Tôi Làm Cá Mặn Ăn Nên Làm Ra Trong Truyện Ngược

Chương 109

Cậu cả Trữ dùng vài ba lời thôi đã nói rõ ràng được giá trị của món đồ này.

Úc Tưởng nháy mắt với Trữ Lễ Hàn.

Vậy cô không khách sáo nữa nhé?

Hình ảnh cô nháy mắt với anh đã bị Trữ Lễ Hàn nhìn thấy, bỗng dưng anh nhớ tới tối hôm qua khi anh giữ lấy cổ chân của cô, nhẹ nhàng v**t v* nó, cô đã không tự chủ nhẹ nhàng run run hàng mi.

Như là một vẻ đẹp mong manh nào đó đang treo ở trên đấy.

Chỉ cần nhìn lướt qua một cái, thì sẽ không tự chủ được mà muốn nhìn mãi.

Ở bên này Úc Tưởng đang đậy nắp lại.

Cái nắp phát ra một tiếng “”cụp””, kéo suy nghĩ của Trữ Lễ Hàn quay trở lại.

“”Hôm nay có thể rời khỏi đây rồi.”” Trữ Lễ Hàn nói.

Úc Tưởng gật đầu liên tục.

Vừa hay cô phải trở về suy nghĩ xem nên quay vlog cho Huy Quang như thế nào.

Trữ Lễ Hàn vốn dĩ bận bịu nhiều việc, dường như là anh chỉ chờ Úc Tưởng thức dậy để gặp cô thôi.

Chờ Úc Tưởng nhận được quà rồi, anh đứng lên, rời đi cùng thư ký Vương và Stanley trước.

Úc Tưởng đưa cái hộp cho Dư Đồng cầm, chuẩn bị ra ngoài trang viên đi bộ mấy bước, sau đó sẽ đón xe trở về công ty văn hóa Khải Tinh.

Dư Đồng nói: “”Em chờ chị một lát, để chị đi thu dọn đồ đạc cho em trước đã.””

Úc Tưởng gật đầu một cái, sau đó đứng ở cửa chờ cô ấy.

Thu dọn xong tất cả đồ đạc đã là chuyện của mười phút sau.

Mà lúc này bên ngoài cánh cổng lớn của trang viên có một chiếc xe con màu xám bạc đang dừng ngoài đó.

Người ngồi trong xe là Trữ Sơn, thư ký Lưu và thám tử tư.

“”Tôi điều tra rồi, vào ngày Nhiễm Chương vào đồn cảnh sát, xe của cậu cả xuất hiện ở trước đồn cảnh sát sau đó lại xuất hiện ở đây, chắc chắn là cậu cả đã mang người tới nơi này không thể sai được.”” Thám tử tư nói chắc chắn như đinh đóng cột.

Trữ Sơn cười nhạt: “”Giấu cũng kỹ đấy.””

Lúc này Trữ Sơn đã không còn bận tâm về những lời Nguyên Cảnh Hoán đã nói nữa rồi.

Thư ký Lưu có chút lo lắng: “”Không biết cậu cả còn ở đây không nữa?””

“”Hẳn là nó đã đi rồi, hôm nay nó phải đi tham dự một hoạt động rất quan trọng.”” Trữ Sơn nói.

Ông ta đã nghĩ xong xuôi rồi.

Đợi tí nữa bắt được người xong, dứt khoát đưa cô đi thẳng đến nơi của người có tên gọi là Hề Đình. Ông ta muốn giúp bọn họ thúc đẩy.

Suy nghĩ cứ liên tục nhảy trong đầu Trữ Sơn.

Ông ta đợi một lúc, sau đó, cuối cùng ông ta cũng đạt được ý nguyện mà thấy được bóng người của Úc Tưởng.

Thật ra, Dư Đồng đang đi ở phía sau, cô ấy cầm đồ nên bị tụt lại ở phía sau mấy bước.

Trữ Sơn không nhìn thấy Dư Đồng, sắc mặt trầm xuống trực tiếp ra lệnh: “”Bắt người mang lại đây.””

Sau đó vệ sĩ xuống xe, chặn đường Úc Tưởng lại.

Vệ sĩ vẻ mặt hung dữ nhìn chằm chằm Úc Tưởng: “”Cô Úc, mời cô đi một chuyến. Chủ tịch Trữ muốn gặp cô.””

