Akira, Haruki và Sakura đứng trước cánh cổng lớn của biệt thự, nơi Yumi Hayashi đang chuẩn bị cho buổi chụp hình. Đèn chiếu sáng rực rỡ, âm thanh của tiếng nhạc vang vọng, nhưng trong lòng họ chỉ có nỗi lo lắng. Họ đã quyết định đến đây không chỉ để bảo vệ Yumi mà còn để tìm ra sự thật ẩn giấu sau những cái chết bí ẩn trong ngành giải trí.
“Chúng ta phải tìm một cách để vào trong mà không gây sự chú ý,” Haruki nói, ánh mắt anh quét qua đám đông đang tụ tập. “Có rất nhiều người ở đây, không chỉ là nhân viên mà còn cả những phóng viên.”
“Có một lối vào phía sau,” Sakura chỉ về phía một con đường nhỏ bên hông biệt thự. “Chúng ta có thể đi qua đó.”
Akira gật đầu, họ cùng nhau đi về phía lối vào kín đáo. Như thường lệ, Akira cảm thấy sự căng thẳng trong không khí, như thể có một cái gì đó sắp xảy ra. Họ nhanh chóng di chuyển, cố gắng hòa mình vào đám đông.
Khi đến gần cửa sau, họ thấy một người phụ nữ trẻ tuổi đang đứng đó, vẻ mặt lo lắng. “Cô là Yumi?” Akira hỏi, giọng anh nhẹ nhàng nhưng đầy quyết tâm.
Yumi nhìn họ, đôi mắt cô lấp lánh như nước. “Vâng, nhưng… các bạn là ai?”
“Chúng tôi là bạn của Kenji Saito,” Haruki vội vàng giải thích. “Chúng tôi nghe nói cô đang gặp rắc rối và muốn giúp đỡ.”
Yumi do dự một chút rồi gật đầu. “Vào trong đi, nhưng hãy cẩn thận. Có một kẻ bí ẩn đã đe dọa tôi. Tôi không biết hắn ta là ai.”
Bên trong biệt thự, không khí náo nhiệt hơn bao giờ hết. Những người mẫu, nhà báo và các nhân viên sản xuất chạy qua chạy lại. Akira cảm thấy sự hỗn loạn xung quanh, nhưng anh biết rằng họ cần phải tìm hiểu thêm về những gì đang diễn ra.
“Chúng ta nên tìm một ch* k*n đáo để nói chuyện,” Sakura đề nghị. “Nơi nào đó không bị ai chú ý.”
Yumi dẫn họ vào một phòng thay đồ trống. Cánh cửa khép lại, và không khí trở nên căng thẳng. “Cảm ơn các bạn đã đến,” Yumi nói, giọng cô có phần run rẩy. “Tôi không biết mình có thể tin ai nữa.”
“Cô không cần phải lo lắng,” Akira trấn an. “Chúng tôi ở đây để giúp cô. Có điều gì bất thường đã xảy ra gần đây không?”
Yumi hít một hơi sâu. “Gần đây, có nhiều điều lạ lùng xảy ra. Tôi đã nhận được những tin nhắn đe dọa từ một tài khoản nặc danh. Họ nói rằng nếu tôi không rời khỏi ngành giải trí, tôi sẽ gặp nguy hiểm.”
“Chúng tôi đã điều tra và biết rằng có rất nhiều người đang lợi dụng sự nổi tiếng của cô,” Haruki nói. “Cô có biết ai có thể đứng sau những lời đe dọa này không?”
Yumi lắc đầu, nhưng ánh mắt cô trở nên nghi ngờ. “Có một người, Ryuji Nakamura. Tôi đã nghe nói về hắn ta. Hắn là một Biên Kịch quyền lực trong ngành giải trí. Nhiều người nói rằng hắn không ngại làm bất cứ điều gì để đạt được mục đích của mình.”
Akira nhìn Sakura và Haruki, cảm giác căng thẳng trong lòng họ gia tăng. “Nếu hắn thực sự đứng sau những lời đe dọa này, chúng ta cần phải cảnh giác. Hắn có thể có người theo dõi cô.”“Nhưng tôi không thể bỏ cuộc,” Yumi nói, giọng cô quyết liệt. “Tôi đã làm việc quá lâu để có được vị trí này. Tôi không thể để hắn hủy hoại tất cả.”
“Chúng ta sẽ giúp cô bảo vệ sự nghiệp,” Sakura khẳng định. “Nhưng cô cũng cần phải cẩn thận. Hãy giữ im lặng về việc chúng ta đang điều tra.”
Bất chợt, một tiếng gõ cửa vang lên. Tất cả họ im lặng, ánh mắt nhìn nhau đầy lo lắng. “Ai đó?” Yumi hỏi, giọng cô khẽ run.
“Đây là phòng thay đồ, có ai không?” Một giọng nói nam giới vang lên từ bên ngoài. Họ nhận ra đó là một trong những nhân viên trong đoàn.
“Chúng ta phải ra ngoài,” Akira thì thầm. “Nếu bị phát hiện, mọi chuyện sẽ trở nên tồi tệ hơn.”
Họ nhanh chóng thoát ra khỏi phòng, nhưng trước khi kịp di chuyển, Akira cảm thấy một cơn gió lạnh lẽo lướt qua. Anh quay lại, nhìn thấy bóng dáng một người lạ đứng ở cuối hành lang. Một cảm giác không lành xâm chiếm tâm trí anh.
“Đi nhanh lên,” Haruki thúc giục, và cả ba vội vã rời khỏi khu vực đó. Họ không thể để kẻ bí ẩn đó thấy họ.
Khi trở lại với đám đông, Akira cảm thấy tim mình đập mạnh. Họ cần phải tìm hiểu thêm về Ryuji và những mối liên hệ của hắn trong ngành giải trí. Nếu không, Yumi có thể trở thành mục tiêu tiếp theo.
“Chúng ta nên tìm Kenji,” Sakura nói, ánh mắt đầy quyết tâm. “Anh ấy có thể biết thêm thông tin.”
“Nhưng làm sao để tìm được anh ấy giữa đám đông này?” Haruki hỏi, vẻ mặt lo lắng.
Akira suy nghĩ một chút. “Chúng ta có thể liên lạc với anh ấy qua điện thoại. Hãy bảo anh ấy đến đây gặp chúng ta.”
Khi họ cố gắng tìm một nơi yên tĩnh để gọi điện, một tiếng kêu hoảng hốt vang lên từ phía bên ngoài. “Có chuyện gì vậy?” một người trong đám đông hỏi, và không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết.
“Chúng ta phải xem chuyện gì đang xảy ra,” Akira quyết định, và cả ba cùng nhau chạy về phía tiếng kêu. Họ không thể ngờ rằng một cơn bão đang ập đến, và cuộc chiến chống lại sự thao túng đã chính thức bắt đầu.
Khi họ đến nơi, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt: một người mẫu ngã xuống đất, vẻ mặt hoảng loạn. Những người xung quanh bu lại, tiếng xì xào vang lên khắp nơi. “Cô ấy bị làm sao vậy?” Haruki hỏi, nhưng không ai có thể trả lời.
Akira cảm thấy một cảm giác bất an. “Chắc chắn có điều gì không ổn ở đây,” anh thì thầm. “Ryuji đang ra tay.”
“Chúng ta cần phải tìm hiểu ngay,” Sakura nói, và cả ba quyết định không để bất kỳ điều gì ngăn cản họ. Họ sẽ phải lật tẩy những kẻ giả mạo trước khi quá muộn.