Chương 13.
Mẹ Cố nhẹ nhàng mặc váy cho Tống Nhã Tuyên, từng cử chỉ đều ân cần như đang chăm sóc một đứa trẻ sơ sinh.
“Người ta bảo mặc quần áo mới mà đi thì kiếp sau sẽ đầu t.h.a.i vào nhà t.ử tế. Mong con không bệnh không tật, ăn no mặc ấm, được đi học đàng hoàng, có cha mẹ yêu thương, rồi tìm được người đàn ông hết lòng với mình, sinh đứa con ngoan ngoãn như con, cứ thế bình an mà sống…”
Nói đến đây, nước mắt bà lã chã rơi xuống cổ áo chiếc váy.
“Mẹ xin lỗi con. Mẹ sinh ra thằng con trai để con phải chịu khổ. Con cứ thanh thản mà đi, quên hết chúng ta đi cũng được. Mẹ nhất định sẽ dạy cho nó một bài học. Đi thanh thản nhé con…”
Mẹ Cố ôm Tống Nhã Tuyên vào lòng, nấc nghẹn.
Bên ngoài, nhân viên nhìn Cố Trần Dục vẫn im hơi lặng tiếng từ đầu đến cuối, rồi lại nhìn đồng hồ, đành phải vào nhắc mẹ Cố đã đến giờ.
Hai tiếng sau.
Nhân viên mang hộp tro cốt của Tống Nhã Tuyên ra.
Đang định trao cho Cố Trần Dục thì mẹ Cố đã nhanh tay đón lấy trước.
Bà chẳng thèm nhìn con trai lấy một cái, cứ thế ôm hộp tro cốt đi thẳng ra ngoài:
“Nhã Tuyên ơi, mình về nhà thôi con…”
Cố Trần Dục đứng sững tại chỗ, cứng nhắc rụt bàn tay đang đưa ra lại, gật đầu với người nhân viên đang lúng túng:
“Cảm ơn.”
Nói xong, anh ta quay người đi theo mẹ.
Trên đường về, mẹ Cố rũ mắt, ôm chặt hộp tro cốt, tựa hẳn người vào cửa xe.
Cố Trần Dục ngồi bên cạnh, môi mím chặt, gương mặt lạnh lùng như thể hoàn toàn không liên quan gì đến sự ra đi của Tống Nhã Tuyên.
Đến một ngã tư, mẹ Cố đột nhiên lên tiếng:
“Dừng xe.”
Cậu lính cần vụ ngẩn người một lát rồi cũng tấp xe vào lề.
Xe vừa dừng hẳn, mẹ Cố đã bước xuống. Cố Trần Dục sực tỉnh:
“Mẹ, mẹ...”
Mẹ Cố chẳng màng đến việc có người khác ở đó, mắng xối xả vào mặt anh ta:
“Hậu sự của Nhã Tuyên tôi sẽ tự lo. Còn anh, chừng nào chưa giải quyết xong chuyện với Vu Anh Nam thì đừng có vác mặt về nhà, cũng đừng gọi tôi là mẹ!”
Dứt lời, bà đóng sầm cửa xe rồi đi thẳng, không một lần ngoảnh lại.
Cậu lính cần vụ không dám thở mạnh, nhưng vẫn liếc nhìn Cố Trần Dục, thầm nghĩ chắc ngoài Tư lệnh ra thì chỉ có cha mẹ mới dám nói với Chính ủy bằng giọng đó.
Nhìn theo bóng lưng mẹ khuất dần, Cố Trần Dục chậm rãi siết chặt nắm đấm, hồi lâu sau mới lên tiếng:
“Đi thôi.”
Cậu lính cần vụ ngẩn ra một giây rồi nhanh chóng quay xe hướng về phía đài phát thanh.
Nửa tiếng sau.
Cố Trần Dục rảo bước đi thẳng vào văn phòng đài phát thanh.
Không ngờ vừa bước vào, anh ta đã thấy Trưởng đài, Chủ nhiệm cùng các nhân viên khác đang đứng đó với vẻ mặt nghiêm trọng.
Vu Anh Nam đứng ở một góc, mặt tái nhợt, nước mắt đầm đìa.
Thấy anh ta đến, Vu Anh Nam như vớ được cứu cánh, lao tới túm chặt lấy tay anh ta: “Trần Dục, anh mau giúp em với…”
Trước sự tiếp cận của Vu Anh Nam, trong mắt Cố Trần Dục thoáng hiện vẻ kháng cự. Anh ta rút tay ra rồi nhìn về phía Trưởng đài: "Có chuyện gì vậy?"
Trưởng đài không đáp, chỉ nhìn Vu Anh Nam bằng ánh mắt đang kìm nén cơn giận.
Chủ nhiệm cũng lườm cô ta cháy mặt:
"Sáng nay tiểu Vu làm chương trình trực tiếp, lúc nhắc đến tin tức Tống Nhã Tuyên dũng cảm cứu người hôm qua, không hiểu cô ta nghĩ gì mà lại nở nụ cười."
"Suốt cả buổi trưa, điện thoại ở bộ phận khiếu nại của đài reo không ngớt."
Vừa nói, ông vừa cầm xấp thư dày cộp trên bàn lên:
"Còn đây nữa, tất cả đều là thư của quần chúng chỉ trích tiểu Vu không tôn trọng anh hùng."
Sắc mặt Cố Trần Dục lập tức sa sầm lại.
Vu Anh Nam hoảng loạn, vội vàng giải thích:
"Em không có! Trần Dục, đó chỉ là do góc quay thôi, em hoàn toàn không cười!"
Nghe đến đó, người trợ lý đứng bên cạnh cũng không chịu nổi nữa, trực tiếp bước ra đối chất:
"Lúc lên sóng chị có cười hay không thì tôi nhìn không rõ, nhưng lúc chị cầm bản thảo, đọc đến trang tin Tống Nhã Tuyên hy sinh, chính mắt tôi thấy chị đã cười!"