Chương 4
Mọi thứ dường như trở nên phức tạp hơn sau khi Trần Minh Vũ xuất hiện. Anh ta bước vào cuộc sống của Anh Thư như một cơn gió lạnh, mang theo những kỷ niệm chưa nguôi ngoai. Ngày hôm đó, khi Anh Thư đang ngồi làm việc tại văn phòng, Vũ bất ngờ ghé thăm. Nụ cười của anh ta, tuy vẫn đầy sức hút, nhưng lại khiến lòng cô bối rối.
“Anh đang làm gì ở đây?” Anh Thư hỏi, cố giữ giọng bình thản.
“Anh chỉ muốn xem em dạo này ra sao. Nghe nói em đã gia nhập công ty lớn nhất thành phố,” Vũ đáp, giọng điệu có phần trêu chọc nhưng ánh mắt lại đầy nghiêm túc.
“Vâng, công việc rất bận rộn,” cô lạnh nhạt, không muốn để lộ cảm xúc.
“Thế có ai đặc biệt nào không?” Vũ hỏi, ánh mắt quét qua không gian như đang tìm kiếm ai đó.
“Chỉ là công việc,” Anh Thư ngắt lời, cắt đứt dòng suy nghĩ của anh ta. “Anh không nên đến đây nếu không có lý do gì quan trọng.”
“Anh luôn có lý do, Anh Thư,” Vũ đáp, nụ cười tắt dần, thay vào đó là vẻ nghiêm túc. “Em biết mà, anh vẫn luôn lo lắng cho em.”
Cô không muốn nhắc đến quá khứ, không muốn những ký ức đau thương lại trở về. Nhưng những cảm xúc ấy lại hiện hữu, như những vết thương chưa lành. “Chúng ta đã chia tay rồi, Vũ. Em không muốn quay lại.”
“Nhưng em không thể phủ nhận rằng chúng ta đã từng rất hạnh phúc,” anh ta nói, ánh mắt đầy khao khát.
“Đó là quá khứ,” Anh Thư nói, cảm giác nỗi đau lại dâng trào. “Chúng ta không thể sống trong kỷ niệm mãi mãi.”
Minh Tuấn đứng ở cửa văn phòng, theo dõi cuộc đối thoại giữa họ. Anh cảm thấy một cơn ghen tuông lạ lùng dâng lên. Anh không muốn nhìn thấy ánh mắt của Anh Thư dành cho người cũ, nhưng cũng không thể tách rời khỏi cảm giác đó.
Khi Vũ rời đi, không khí trở nên ngột ngạt. Anh Thư thở dài, cảm giác như vừa trải qua một cơn bão. Minh Tuấn bước vào, ánh mắt không giấu nổi sự khó chịu. “Tôi thấy cậu ta khá thân thiết với cô.”
“Anh không hiểu,” Anh Thư nói, giọng cô có phần bực bội. “Đó chỉ là một người bạn cũ, không hơn không kém.”
“Bạn cũ?” Minh Tuấn nhướng mày, giọng điệu không che giấu sự hoài nghi. “Có vẻ như cậu ta vẫn chưa quên được cô.”
“Và tôi cũng không cần anh phải lo lắng cho tôi,” cô đáp lại, ánh mắt sáng lên với sự kiên quyết. “Tôi sẽ không để quá khứ ảnh hưởng đến hiện tại.”
“Cô có thể nói vậy, nhưng tôi không thể không nghĩ đến những rắc rối mà cậu ta có thể mang lại,” Minh Tuấn lạnh lùng nói.
Cả hai chìm vào im lặng, không ai muốn nhượng bộ. Thời gian như ngừng lại, những cảm xúc giữa họ trở nên căng thẳng. Anh Thư biết rằng, giữa công việc và tình cảm, sự rối ren này chỉ mới bắt đầu.