Anh ta đã chuẩn bị xong, nếu như cô Úc này không nghe theo thì anh ta sẽ uy h**p cô, cái tay này của tôi không có biết nặng nhẹ đâu đấy. . .

Ai mà biết Úc Tưởng chỉ kinh ngạc một chút, sau đó gật đầu, cứ như vậy đi theo anh ta đi tới bên cạnh xe.

Cửa xe mở ra, Úc Tưởng lập tức ngồi lên ngay.

Vệ sĩ cạn lời rồi.

Nói như thế nào đây?

Dù sao ít nhiều anh ta cũng có chút khó xử.

Lúc này Úc Tưởng còn nghiêng đầu nhìn vệ sĩ một cái rồi nói: “”Ủa tôi ngồi chỗ của anh à?””

Vệ sĩ lại càng thêm luống cuống.

Còn có thời gian nói chuyện với vệ sĩ?

Xem ra cô còn không biết chuyện nghiêm trọng tới cỡ nào.

Sắc mặt của Trữ Sơn lại càng trầm hơn, lạnh lùng nói: “”Úc Tưởng.””

Lúc này, Úc Tưởng mới nghiêng đầu.

Không có ai biết, mới vừa rồi lúc trên đường đi đến bên cạnh xe, cô cũng đã điều chỉnh lại giao diện cuộc gọi rồi.

Phía trên là số điện thoại của Trữ Lễ Hàn.

Phía dưới là Lăng Sâm Viễn.

Dù sao thì cũng còn Hà Vân Trác vân vân và mây mây. . . Đừng nói nữa, sự lựa chọn của tôi còn nhiều lắm. Úc Tưởng cũng không tránh khỏi tự cảm thấy xúc động.

“”Cô có biết cầm tiền rồi mà không làm thì sẽ gặp hậu quả như thế nào không?”” Giọng nói của Trữ Sơn vang lên, ông ta không hề che giấu sự uy h**p của mình một chút nào.

Úc Tưởng nhăn mũi lại, nháy mắt mấy cái, đáy mắt đã dâng lên một tầng nước mắt.

Chỉ có Hà Vân Trác đã có kinh nghiệm trong chuyện này mới biết một khi Úc Tưởng như vậy thì chắc chắn không chuyện tốt. Nhưng mà Trữ Sơn vẫn chưa có kinh nghiệm.

Trữ Sơn nhìn chằm chằm cô.

Muốn khóc hả? Muốn dùng nước mắt nước mũi biện hộ cho mình?

Ai ngờ Úc Tưởng lại giơ cao chân lên, đặt chân lên lưng ghế của hàng ghế trước, sau đó cô vén ống quần lên, lộ ra sợi dây chuyền vàng kia.

Da của cô trắng như thế.

Nhìn qua trông vô cùng xinh đẹp, giống như là ánh sáng duy nhất giữa cái trời mùa đông đầy tuyết trắng này.

Cô muốn khóc cũng được thôi, đằng này khóc đến mức nước mắt rơi lã chã.

Cô còn nặn ra cái giọng nức nở nghẹn ngào mà lên án: “”Ông có nhìn thấy không? Tôi có biện pháp gì chứ? Tôi định phản kháng cậu cả rồi, kết quả chính là bị cậu cả mang tới nơi này rồi giam cầm tôi ở đây. Tôi mới vừa thoát ra khỏi đống xiềng xích, thừa dịp cậu cả không có ở đây len lén trốn thoát ra ngoài. . .””

Vệ sĩ, thư ký Lưu và thám tử tư nghe xong, họ ngay lập tức thay đổi sắc mặt và muốn chửi thề.

Thì ra cậu cả lại có thú vui mạnh bạo như vậy nữa cơ à?

Sắc mặt của Trữ Sơn cực kỳ khó coi, cuối cùng giờ ông ta mới hiểu rõ lời mà Nguyên Cảnh Hoán nói có ý gì.

Ông ta tính tới tính lui, duy chỉ có cái trò này của Trữ Lễ Hàn là ông ta không ngờ được.

“”Cô không biết trốn đi à? Nhiều tiền như thế cơ mà, đủ để cô chạy tới nước ngoài trốn.”” Trữ Sơn cắn răng nghiến lợi.

Nước mắt của Úc Tưởng nhanh chóng ngừng lại ngay.

Cô nói: “”Ông có biết con mồi mà chạy trốn ngay dưới mí mắt của thợ săn, một khi bị bắt lại lần nữa thì sẽ gặp phải hậu quả thảm thiết như thế nào không?

