Chương 3:
Khi tỉnh dậy, khắp mặt ta đều là nước mắt.
Trong phòng nến vẫn còn cháy.
Bùi Nghiễn Chu khoác áo ngồi cạnh bàn, tay lật xem một cuốn sổ cũ.
Hắn nghe thấy động tĩnh, ngẩng đầu nhìn ta.
"Gặp ác mộng sao?"
Ta không lên tiếng.
Hắn rót một chén trà nóng, đặt bên cạnh tay ta.
"Mộng là giả."
Hắn ngừng một chút.
"Sổ sách mới là thật."
Câu nói của hắn khiến ta sững sờ, đến cả nước mắt cũng quên rơi.
Hắn đẩy cuốn sổ sách cũ kỹ tới trước mặt ta.
"Đây là bút tích của phụ thân nàng năm xưa."
Ta tiếp lấy, tay khẽ run lên.
Trang giấy đã ngả màu vàng ố, mép sổ còn có vết cháy sém.
Từng nét chữ bên trên, quả thực là chữ của phụ thân.
Khi phụ thân viết chữ, nét cuối cùng lúc nào cũng hơi nặng tay.
Thuở nhỏ, người dạy ta ghi chép sổ sách, nói rằng sổ sách quan trọng nhất là phải minh bạch.
"Tiền bạc có thể lừa người, lòng người có thể lừa người, nhưng sổ sách thì không."
Ta lật đến trang cuối cùng.
Trên đó viết một dòng chữ:
Số lượng lương thảo tại Bắc Cảnh không khớp, ấn ký bị đánh tráo, cẩn thận tra xét Tô Minh Viễn.
Tô Minh Viễn.
Tên của cữu phụ ta.
Ta đột ngột ngẩng đầu.
"Sổ sách này, chàng lấy từ đâu ra?"
Bùi Nghiễn Chu đáp: "Ba năm trước, sau khi Bắc Cảnh thất bại, huynh trưởng ta đã sai người đưa về."
"Tại sao bây giờ mới lấy ra?"
Hắn im lặng một lúc.
"Người đưa sổ đã chếc, sổ sách lại khuyết thiếu, không thể định án."
"Vậy chàng cưới ta, là vì trong tay ta có thể có một nửa bằng chứng còn lại?"
"Phải."
Hắn nói rất thẳng thắn.
Tim ta nhói lên một cái.
Bùi Nghiễn Chu nhìn ta, giọng trầm xuống.
"Tô Thính Lan, ta không muốn lừa dối nàng."
"Ta tiếp cận nàng, quả thực là vì vụ án cũ của Tô gia."
Ta cúi đầu nhìn cuốn sổ đó.
"Vậy giờ chàng nói với ta những điều này, không sợ ta hận chàng sao?"
Hắn ho hai tiếng, sắc môi càng thêm tái nhợt.
"Nàng có tư cách để hận."
Ta sững sờ.
Từ trước đến nay chưa từng có ai nói chuyện với ta như vậy.
Họ luôn nói ta phải hiểu chuyện, phải biết ơn, phải chấp nhận số phận.
Vậy mà Bùi Nghiễn Chu lại nói, ta có tư cách để hận.
Đầu ngón tay ta thu chặt lại.
"Ta không hận chàng."
Hắn ngước mắt nhìn.
Ta nói: "Ít nhất chàng đã nói cho ta biết, phụ thân ta có khả năng là người vô tội."
Ta gấp cuốn sổ sách lại.
"Bùi Nghiễn Chu, ta sẽ giúp chàng tra rõ."
Hắn nhìn ta, ánh mắt mang theo cảm xúc sâu thẳm.
"Nàng nghĩ kỹ rồi sao?"
"Ta đã nghĩ kỹ."
"Sẽ rất nguy hiểm đấy."
"Ta vốn dĩ chẳng còn gì để mất nữa rồi."
Hắn nhíu mày.
"Không."
Ta nhìn hắn.
Hắn chậm rãi nói từng chữ: "Nàng vẫn còn chính bản thân mình."
5.
Nửa tháng sau, Tạ Lâm Xuyên đến phủ Hầu xin gặp.
Lúc đó, Bùi Nghiễn Chu đang bệnh rất nặng, thái y ra vào không ngớt.
Người hầu trong phủ đều nói, Nhị công tử e là không qua nổi mùa đông này.
Ta đang sắc thuốc ở dưới hành lang.
Tạ Lâm Xuyên đứng trước cửa viện, rất lâu vẫn không bước vào.
Hắn nhìn thấy vết thuốc dính trên tay ta, lông mày khẽ nhíu lại.
"Nàng ở Hầu phủ, chỉ làm những việc này thôi sao?"
Ta cúi đầu quạt lửa.
"Phu quân bệnh nặng, ta phải chăm sóc người."
Sắc mặt hắn không mấy tốt đẹp.
"Thính Lan, nàng không cần phải ủy khuất bản thân như vậy."
Ta cảm thấy buồn cười.
"Vậy thế nào mới không ủy khuất?"
Hắn im lặng một lúc.
"Ta nghe nói, Bùi Nghiễn Chu không sống quá ba tháng nữa."
Tay quạt lửa của ta khựng lại.
Tạ Lâm Xuyên bước lên một bước.
"Nếu nàng đồng ý, ta có thể giúp nàng."
"Giúp ta chuyện gì?"
"Đợi khi hắn qua đời, ta sẽ tìm đường lui khác cho nàng."
Ta ngẩng đầu nhìn hắn.
Trong mắt hắn có chút xót xa muộn màng.
Nếu là trước đây, có lẽ ta đã vì chút xót xa này mà vui mừng rất lâu.
Nhưng giờ đây, chỉ cảm thấy mệt mỏi.
"Tạ Lâm Xuyên, vì sao năm xưa ngươi lại từ hôn?"
Sắc mặt hắn thay đổi đôi chút.
"Mẫu thân ta không đồng ý."
"Vậy còn ngươi thì sao?"
"Ta..."
Hắn tránh né ánh mắt của ta.
" khi ấy ta cho rằng, án của phụ thân người đã định tội. Nếu Tạ gia cưới người, tất sẽ bị liên lụy."
Ta gật đầu.
"Cho nên người đã chọn Tạ gia."
"Thính Lan, ta cũng có nỗi khó xử."
"Ta biết."
Ta bình thản đáp: "Cho nên ta không trách người."
Trong mắt hắn lóe sáng.
Ta nói tiếp: "Cũng sẽ không chờ đợi người."
Đốm sáng kia lập tức vụt tắt.
Tạ Lâm Xuyên giọng nghẹn lại: "Nàng thật sự cam tâm thủ tiết cùng một kẻ bệnh tật hay sao?"
Ta nhìn ngọn lửa trong lò thuốc.
"Chàng ấy tuy bệnh, nhưng lại biết phụ thân ta có khả năng được minh oan."
"Chàng ấy tuy ho ra m.á.u, nhưng lại thay ta đòi lại của hồi môn."
"Chàng ấy cưới ta có mục đích khác, nhưng ít nhất chàng ấy không lừa gạt ta."
Ta ngước mắt.
"Người thân thể khỏe mạnh, tiền đồ xán lạn, vậy mà ngay cả một câu công đạo cũng không chịu nói thay ta."
Sắc mặt Tạ Lâm Xuyên trắng bệch đi từng chút một.
Ta bưng bát thuốc lên.
"Tạ công tử, xin mời về cho."
Sau lưng bỗng truyền đến tiếng ho khẽ.
Ta ngoảnh lại.
Bùi Nghiễn Chu không biết đứng ở hiên từ khi nào, khoác áo choàng đen, sắc mặt tái nhợt, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng.
Hắn nhìn về phía Tạ Lâm Xuyên.
"Tạ công tử tới thăm bệnh, lại tay không đến?"
Môi Tạ Lâm Xuyên mím chặt.
"Ta đến thăm Thính Lan."
Bùi Nghiễn Chu nhàn nhạt đáp: "Vậy thì càng không nên tay không mà đến."
Hắn bước tới bên cạnh ta, nhận lấy bát thuốc trong tay ta.
"Dẫu sao nàng ấy bây giờ là phu nhân Tĩnh An Hầu phủ, chứ không phải món đồ cũ kỹ của Tạ gia các người."
Tai ta nóng ran.
Tạ Lâm Xuyên nhìn chúng ta, giọng nói trầm thấp.
"Bùi Nghiễn Chu, nếu người không bảo vệ được nàng, thì đừng làm lỡ dở nàng."
Bùi Nghiễn Chu bật cười.
Hắn ho mấy tiếng, đuôi mắt phiếm hồng, giọng điệu lại thản nhiên.
"Ta bảo vệ được hay không, không cần ngươi phải lo lắng."
"Ít nhất ta sẽ không để nàng khi bị người khác ức h.i.ế.p, lại bảo nàng đừng gây chuyện."
Tạ Lâm Xuyên bỗng ngước mắt lên.
Hắn có lẽ không ngờ rằng, đến cả chuyện này Bùi Nghiễn Chu cũng biết.
Ta cũng sững sờ.
Bùi Nghiễn Chu rũ mắt nhìn ta.
"Thuốc nguội rồi."
Ta nhận lấy thuốc.
Tạ Lâm Xuyên đứng đó hồi lâu, cuối cùng cũng xoay người rời đi.
Trước lúc đi, hắn nói: "Tô Thính Lan, sớm muộn gì nàng cũng sẽ hối hận."
Ta không trả lời.
Bùi Nghiễn Chu nhìn theo bóng lưng hắn, bỗng thấp giọng hỏi: "Nàng sẽ sao?"
"Chuyện gì?"
"Hối hận vì gả cho ta."
Ta suy nghĩ một chút.
"Nếu người còn không chịu uống thuốc, thì ta có thể đấy."
Bùi Nghiễn Chu ngẩn ra.
Sau đó khẽ mỉm cười.
Đó là lần đầu tiên ta thấy hắn cười trông như một thiếu niên.