Tình Yêu Xếp Sau Thiên Hạ

Chương 4

9.

Chuyện này nhanh chóng lan truyền khắp thư viện.

Khi sơn trưởng tìm ta để xác nhận thực hư, ta chỉ bình thản hỏi lại: “Sơn trưởng, nếu đổi lại là nữ nhi của ngài, ngài cảm thấy người phu quân như vậy thế nào?”

Sơn trưởng im lặng rất lâu.

Từ đó, danh tiếng của Chu Lệnh Nghi trong thư viện tụt dốc không phanh.

Những đồng liêu trước kia luôn hết lời ca ngợi hắn bắt đầu dần xa lánh, ánh mắt các học tử nhìn hắn cũng không còn như trước.

Câu chuyện được xem là giai thoại đẹp đẽ về màn hợp tấu khúc tương tư trong thi hội ngày nào giờ đã trở thành trò cười cho thiên hạ, nhưng như vậy vẫn chưa đủ.

Sau khi trở về, việc đầu tiên ta làm là cắ-t đứ-t toàn bộ quan hệ tiền bạc và làm ăn với Chu gia.

Năm đó, khi Chu Lệnh Nghi đến cầu cưới ta, Chu gia chỉ là một gia đình thuộc hàng trung lưu.

Phụ thân hắn chức quan không cao, các cửa tiệm trong nhà phần lớn đều phải dựa vào tiền từ của hồi môn của ta để xoay vòng vốn.

Khi ta tiếp quản ba cửa tiệm của Trần gia, cũng chính là lúc ta kéo việc kinh doanh của Chu gia phát triển theo.

Qua bao năm, lợi nhuận đã tăng lên gấp nhiều lần không đếm xuể.

Ngày ta cắ-t đứ-t mọi giao dịch, mấy cửa tiệm của Chu gia gần như đồng loạt mất nguồn hàng.

Không lâu sau, phụ thân của Chu Lệnh Nghi đích thân tìm đến.

Sắc mặt ông ta xanh mét, nhưng vẫn buộc phải hạ mình: “Chiêu Chiêu à, Lệnh Nghi đúng là có chỗ không phải nhưng có phu thê nào mà chẳng có lúc cãi vã? Làm lớn chuyện đến mức này, thể diện của cả hai nhà đều khó coi.”

Ta rót cho ông một chén trà, giọng điệu vẫn ôn hòa như cũ: “Chu bá phụ, ngài nói rất đúng.”

“Cho nên ta đâu có làm loạn.”

“Thư hòa ly ta đã gửi sang rồi. Nếu Chu gia không chịu ký, ta cũng không ngại nhờ quan phủ đứng ra giải quyết.”

Ta ngước mắt nhìn ông ta, khẽ mỉm cười: “Đến lúc đó, danh tiếng của Chu Lệnh Nghi bị truyền ra ngoài, e rằng sẽ không chỉ đơn giản là vài câu bàn tán của đồng liêu nữa đâu.”

Sắc mặt Chu bá phụ lập tức trắng bệch.

Môi ông run lên mấy lần, muốn nói gì đó nhưng lại không nói thành lời cuối cùng chỉ có thể phất tay áo bỏ đi.

Ta còn chưa kịp ra lệnh thực hiện bước tiếp theo thì Chu Lệnh Nghi đã tự mình tìm đến tận cửa.

10.

Đêm đó, Chu Lệnh Nghi tìm đến.

Hắn có uống rư[ợ]u, cả người mang theo hơi lạnh thấu xư[ơ]ng của màn đêm.

Ta sai người chặn hắn ngoài cổng, thế là hắn đứng trước cửa lớn gọi vọng vào: “Chiêu Chiêu, nàng ra đây đi, chúng ta nói chuyện.”

Ta khoác thêm một chiếc áo ngoài rồi bước đến cửa.

Cách một cánh cửa gỗ, ta nghe thấy giọng hắn khàn khàn vì men rư[ợ]u: “Nàng thật sự nhẫn tâm đến vậy sao? Ba năm phu thê, nàng nói hòa ly là hòa ly?”

Ta bình thản hỏi: “Chu Lệnh Nghi, thư hòa ly ngươi ký chưa?”

Hắn im lặng một lúc, sau đó mới cất tiếng: “Chiêu Chiêu, ta biết nàng đang giận nhưng nàng thật sự muốn vì một phút nóng nảy mà hủy hoại gia đình của chúng ta sao?”

Ta tựa lưng vào cánh cửa, đột nhiên cảm thấy vô cùng mệt mỏi: “Chu Lệnh Nghi, ta hỏi ngươi vài câu, ngươi phải trả lời thật lòng. Trả lời xong, ta sẽ cân nhắc có nên nói chuyện tiếp với ngươi hay không.”

“Được, nàng hỏi đi.”

“Ngày tiệc lại mặt hôm đó, trong khuê phòng của Liễu Tích Ngôn... rốt cuộc có đèn nến hay không?”

Hắn khựng lại: “...Nàng ấy làm đổ chân đèn, lại sợ bóng tối.”

Ta ngắt lời hắn: “Ta không hỏi nàng ta có sợ hay không. Ta hỏi là, trong phòng nàng ta có đèn nến hay không?”

Bên ngoài lập tức rơi vào im lặng, một khoảng lặng rất dài.

Ta khẽ bật cười rồi thay hắn trả lời: “Sau khi ngươi đi, ta đã cho người điều tra. Giá đèn trong phòng nàng ta vẫn nguyên vẹn, nến cũng vừa mới được thay. Nàng ta chỉ tìm một cái cớ để gọi ngươi đến mà thôi.”

Ta dừng một chút, giọng nói càng lúc càng nhẹ: “Chu Lệnh Nghi...thật sự ngươi không nhìn ra điều đó sao?”

Hắn không đáp, chỉ cúi thấp đầu không dám nhìn thẳng vào mắt ta.

Khoảnh khắc ấy, ta đã hiểu.

Không phải hắn không nhìn ra mà là hắn biết rõ hơn ai hết, chỉ là hắn chưa từng muốn vạch trần nàng ta mà thôi.

“Ngươi nói Liễu Tích Ngôn nhát gan, sợ bóng tối. Vậy ta hỏi ngươi, một cô nương đã sợ bóng tối như thế lại không thắp đèn giữa đêm khuya, ngồi một mình trong phòng chờ một người nam nhân đã có thê tử đến đưa đèn...ngươi thấy chuyện đó bình thường sao?”

“Hay là ngươi thật sự cho rằng nàng ta chỉ đơn thuần, chỉ dựa dẫm vào ngươi chỉ xem hắn là sư phụ?”

Giọng Chu Lệnh Nghi hơi căng lại: “Chiêu Chiêu, Tích Ngôn nàng ấy...”

Ta lập tức ngắt lời hắn: “Còn hôm ở thư viện nữa.”

“Khi y phục nàng ta dính mật ong, lúc ngươi cúi xuống tự tay lau giúp nàng ta...ngươi có từng nghĩ đến cảm nhận của ta không? Ngươi đường đường chính chính đứng trước mặt ta, tự tay lau vạt áo cho một nữ nhân khác vậy mà ngươi vẫn cho rằng mình trong sạch, không thẹn với lòng sao?”

Bên kia cánh cửa vang lên một tiếng động nặng nề, dường như hắn đã đưa tay chống lên cánh cửa.

“Chiêu Chiêu, hôm đó ta... chỉ không muốn nàng ấy mất mặt trước mọi người.”

Ta cười lạnh: “Thế còn ta? Ta đứng trước mặt bao nhiêu người như vậy thì không mất mặt sao?”

Hắn khàn giọng đáp: “Nàng là thê tử của ta, nàng nên hiểu cho ta.”

Ta bật cười nhưng nước mắt lại không thể khống chế mà lăn xuống.

“Chu Lệnh Nghi...ngươi muốn ta hiểu cho ngươi nhưng ngươi đã bao giờ hiểu cho ta chưa?”

“Lúc ta mang th[a]i, tự mình đến y quán khám bệnh, Nhất Mộng Vân Úy tự mình chịu đựng những cơn khó chịu thì ngươi đang làm gì?”

“Ngươi đi cùng Liễu Tích Ngôn dạo phố. Nàng ta nói bị xe ngựa dọa sợ, ngươi tin.”

“Nàng ta nói bị trẹo chân, ngươi đỡ.”

“Nàng ta nói trong phòng không có đèn nến, ngươi lập tức chạy đi đưa đèn.”

Giọng ta dần nghẹn lại: “Ngươi có từng nghĩ rằng...ya cũng sợ bóng tối không? Ta cũng sợ đau không?”

“Ta cũng muốn phu quân của mình ở bên cạnh đưa ta đi khám bệnh, cùng ta về nhà mẹ đẻ ăn một bữa cơm không?”

Ta siết chặt tay, từng chữ đều như đ[â]m thẳng vào lòng mình.

“Chu Lệnh Nghi, trong lòng ngươi...rốt cuộc ta đứng ở vị trí thứ mấy?”

Bên ngoài hoàn toàn im lặng, không còn bất kỳ âm thanh nào nữa.

Thời gian trôi qua rất lâu, lâu đến mức ta tưởng rằng hắn đã rời đi rồi.

Mãi sau, mới nghe thấy giọng nói trầm thấp của hắn vọng qua cánh cửa: “Chiêu Chiêu...xin lỗi.”

Ta nhắm mắt lại: “Xin lỗi thì có ích gì chứ? Thứ ta cần chưa bao giờ là một câu xin lỗi.”

Giọng nói của ta bình tĩnh đến lạ: “Điều ta cần là một người phu quân đặt ta trong lòng, không phải một người chỉ biết nói xin lỗi sau khi đã làm tổn thương ta.”

Đêm đó, cuối cùng Chu Lệnh Nghi vẫn không ký thư hòa ly nhưng ta cũng không còn sốt ruột nữa.

Bởi vì ta biết...rất nhanh thôi, sẽ có người thay ta ép hắn phải ký.

11.

Quả nhiên, chẳng được mấy ngày sau, Liễu Tích Ngôn đã không còn giữ nổi bình tĩnh, nàng ta sai người đưa cho ta một bức thư.

Từng câu từng chữ trong thư đều viết đầy vẻ đáng thương: 【Sư mẫu, giữa ta và Chu tiên sinh thật sự không có gì cả, xin người đừng hiểu lầm.

Chu tiên sinh là người tốt, chỉ là quá có trách nhiệm mà thôi.

Nếu người nhất quyết muốn hòa ly, vậy thì ta và Chu tiên sinh cũng chẳng cần phải kiêng dè hay tránh né điều gì nữa.】

Đọc xong bức thư ấy, ta suýt nữa bật cười thành tiếng.

Cái gì gọi là không cần kiêng dè hay tránh né nữa?

Chẳng phải nàng ta đang muốn nói với ta rằng, chỉ cần ta hòa ly, nàng ta sẽ có thể đường đường chính chính ở bên Chu Lệnh Nghi hay sao?

Ta cất lá thư đi, không trả lời lấy một chữ.

Vài ngày sau, mẫu thân của Chu Lệnh Nghi đích thân tìm đến.

Khác hẳn dáng vẻ soi mói và khắt khe ngày trước, bà ta vừa nắm lấy tay ta vừa khóc lóc nước mắt nước mũi tèm lem: “Chiêu Chiêu à, Lệnh Nghi không hiểu chuyện, ta thay mặt nó xin lỗi con. Con tuyệt đối đừng hòa ly được không?”

“Trong bụng con còn mang cốt nhục của Chu gia. Nếu con đi rồi, đứa bé phải làm sao đây?”

Ta nhẹ nhàng rút tay mình ra, bình thản nhìn bà: “Bá mẫu, lúc trước chính ngài nói ta không đủ hiền thục, không xứng với nhi tử ngài. Sao bây giờ lại cảm thấy ta xứng rồi?”

Sắc mặt bà ta lập tức cứng đờ.

Ta nhàn nhạt nói tiếp: “Ta khuyên ngài một câu.”

“Thay vì lãng phí thời gian ở chỗ ta, chi bằng về khuyên nhi tử mình cho tốt. Thư hòa ly này, Nhất Mộng Vân Úy hắn ký cũng phải ký. Không ký, cũng phải ký.”

“Còn đứa bé...đó là con của con sinh ra không liên quan gì đến Chu gia cả.”

Bà ta tức đến mức cả người run lên chỉ tay vào mặt ta: “Trần Chiêu!”

“Ngươi đừng có không biết điều!”

“Ngươi nghĩ mình là ai chứ?”

“Rời khỏi Chu gia rồi, còn ai thèm lấy một người nữ nhân mang theo con như ngươi nữa chứ?”

Ta khẽ cười: “Bá mẫu quên mất một chuyện rồi.”

Ta nhìn thẳng vào mắt bà ta: “Tiền đồ của nhi tử ngài, các cửa tiệm của Chu gia. Thậm chí cả tòa nhà mà ngài đang ở bây giờ...có thứ nào là do Chu gia tự mình kiếm được không?”

Ta hơi dừng lại, giọng nói vẫn ôn hòa, nhưng lạnh đến tận xư[ơ]ng: “Những thứ mà Trần Chiêu ta đã không cần nữa...Chu gia chưa chắc đã giữ nổi.”

Sắc mặt bà ta trắng bệch như tờ giấy, môi run rẩy hồi lâu mà không thốt nên lời cuối cùng chỉ có thể để nha hoàn dìu ra ngoài.

Sau đó...thư hòa ly cuối cùng cũng được ký.

12.

Thư hòa ly là do Chu Lệnh Nghi sai người mang đến.

Bên trên có đóng ấn riêng của hắn, nét chữ hơi nguệch ngoạc, có thể thấy lúc viết tâm trạng không hề bình tĩnh.

Cùng với thư hòa ly, còn có một bức thư khác.

【Chiêu Chiêu,

Ta có lỗi với nàng.

Nàng nói đúng, từ trước đến nay ta chưa từng đặt nàng ở vị trí đầu tiên trong lòng.

Ta vẫn luôn nghĩ rằng nàng sẽ mãi ở đó, vì thế ta cứ chờ, chờ nàng hết giận, chờ nàng tha thứ cho ta.

Nhưng...nàng sẽ không quay lại nữa, đúng không?】

Ta gấp lá thư lại, đặt sang một bên rồi không hồi âm cho hắn nữa.

Đứa bé ra đời vào mùa đông, là một bé gái.

Tiếng khóc vang dội đến mức bà đỡ phải bật cười: “Đứa trẻ này sau này nhất định là một cô nương có chính kiến.”

Ta ôm con vào lòng, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn còn nhăn nheo của con, trái t[i]m như mềm nhũn thành nước.

Mẫu thân đặt nhũ danh cho con bé là An An.

“Chỉ mong con bé bình bình an an lớn lên, không phải lo nghĩ điều gì.”

Ta lắc đầu: “Không.”

“Con muốn sau này An An hiểu mọi chuyện, dám đối mặt với mọi chuyện.”

“Con muốn dù sau này gặp phải bất cứ khó khăn nào, con bé cũng có thể tự mình sống tốt cuộc đời của mình.”

Mẫu thân nhìn ta, trong mắt bà ánh lên một tầng nước.

“Chiêu Chiêu...con thật sự trưởng thành rồi.”

Ta mỉm cười: “Chỉ là cuối cùng con cũng đã hiểu ra mà thôi.”

Ngày An An đầy tháng, đồng thời ta khai trương hai cửa tiệm mới.

Một cửa hàng lụa là, một cửa hàng son phấn, đó đều là số vốn mà ta tích góp được trong những năm qua.

Cộng thêm phụ thân giúp ta vay mượn một khoản bạc, Nhất Mộng Vân Úy cuối cùng cũng thuê được hai mặt bằng đẹp nhất trong thành.

Ngày khai trương, Phương Ấu Vi đến chúc mừng.

Nàng ấy mang tặng An An một đôi khóa vàng nhỏ lại lén nhét vào tay ta một túi bạc.

“Đây là tiền riêng ta dành dụm được. Đừng chê ít nhé, cứ cầm mà dùng.”

Ta không khách sáo, nhận lấy ngay: “Ấu Vi, đa tạ nàng.”

Nàng ấy trừng mắt: “Đa tạ cái gì? Chúng ta là tỷ muội mà.”

Nói đến đây, nàng ấy bỗng thở dài: “Chiêu Chiêu, nàng biết không? Bây giờ nhìn nàng tốt hơn lúc còn ở Chu gia rất nhiều.”

“Ngày trước nàng cũng hay cười nhưng nụ cười ấy khiến người ta nhìn thôi cũng thấy mệt.”

“Còn bây giờ, nàng cười thật sự từ tận đáy lòng.”

“Dù gầy đi không ít nhưng trong mắt lại có ánh sáng rồi.”

Ta cúi đầu nhìn An An đang nằm ngoan trong lòng mình, khóe môi bất giác cong lên.

“Bởi vì mình có con bé.”

“Có An An ở bên, mình chẳng còn sợ bất cứ điều gì nữa.”