Tôi Buông Tay, Anh Ta Lại Níu Kéo, Ha!

Chương 9

Chương 9.



"Đoàng!" một tiếng sấm rền vang, mưa như trút nước.



Tống Nhã Tuyên đỏ hoe mắt, ngây dại nhìn người đàn ông chỉ cách vài bước chân đang che ô bảo vệ Vu Anh Nam.



Những ngón tay cô bấm sâu vào lòng bàn tay đến mức rướm máu.



Anh ta thế mà lại chuyển hộ khẩu con của Vu Anh Nam sang tên mình?



Anh ta giúp đối phương cướp công việc, ba ngày hai lượt chạy đến chăm sóc chưa đủ, giờ còn định nuôi con cho Vu Anh Nam sao?



Nếu đã yêu Vu Anh Nam đến thế, tại sao còn không ly hôn với cô?!



Cố Trần Dục nén vẻ ngạc nhiên trong mắt, bảo Vu Anh Nam lên xe trước:



"Em đi trước đi, lát nữa anh sẽ qua bàn bạc với em sau."



Vu Anh Nam dịu dàng gật đầu, liếc mắt nhìn Tống Nhã Tuyên đầy vẻ chế giễu.



Nhưng ánh mắt Tống Nhã Tuyên chỉ đặt lên người Cố Trần Dục.



Thấy anh ta tiến về phía mình, đôi chân cô như mất kiểm soát, quay đầu chạy bán sống bán c.h.ế.t.



Mưa mỗi lúc một nặng hạt khiến cô không còn nhìn rõ đường phía trước.



"Bíp!”



Tiếng còi xe và tiếng phanh gấp chói tai đột ngột vang lên.



Cô còn chưa kịp phản ứng thì cánh tay đã bị một lực mạnh kéo giật lại, một chiếc xe Hồng Kỳ màu đen lướt qua sát sạt trước mặt.



"Em điên rồi à? Suýt chút nữa là bị xe đ.â.m rồi đấy!"



Nhìn vào đôi mắt đang bùng bùng lửa giận của Cố Trần Dục, bao nhiêu tủi hờn, bất công và phẫn nộ tích tụ suốt hai kiếp người trong lòng Tống Nhã Tuyên hoàn toàn bùng nổ.



"Phải, tôi điên rồi! Tôi sắp bị anh ép đến phát điên rồi!"



Cô dùng hết sức bình sinh hất tay anh ta ra, gào lên trong nghẹn ngào:



"Anh không yêu tôi thì tại sao không ly hôn? Anh muốn giam cầm tôi cả đời, để tôi phải tận mắt chứng kiến anh đối tốt với Vu Anh Nam đến nhường nào sao?"



"Chỉ vì anh là chính ủy, tôi là vợ anh, nên việc gì tôi cũng phải nhường nhịn người khác? Nhường công việc, nhường cả cơ hội đi thủ đô tập huấn, có phải ngay cả cái mạng này tôi cũng phải nhường ra luôn không?"



"... Tôi chịu đủ rồi! Cứ sống thế này tiếp, tôi sợ mình sẽ biến thành một con điên thật sự mất!"



Tống Nhã Tuyên chưa bao giờ mất kiểm soát như thế.



Cơn giận trong lòng Cố Trần Dục bỗng chốc như bị dội một gáo nước lạnh mà tắt ngấm.



Theo bản năng, anh ta định tiến tới đỡ lấy người phụ nữ đang sắp gục ngã kia, nhưng cô lại giống như đang né tránh mãnh thú, lùi lại liên tiếp mấy bước.



Trên mặt Tống Nhã Tuyên lúc này chẳng rõ là nước mắt hay nước mưa, giọng cô trầm xuống như đang van xin:



"Tôi thực sự sống không nổi nữa rồi. Cố Trần Dục, cầu xin anh ta hãy ly hôn đi, tha cho tôi... được không?"



Vành mắt cô đỏ rực, lộ ra sự hèn mọn và tuyệt vọng như một mũi kim đ.â.m thẳng vào tim Cố Trần Dục.



Trong ký ức của anh ta, Tống Nhã Tuyên luôn là người phụ nữ dịu dàng, nội liễm, chẳng bao giờ tranh giành với ai.



Anh ta cứ ngỡ tất cả những lần cô không vui chỉ là đang hờn dỗi nhất thời.



Thế nhưng khi đối mặt với một cô gái đang trên đà đổ vỡ, anh ta đột nhiên không biết phải làm sao nữa...



Mưa càng lúc càng lớn, Tống Nhã Tuyên cứ thế nhìn Cố Trần Dục bằng ánh mắt vụn vỡ, cả người toát ra vẻ tuyệt khí.



Cố Trần Dục siết chặt nắm đấm, đôi mắt đen láy nhìn cô không rời.



Rất lâu sau, anh ta mới nặng nề thốt ra một chữ: "... Được."



Chiều hôm đó, tại Cục Dân chính




Họ đã nhận giấy chứng nhận ly hôn.



Cộng cả kiếp trước, cuộc hôn nhân kéo dài mấy mươi năm cuối cùng đã kết thúc chỉ trong vòng nửa giờ đồng hồ.



Bước ra khỏi Cục Dân chính, Tống Nhã Tuyên cầm tờ giấy ly hôn trên tay, lòng ngổn ngang trăm mối tơ vò, cảm giác như vừa trải qua một kiếp người khác.



Ngay khoảnh khắc này, cô mới thực sự cảm nhận được ý nghĩa của việc mình được trọng sinh.



Tống Nhã Tuyên quay đầu lại nhìn Cố Trần Dục, người vẫn luôn giữ im lặng suốt từ đầu đến cuối.

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn



Ngàn vạn lời muốn nói giờ đây chẳng thể thốt ra, mà cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.



Lặng yên hồi lâu, cô chỉ khẽ nói một câu: "Cảm ơn anh, chúc anh hạnh phúc."



Dứt lời, Tống Nhã Tuyên quay người bước đi, không một lần ngoảnh đầu nhìn lại.



Nhìn theo bóng lưng đã gầy đi trông thấy ấy, bàn tay Cố Trần Dục siết chặt tờ giấy ly hôn, đôi mắt thâm trầm cuộn trào những cảm xúc phức tạp.



Nhưng cho đến khi bóng dáng cô hoàn toàn biến mất, anh ta vẫn không hề gọi cô lại.



Sau cơn mưa, những tán lá vẫn còn vương lại vài giọt nước đọng.



Tống Nhã Tuyên ngẩng đầu, đưa tay che đi ánh nắng xuyên qua tầng mây.



Mây mù đã tan, từ giây phút này, tương lai của cô sẽ không còn Cố Trần Dục, cuộc đời này chỉ thuộc về chính cô...



Ngay khi Tống Nhã Tuyên chuẩn bị đi chào tạm biệt mẹ chồng, phía sau đột nhiên vang lên tiếng hét thất thanh của một người phụ nữ.



"Cứu mạng với! Có ai cứu con gái tôi với không!"



Cô nhìn lại, thấy một người phụ nữ đang đứng trên cầu khóc thét, dưới lòng sông, một bé gái đang chới với giữa dòng nước xiết.



Não bộ còn chưa kịp phản ứng thì đôi chân cô đã lao vút đi.



Cô tung người một cái, nhảy thẳng xuống dòng sông.



Nước sông chảy xiết, phải mất đến nửa giờ đồng hồ Tống Nhã Tuyên mới đẩy được đứa trẻ vào bờ.



"Đồng chí ơi, cảm ơn cô! Cảm ơn cô nhiều lắm!"



Tống Nhã Tuyên cũng đã kiệt sức, cô mỉm cười khẽ lắc đầu, đang định leo lên bờ thì "Ầm!"



Một tiếng vang rền trời dội tới, cửa đập xả lũ định kỳ ở thượng nguồn đột ngột mở ra, dòng nước cuồn cuộn như mãnh thú hung hãn lao tới như thác đổ!



"Đồng chí! Mau lên đây! Mau lên!"



Người trên bờ vội vàng vươn tay ra, nhưng khi Tống Nhã Tuyên vừa kịp giơ tay lên thì dòng nước dữ đã ập đến!



"Đồng chí ơi!"



Tựa như một chiếc lá khô, Tống Nhã Tuyên mất hút giữa dòng nước xiết cuồng bạo!