Tâm trạng của Trữ Sơn rất phức tạp: “”Cô mà cũng biết sợ?””

Úc Tưởng: “”Không, ý của tôi là phải thêm tiền.”””

Trữ Sơn suýt chút nữa nổi giận, lăn đùng ra, ngất xỉu ngay tại chỗ.

“Bây giờ tôi. . . Bây giờ tôi sẽ trói cô lại, cả đời cô sẽ không thể gặp lại bất kỳ ai khác, cô cảm thấy thế nào?” Trữ Sơn run rẩy hỏi cô.

Giọng nói của ông ta trở nên run rẩy, đương nhiên không phải vì ông ta cố gắng chống đỡ do sợ con trai của chính mình.

Mà vì ông ta tức giận đến nỗi không ngừng run rẩy.

Úc Tưởng quay đầu: “Ông có nhìn thấy người phụ nữ đang xách đồ ở ngoài kia không?”

Trữ Sơn: ?

Úc Tưởng thở dài: “Đó chính là người mà cậu cả cài vào bên cạnh tôi để giám sát. Cô ấy nhất định đã phát hiện ra tôi chạy trốn rồi, cho nên mới đuổi tới đây. Cô ấy sẽ trông thấy xe của ông, sẽ bẩm báo lại cho cậu cả về sự thật này. . .”

Trữ Sơn: “. . .”

Mẹ kiếp.

Ông ta đã làm mưa làm gió trong giới kinh doanh hơn nửa đời người, đến nay đã già đầu, lại bị một con ranh miệng còn hôi sữa tóm lấy sao?

“So với việc đưa thêm tiền, tôi cảm thấy có một cách còn hay hơn.” Trữ Sơn lạnh lùng nói: “Cô hãy chết đi.” Ông ta cầm điện thoại di động của thư ký Lưu lên, đọc địa chỉ ghi trên đó.

Hề Đình sống ở nơi này.

Ông ta quyết định đưa Úc Tưởng đến thẳng chỗ Hề Đình.

Tài xế đạp chân ga một cái, chiếc xe nhanh chóng lao ra ngoài.

Dư Đồng bị tụt lại phía sau, mặt khẽ đổi sắc, linh cảm mách bảo cô ấy chuyện này có gì đó không đúng. Cô ấy chỉ mới tụt lại phía sau Úc Tưởng vài bước, thế mà bước qua cửa đã chẳng thấy người đâu, rất rõ ràng. . . Là bị chiếc xe kia mang đi.

Dư Đồng vội vàng gọi điện thoại cho Trữ Lễ Hàn.

Mà sắc mặt vệ sĩ của Trữ Sơn lại càng khó coi hơn.

Trên xe quả thực không có chỗ để anh ta ngồi, thế nên xe nói đi là đi luôn, anh ta cũng chỉ còn cách đứng đằng sau hít khói xe đầy bụng.

Quả thật, công việc này rất khó làm.

Vệ sĩ nghĩ thầm.

Bên trong xe, chân Úc Tưởng hết nâng lên lại hạ xuống. Cô ngoan ngoãn ngồi yên tại chỗ, thư ký Lưu ngồi ngay bên cạnh cô.

Thấy xe càng chạy càng xa, Trữ Sơn không khỏi quay đầu lại nhìn, ông ta rất muốn nhìn thử xem Úc Tưởng rốt cuộc có sợ hãi hay không.

Dù cô chỉ hơi sợ hãi một chút xíu thôi, cũng đủ để khiến Trữ Sơn cảm thấy an ủi hơn chút ít.

Nhưng mà. . .

Sắc mặt Trữ Sơn tối sầm lại, ông ta lạnh lùng hỏi: “Thư ký Lưu, sao cậu lại run hả?”

Thư ký Lưu có nỗi khổ riêng ở trong lòng.

Cậu ấy hận không thể nhích cái mông ra thêm một đoạn nữa, nhích gần hơn về phía của chủ tịch Trữ.

Không còn cách nào khác. . . Úc Tưởng cực kì xinh đẹp, ngồi gần cô thêm một chút thì thư ký Lưu lại cảm thấy hình như mình ngửi được hương thơm thoang thoảng trên người cô, rồi từ đó lại liên tưởng đến cảnh cậu cả Trữ nổi cơn ghen. Sau đó, đi thẳng đến kết cục mình bị cậu cả lột da rồi được chôn vào khối xi măng, cuối cùng bị vứt xuống biển.

Ban nãy chẳng phải Úc Tưởng đã nói rồi sao?

Một người như cậu cả, không thể chấp nhận việc cô rời xa anh, có thể thấy h*m m**n chiếm hữu to lớn đến mức nào.

Vậy đối với kẻ to gan lớn mật dám đến gần cô thì sao đây?

Đặc biệt là kiểu người mà cậu cả vốn đã ngứa mắt từ lâu như mình thì sao đây?

Thư ký Lưu không dám nghĩ nữa.

Cậu ấy cảm thấy rùng mình ớn lạnh, không thể nào dừng lại được.

“Cậu lên cơn động kinh đấy à?” Trữ Sơn không nhận được câu trả lời giải thích của cậu nên càng thêm tức giận.

Bấy giờ thư ký Lưu mới lau lau mồ hôi trên trán, nói với giọng run rẩy: “Là, là tôi cảm thấy hơi khó chịu một một chút, tự dưng tim đập rất nhanh.”

Trữ Sơn nghiến răng, thốt ra hai chữ từ trong kẽ răng: “Ráng chịu đựng đi.”

“Dạ, dạ. . .”

Xe đi được khoảng gần mười phút, cuối cùng dừng lại ở ngoài cửa của một khu dân cư sang trọng.

Trữ Sơn vẫn cần dùng đến thư ký Lưu, trông thấy dáng vẻ này của cậu ấy chỉ có thể coi như mắt không thấy tâm không phiền. Trữ Sơn nhìn thẳng về phía trước, nói: “Gọi điện thoại cho cậu ta mau.”

“Ối.” Thư ký Lưu bấm số điện thoại của Hề Đình.

Úc Tưởng nghe được cuộc đối thoại giữa hai người họ, từ đầu đến cuối vẻ mặt của cô vẫn không hề thay đổi.

Hệ thống cạn lời luôn: [Xem ra so với bọn họ thì cô còn giống nhân vật phản diện hơn, cô xem cô dọa người ta sợ hết hồn kìa. ]

Úc Tưởng: Kẻ nào có tật thì mới giật mình, cậu ấy sợ sệt liên quan gì đến tôi chứ?

Phía bên này, cuộc điện thoại gọi cho Hề Đình lại thông máy rất nhanh, không giống như Nguyên Cảnh Hoán gọi nửa ngày cũng không gọi được, chờ mãi mới thấy gọi lại thì vừa mở mồm ra đã đòi vứt bỏ gánh nặng rồi.

Sắc mặt Trữ Sơn đã dễ chịu hơn một chút.

“Chủ tịch Trữ lại có lời căn dặn gì mới sao?” Hề Đình ở đầu dây bên kia hỏi.

Thư ký Lưu cố gắng ngăn mình run rẩy, nói khẽ: “Bây giờ chúng tôi đang ở trước cửa nhà anh, chúng tôi. . . đưa cô Úc đến cho anh rồi. Ý của chủ tịch Trữ là, không cần biết anh dùng cách gì. . .”

Thư ký Lưu nói đến đây thì cảm thấy hơi khó để mở miệng.

Không cần biết anh dùng cách gì, phải mau chóng “gạo nấu thành cơm”, tốt nhất là chụp ảnh lại, hoặc là quay video lưu lại.

Như vậy thì đến lúc cần đến thì mới có thể đưa cho cậu cả và cậu Lăng xem.

Mà bây giờ Úc Tưởng đang ngồi ngay bên cạnh thư ký Lưu cho nên bỗng dưng, thư ký Lưu không tài nào mở miệng nói ra câu này được.

Thư ký Lưu nghĩ thầm, xem ra mình vẫn chưa vứt sạch giới hạn đạo đức. Bằng không thì nội dung đối thoại kiểu này phải nói ra ngay trước mặt Úc Tưởng thì mới có được sức uy h**p lớn. . .

Thư ký Lưu vừa mới phân tâm vài giây, Hề Đình phía bên kia không chờ cậu ấy nói hết câu đã cau mày cắt ngang rồi: “Cái gì? Anh đưa người đến đây hả?”

Thư ký Lưu đáp: “Phải, cho nên là. . .”

Một lần nữa, Hề Đình lại ngắt lời: “Ai bảo anh đưa đến?”

Thư ký Lưu: ?

Chủ tịch Trữ chứ ai vào đây nữa!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn