Tôi Buông Tay, Anh Ta Lại Níu Kéo, Ha!

Chương 20

Chương 20.



Tim Tống Nhã Tuyên hẫng một nhịp, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.



Lời của Cố chính ủy là ý gì? Người anh ta thực lòng yêu là cô sao? Nhưng họ mới chỉ gặp nhau đúng một lần mà!



Chưa kịp để Tống Nhã Tuyên phản ứng, cửa phòng bệnh đột nhiên mở toang.



Một người phụ nữ lau nước mắt chạy ra, Tống Nhã Tuyên né không kịp nên bị tông trúng lùi lại mấy bước, túi hoa quả trên tay suýt thì văng ra ngoài.



Vu Anh Nam đang lúc tâm trạng tồi tệ, lại bị cản đường nên định bụng mắng mẻ một câu, nhưng nghĩ đến Cố Trần Dục đang ở trong nên đành nén lại.



Ngẩng đầu lên, cô ta thấy một cô gái tầm đôi mươi, dáng vẻ xinh xắn, tay xách một túi hoa quả.



Vu Anh Nam sững người, nhớ lại cái tên "Tống Nhã Tuyên" mà Cố Trần Dục vừa nhắc, sắc mặt lập tức thay đổi:



"Cô là ai?"



Tống Nhã Tuyên xoa xoa bả vai bị đau, cảm thấy khó chịu trước sự thù hằn đột ngột của đối phương:



"Tôi đến thăm Cố chính ủy..."



Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Cố Trần Dục ở trong phòng khựng lại, vô thức thốt lên:



"Nhã Tuyên?"



Tiếng gọi thân mật khiến cả Tống Nhã Tuyên và Vu Anh Nam đều biến sắc.



Tống Nhã Tuyên mím môi, nén nhịn ánh mắt như muốn xẻ thịt lột da của Vu Anh Nam mà bước vào trong.



Ngước mắt nhìn, cô thấy Cố Trần Dục đang ngồi trên giường bệnh.


Hình như anh ta đã thức trắng đêm, mắt vằn tia máu, quầng mắt cũng hơi thâm lại.



Ánh mắt anh ta lúc này vừa rực cháy như ngọn đuốc, vừa sâu thẳm như đại dương, dán chặt lấy cô không rời.



Tống Nhã Tuyên cảm thấy rất không tự nhiên, nhưng vẫn đi tới đặt túi hoa quả lên bàn:



"Cố chính ủy, hôm qua vội quá tôi chưa kịp mua gì, mong anh đừng chê..."



Nhìn cô, vô vàn ký ức lại ùa về trong tâm trí Cố Trần Dục.



Anh ta không kìm lòng được muốn nắm lấy tay cô, nhưng vẫn phải cố kìm nén lại.



Không được, Tống Nhã Tuyên lúc này mới gặp anh ta lần đầu, anh ta không thể làm cô sợ.

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn



Thấy cô mồ hôi nhễ nhại, mặt đỏ bừng vì nắng, lòng Cố Trần Dục mềm nhũn:



"Cảm ơn em, ngồi xuống nghỉ ngơi chút đi."



Tống Nhã Tuyên liếc ra cửa, thấy người phụ nữ kia có vẻ đã đi rồi mới chậm rãi ngồi xuống.



"Em... học ở đâu?"



Cố Trần Dục khẽ hỏi, giọng điệu dò hỏi đầy vẻ thận trọng.



Anh ta rất muốn tìm hiểu về Tống Nhã Tuyên của hiện tại.



Tống Nhã Tuyên hơi ngạc nhiên: "Tôi học Đại học Tế Bắc, chuyên ngành Phát thanh dẫn chương trình."



Ánh mắt Cố Trần Dục lóe sáng.



Cô đã được học đại học, lại còn đúng ngành cô yêu thích...



Khựng lại một lát, anh ta hỏi tiếp: "Em là người Tế Bắc, hay thi đỗ vào đây?"



"Tôi thi vào đây ạ, bố mẹ tôi đều là người Tô Châu."



Tống Nhã Tuyên trả lời rất nghiêm túc, nhưng khi định thần lại, cô cảm thấy đối phương dường như đang cố tình tìm hiểu về mình.



Không khí trở nên có chút kỳ lạ.



Đúng lúc Cố Trần Dục còn đang do dự không biết có nên hỏi tiếp không thì cậu lính cần vụ đi lấy cơm đã quay về.



Tống Nhã Tuyên thầm thở phào, vội đứng dậy:



"Vậy Cố chính ủy, tôi xin phép về trước. Thật sự rất cảm ơn anh đã cứu tôi, hôm khác tôi sẽ lại đến thăm anh."



Nói rồi, cô hơi cúi người chào rồi quay lưng rời đi.



Cô đi rất nhanh, cứ như thể đang vội vàng trốn chạy.



Cố Trần Dục chưa kịp mở lời giữ lại thì bóng dáng cô đã khuất xa.



Anh ta nhíu mày, trong mắt thoáng hiện vẻ thất vọng.



Chẳng hiểu sao, anh ta cảm thấy giữa mình và Tống Nhã Tuyên có một bức tường ngăn cách khó tả.



Anh ta muốn lại gần, còn cô thì lại muốn đẩy ra xa.



Nhưng nghĩ lại, hiện giờ hai người vẫn chưa quen thân, anh ta không thể nóng vội được.



Cậu lính cần vụ như nhìn ra điều gì đó, đ.á.n.h liều hỏi:



"Chính ủy, có phải anh có ý với cô phát thanh viên kia không?"



Cố Trần Dục không đáp lời.



Cậu lính cần vụ thầm cười trộm.



Chính ủy thường xuyên giải quyết chuyện hôn nhân cho các chiến sĩ quá lứa lỡ thì trong đơn vị, vậy mà chính anh ta đến giờ vẫn chưa đâu vào đâu...



Cố Trần Dục nhìn túi hoa quả Tống Nhã Tuyên gửi tặng trên bàn, ánh mắt thâm trầm dần trở nên kiên định.



Kiếp này, anh ta nhất định phải đối đãi với Tống Nhã Tuyên thật tốt!