn của ba Hà và sự cam chịu của Hà Vân Trác trong quá khứ.

Đúng lúc này Hà Vân Trác đột nhiên chuyển chủ đề: “Ninh Nhạn, tôi biết người đăng bài viết kia là cô.”

Ninh Nhạn nghe thấy câu nói này thì bỗng có cảm giác lạnh lẽo chạy thẳng từ sống lưng xộc l*n đ*nh đầu.

Thậm chí, cô ta còn suýt ngã nhào xuống khỏi giường bệnh.

Vết thương trên thái dương cũng bắt đầu nhói lên từng cơn, như muốn xuyên vào tận óc cô ta.

Cô ta có thể nghe thấy rõ tiếng tim đập của mình, điều này khiến chân tay của cô ta như nhũn ra, không thở nổi.

Những người trong giới truyền thông cảm thấy rất hoang mang

Ninh Nhạn là ai?

Lúc này dân cư mạng cũng đang bàn tán rất sôi nổi.

Chẳng mấy khi họ thấy được một tin xã hội vừa chấn động lòng người, lại còn liên quan đến một cặp ba con nhà giàu!

[Đậu má, đúng là một vở kịch lớn vừa được chiếu…]

[Ninh Nhạn có phải là cô thiên kim nhà họ Ninh biểu diễn tiết mục đánh đàn piano trong tiệc cưới của nhà họ Kim không?]

[Ố ồ, bạn vừa nói như thế khiến tôi cũng thấy hơi ấn tượng. Người này rất có khí chất. Trước đó lúc có người chế giễu Úc Tưởng giả làm quý cô nhà giàu thì không phải đã lấy cô ta ra làm ví dụ, nói rằng như thế mới là cô chiêu hàng thật sao?]

[Nếu nói như vậy, việc cô ta đăng bài cũng tương đương với việc dũng cảm phơi bày sự thật ư?]

Đám cư dân mạng còn chưa kịp khen dứt lời.

Hà Vân Trác đã tiếp tục nói: “Mười bảy năm trước trong bữa tiệc nọ, cô đã đến bên cạnh an ủi tôi. Khi ấy, tôi đã kể hết mọi chuyện về mẹ mình cho cô nghe, chỉ kể cho mình cô biết. Từ đó về sau, chỉ cần có bất cứ thứ gì tốt đẹp tôi cũng dâng hết lên cho cô. Bất kể những chuyện cô làm là tốt hay xấu, tôi cũng tận dụng mọi khả năng mà mình có để giúp cô…”

[Ô này, đang tỏ tình trước mặt mọi người à?]

[Không phải người anh ta thích là Úc Tưởng sao?]

Chỉ có Ninh Nhạn đang ngồi trước tivi không hề thấy thoải mái chút nào.

Cô ta chỉ thấy cả người lạnh lẽo hơn.

Đúng như dự đoán…

Hà Vân Trác nhìn thẳng vào ống kính máy quay.

Có lẽ trên mặt anh ta còn dính máu của Hà Khôn Dân nên ánh mắt của anh ta khiến người khác bỗng cảm thấy sợ hãi.

Anh ta nói: “Nhưng trong mắt cô có quá nhiều thứ mà cô không chịu buông bỏ. Cô không tha cho người em gái ruột vô tình lạc mất rồi lại được tìm về vào một ngày nào đó. Cô sợ cô ấy sẽ cướp đi mọi yêu thương, chiều chuộng mà cô đang có. Cô cũng không tha cho việc tôi thích Úc Tưởng.”

Ngay giây phút ấy, Ninh Nhạn có cảm giác sợ hãi khi nội tâm xấu xí của bản thân bị l*t tr*n, bị phơi bày trước mặt tất cả mọi người.

Cô ta gào ầm lên: “Không! Anh không hề thích Úc Tưởng! Người mà anh thích là tôi! Anh theo đuổi Úc Tưởng chỉ vì muốn bảo vệ tôi!”

Đối với cô ta thì việc mất đi thứ thuộc về mình còn khó chấp nhận hơn việc Hà Vân Trác vạch trần cô ta so đo, tính toán với Ninh Ninh.

Nhưng giọng nói của cô ta không thể xuyên qua màn hình ti vi, càng không thể đến tai những phóng viên kia cũng như đến tai hàng trăm nghìn người đang ngồi xem trước những màn hình khác.

Bấy giờ, tất cả những người trong giới truyền thông bên cạnh Hà Vân Trác cũng đang xôn xao.

Đám cư dân mạng cũng được dịp khiếp sợ thêm lần nữa.

[Đậu má, thế này mà đòi gọi là thiên kim tiểu thư chân chính à? Ngay cả em gái ruột của mình mà cũng không chịu buông tha ư?]

Hà Vân Trác tiếp tục nói: “Đến giờ tôi mới hiểu ra, tại sao ngày đó trong bữa tiệc tổ chức ở nhà họ Hà, cô lại khăng khăng khuyên Úc Tưởng lên tầng thay quần áo. Cô biết chuyện kia của ba tôi từ bao giờ thế? Cô có biết chuyện trên tầng có một căn phòng, trong căn phòng ấy chất đầy quần áo của những người phụ nữ trẻ tuổi mà ba tôi vừa ý không? Nếu như Úc Tưởng vào đó thay đồ thật, vậy thì ngày ấy liệu Úc Tưởng có thể ra khỏi nhà họ Hà được nữa không?”

Giọng điệu của Hà Vân Trác rất bình thản.

Nhưng Ninh Nhạn thoáng thấy kinh ngạc khi nghe thấy giọng điệu chỉ trích từ trong đó.

Ninh Nhạn lắp bắp phản bác: “Nhưng Úc Tưởng cũng không lên đó thay quần áo mà? Tại sao anh còn muốn…”

Còn muốn nói hết những chuyện này ra trước mặt giới truyền thông như thế?

Ninh Nhạn không ngốc.

Cô ta mới nói được nửa câu đã tỉnh táo lại.

Tại sao ư?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn