Chương 17.
Tống Nhã Tuyên lo lắng bấu chặt gấu áo, đứng cạnh Tống Mộc Trạch rồi cúi người thật sâu chào Cố Trần Dục đang thẫn thờ trên giường bệnh:
“Cảm ơn Cố chính ủy. Nếu không nhờ anh lái xe chặn tên xấu xa đó lại, chắc chắn tôi đã bị hắn bắt đi mất rồi.”
Giọng cô hơi run, dường như vẫn chưa hết bàng hoàng sau sự việc nguy hiểm vừa rồi.
Trong khi đó, mắt Cố Trần Dục chỉ toàn hình bóng của Tống Nhã Tuyên, người trong ký ức của anh ta đã hy sinh để cứu người.
Nhưng giờ đây, cô đang đứng sờ sờ ngay trước mắt anh ta, bằng xương bằng thịt!
Cô mặc chiếc sơ mi trắng, tóc đen dài buộc đuôi ngựa, mấy sợi tóc mai bết mồ hôi dính vào khuôn mặt ửng hồng.
Đường nét thanh tú, rạng rỡ, nhất là đôi mắt trong trẻo như trẻ thơ.
Thế nhưng, ánh mắt cô nhìn anh ta ngoài sự biết ơn thì không còn tình cảm hay luyến lưu gì cả.
Với cô, anh ta dường như chỉ là một người lạ vừa cứu mạng mình.
Cố Trần Dục vô thức muốn ngồi dậy để đến gần cô, nhưng cơ thể như không còn theo ý muốn, không thể cử động nổi.
Anh ta nhìn người con gái mà tưởng như đã mấy chục năm không gặp, giọng khàn đặc:
“Cô là… Tống Nhã Tuyên?”
Tống Nhã Tuyên thoáng vẻ ngạc nhiên, thầm nghĩ mình còn chưa nói tên, sao anh ta lại biết?
Đúng lúc này, bác sĩ vào kiểm tra cho Cố Trần Dục.
Tống Mộc Trạch lên tiếng: “Vậy Cố chính ủy, chúng tôi xin phép đi trước, anh cứ yên tâm nghỉ ngơi.”
Nói xong, Tống Mộc Trạch chào theo điều lệnh rồi quay người rời đi.
Tống Nhã Tuyên cũng vội vã cúi chào rồi bước theo.
Thấy cô sắp đi, Cố Trần Dục vô thức đưa tay ra níu kéo: “Đợi đã!”
Thế nhưng cô gái trẻ chạy nhanh quá, hoàn toàn không nghe thấy tiếng anh ta.
Cánh tay đang giơ ra của Cố Trần Dục chậm rãi buông xuống.
Tim anh ta đập dồn dập, vừa có niềm vui sướng khi tìm lại được người đã mất, vừa có nỗi bất an vì mối quan hệ xa lạ giữa anh ta và cô lúc này...
Dưới lầu.
Tống Nhã Tuyên đi theo Tống Mộc Trạch.
Tống Mộc Trạch chân dài, sải bước lớn nên cô phải chạy lạch bạch mới kịp.
Tống Mộc Trạch bất chợt dừng lại, cô không kịp hãm đà nên tông thẳng vào tấm lưng cứng như đá, đau đến mức nước mắt chực trào.
Tống Mộc Trạch quay lại, nhìn cô gái đang xoa mũi:
“Lần sau đừng có lên xe người lạ.”
Tống Nhã Tuyên đỏ mặt: “Sẽ không có lần sau đâu ạ, tại lúc đó tôi vội về trường quá…”
Nghe vậy, Tống Mộc Trạch mới nhớ ra các trường đại học sắp khai giảng, cô lại đúng là sinh viên Đại học Tế Bắc.
Im lặng một lát, Tống Mộc Trạch mấp máy môi: “Để tôi đưa cô về.”
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Tống Nhã Tuyên ngẩn người, cảm thấy được chiều mà lo:
“Cảm ơn Đội trưởng Tống!”
Tống Mộc Trạch mở cửa xe cho cô ngồi vào.
Suốt quãng đường đi, Tống Nhã Tuyên không nhịn được mà liếc trộm người đang lái xe.
Tống Mộc Trạch nghiêm túc quá, nghiêm túc cứ như một cán bộ kỳ cựu đã làm việc mấy chục năm, dù trông tuổi đời có vẻ chỉ hơn cô sáu, bảy tuổi...
Còn Tống Mộc Trạch vốn đã nhận ra cái nhìn của cô nhưng vẫn vờ như không biết, tập trung lái xe.
Mãi đến khi xe dừng trước cổng trường, anh mới quay sang bảo: "Đến nơi rồi."
Tống Nhã Tuyên bừng tỉnh, ngượng ngùng né tránh ánh mắt rồi vội vàng xuống xe.
Sực nhớ ra điều gì, cô cúi người nói với Tống Mộc Trạch đang ngồi trong xe:
"Suýt nữa thì tôi quên mất. Đội trưởng Tống, cũng cảm ơn anh đã đá văng con d.a.o của tên xấu xa đó, giúp tôi không bị thương..."
Nghe giọng nói mềm mỏng và chân thành của cô, khóe môi vốn đang mím chặt của Tống Mộc Trạch khẽ nhếch lên:
"Việc nên làm thôi."
Có thể thấy, cô hẳn là một sinh viên ngoan.
Tống Nhã Tuyên đóng cửa xe, nhìn theo bóng xe đi khuất mới chuẩn bị vào trường.
"Tống Nhã Tuyên!"
Cô bạn cùng phòng Lưu Kiến Hồng bất ngờ nhảy ra làm cô giật b.ắ.n mình.
Tống Nhã Tuyên bực mình đẩy bạn một cái: "Cậu làm cái gì thế hả?"
Lưu Kiến Hồng vẻ mặt đắc ý như vừa túm được thóp của bạn, ánh mắt đầy ẩn ý:
"Bị tớ bắt quả tang rồi nhé, dám lén lút yêu đương cơ đấy. Mau khai mau, bắt đầu từ khi nào thế?"
Tống Nhã Tuyên lo lắng bấu chặt gấu áo, đứng cạnh Tống Mộc Trạch rồi cúi người thật sâu chào Cố Trần Dục đang thẫn thờ trên giường bệnh:
“Cảm ơn Cố chính ủy. Nếu không nhờ anh lái xe chặn tên xấu xa đó lại, chắc chắn tôi đã bị hắn bắt đi mất rồi.”
Giọng cô hơi run, dường như vẫn chưa hết bàng hoàng sau sự việc nguy hiểm vừa rồi.
Trong khi đó, mắt Cố Trần Dục chỉ toàn hình bóng của Tống Nhã Tuyên, người trong ký ức của anh ta đã hy sinh để cứu người.
Nhưng giờ đây, cô đang đứng sờ sờ ngay trước mắt anh ta, bằng xương bằng thịt!
Cô mặc chiếc sơ mi trắng, tóc đen dài buộc đuôi ngựa, mấy sợi tóc mai bết mồ hôi dính vào khuôn mặt ửng hồng.
Đường nét thanh tú, rạng rỡ, nhất là đôi mắt trong trẻo như trẻ thơ.
Thế nhưng, ánh mắt cô nhìn anh ta ngoài sự biết ơn thì không còn tình cảm hay luyến lưu gì cả.
Với cô, anh ta dường như chỉ là một người lạ vừa cứu mạng mình.
Cố Trần Dục vô thức muốn ngồi dậy để đến gần cô, nhưng cơ thể như không còn theo ý muốn, không thể cử động nổi.
Anh ta nhìn người con gái mà tưởng như đã mấy chục năm không gặp, giọng khàn đặc:
“Cô là… Tống Nhã Tuyên?”
Tống Nhã Tuyên thoáng vẻ ngạc nhiên, thầm nghĩ mình còn chưa nói tên, sao anh ta lại biết?
Đúng lúc này, bác sĩ vào kiểm tra cho Cố Trần Dục.
Tống Mộc Trạch lên tiếng: “Vậy Cố chính ủy, chúng tôi xin phép đi trước, anh cứ yên tâm nghỉ ngơi.”
Nói xong, Tống Mộc Trạch chào theo điều lệnh rồi quay người rời đi.
Tống Nhã Tuyên cũng vội vã cúi chào rồi bước theo.
Thấy cô sắp đi, Cố Trần Dục vô thức đưa tay ra níu kéo: “Đợi đã!”
Thế nhưng cô gái trẻ chạy nhanh quá, hoàn toàn không nghe thấy tiếng anh ta.
Cánh tay đang giơ ra của Cố Trần Dục chậm rãi buông xuống.
Tim anh ta đập dồn dập, vừa có niềm vui sướng khi tìm lại được người đã mất, vừa có nỗi bất an vì mối quan hệ xa lạ giữa anh ta và cô lúc này...
Dưới lầu.
Tống Nhã Tuyên đi theo Tống Mộc Trạch.
Tống Mộc Trạch chân dài, sải bước lớn nên cô phải chạy lạch bạch mới kịp.
Tống Mộc Trạch bất chợt dừng lại, cô không kịp hãm đà nên tông thẳng vào tấm lưng cứng như đá, đau đến mức nước mắt chực trào.
Tống Mộc Trạch quay lại, nhìn cô gái đang xoa mũi:
“Lần sau đừng có lên xe người lạ.”
Tống Nhã Tuyên đỏ mặt: “Sẽ không có lần sau đâu ạ, tại lúc đó tôi vội về trường quá…”
Nghe vậy, Tống Mộc Trạch mới nhớ ra các trường đại học sắp khai giảng, cô lại đúng là sinh viên Đại học Tế Bắc.
Im lặng một lát, Tống Mộc Trạch mấp máy môi: “Để tôi đưa cô về.”
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Tống Nhã Tuyên ngẩn người, cảm thấy được chiều mà lo:
“Cảm ơn Đội trưởng Tống!”
Tống Mộc Trạch mở cửa xe cho cô ngồi vào.
Suốt quãng đường đi, Tống Nhã Tuyên không nhịn được mà liếc trộm người đang lái xe.
Tống Mộc Trạch nghiêm túc quá, nghiêm túc cứ như một cán bộ kỳ cựu đã làm việc mấy chục năm, dù trông tuổi đời có vẻ chỉ hơn cô sáu, bảy tuổi...
Còn Tống Mộc Trạch vốn đã nhận ra cái nhìn của cô nhưng vẫn vờ như không biết, tập trung lái xe.
Mãi đến khi xe dừng trước cổng trường, anh mới quay sang bảo: "Đến nơi rồi."
Tống Nhã Tuyên bừng tỉnh, ngượng ngùng né tránh ánh mắt rồi vội vàng xuống xe.
Sực nhớ ra điều gì, cô cúi người nói với Tống Mộc Trạch đang ngồi trong xe:
"Suýt nữa thì tôi quên mất. Đội trưởng Tống, cũng cảm ơn anh đã đá văng con d.a.o của tên xấu xa đó, giúp tôi không bị thương..."
Nghe giọng nói mềm mỏng và chân thành của cô, khóe môi vốn đang mím chặt của Tống Mộc Trạch khẽ nhếch lên:
"Việc nên làm thôi."
Có thể thấy, cô hẳn là một sinh viên ngoan.
Tống Nhã Tuyên đóng cửa xe, nhìn theo bóng xe đi khuất mới chuẩn bị vào trường.
"Tống Nhã Tuyên!"
Cô bạn cùng phòng Lưu Kiến Hồng bất ngờ nhảy ra làm cô giật b.ắ.n mình.
Tống Nhã Tuyên bực mình đẩy bạn một cái: "Cậu làm cái gì thế hả?"
Lưu Kiến Hồng vẻ mặt đắc ý như vừa túm được thóp của bạn, ánh mắt đầy ẩn ý:
"Bị tớ bắt quả tang rồi nhé, dám lén lút yêu đương cơ đấy. Mau khai mau, bắt đầu từ khi nào thế?"