“Chúng ta phải tập trung vào công việc,” Minh Tuấn cuối cùng cũng lên tiếng, cố gắng giữ bình tĩnh. “Lê Hữu Phúc sẽ không ngừng lại cho đến khi đạt được mục đích của mình.”
“Đúng,” Anh Thư gật đầu, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy nặng nề. “Chúng ta cần phải tìm cách đối phó với hắn.”“Cô có ý tưởng gì không?” Minh Tuấn hỏi, ánh mắt nghiêm túc.
“Có thể chúng ta cần phải thuyết phục các cổ đông khác ủng hộ kế hoạch của mình,” cô đề xuất. “Nếu không, chúng ta sẽ không thể bảo vệ công ty.”
“Cô nghĩ họ sẽ tin tưởng vào một nhân viên mới?” Minh Tuấn hoài nghi.
“Không phải tôi mới là vấn đề,” Anh Thư đáp, không để anh dập tắt hy vọng. “Chúng ta cần chứng minh rằng ý tưởng của tôi có thể mang lại lợi ích thực sự.”
“Vậy thì hãy chuẩn bị cho một cuộc họp tiếp theo,” Minh Tuấn nói, ánh mắt dần trở nên quyết đoán. “Chúng ta sẽ chứng minh sức mạnh của mình.”
Khi cuộc họp diễn ra, không khí căng thẳng bao trùm. Lê Hữu Phúc đã có những kế hoạch rõ ràng để tạo áp lực lên Minh Tuấn và Anh Thư. “Các bạn có chắc rằng mình có thể giữ được vị thế này không?” Hắn ta cười khẩy, sự mỉa mai hiện rõ trong từng câu chữ.
“Tôi tin rằng chúng ta có thể,” Anh Thư đứng lên, giọng nói mạnh mẽ và tự tin. “Nếu được ủng hộ từ các cổ đông, chúng ta có thể phát triển mạnh mẽ hơn.”
“Chỉ là một lời hứa suông,” Phúc châm chọc. “Tôi e rằng điều đó không đủ để thuyết phục.”
Minh Tuấn đứng bên cạnh, không thể ngăn cản sự tức giận đang dâng lên. “Chúng tôi sẽ không dễ dàng từ bỏ,” anh nói, ánh mắt như lửa đốt. “Chúng ta sẽ chứng minh rằng công ty này không thể bị đánh bại.”
Cuộc họp diễn ra trong không khí căng thẳng, nhưng cũng là cơ hội để Anh Thư và Minh Tuấn thể hiện khả năng của mình. Họ cùng nhau trình bày những ý tưởng sáng tạo, khiến các cổ đông không thể không chú ý.
Sau cuộc họp, khi mọi người đã rời đi, Minh Tuấn và Anh Thư ở lại trong phòng. “Cô đã làm rất tốt,” anh nói, ánh mắt có phần dịu lại. “Tôi không nghĩ cô có thể thuyết phục được họ như vậy.”
“Cảm ơn,” Anh Thư mỉm cười, nhưng trong lòng vẫn còn lo lắng. “Tuy nhiên, Lê Hữu Phúc không phải là người dễ dàng từ bỏ.”
“Tôi sẽ không để hắn làm hỏng mọi thứ,” Minh Tuấn khẳng định. “Chúng ta sẽ tìm cách đối phó.”
“Nhưng không thể chỉ dựa vào sức mạnh,” Anh Thư nói, “Chúng ta cần sự hỗ trợ từ những người khác.”
“Cô có ý tưởng gì không?” Minh Tuấn hỏi, tò mò về suy nghĩ của cô.
“Có thể tạo dựng mối quan hệ tốt hơn với các cổ đông,” cô đề xuất. “Nếu họ thấy được lợi ích thực sự từ chúng ta, họ sẽ đứng về phía chúng ta.”
“Được, vậy chúng ta sẽ phải làm việc cùng nhau nhiều hơn,” Minh Tuấn đồng ý, nhưng trong lòng anh lại dấy lên một cảm giác khó chịu khi nghĩ đến việc phải tương tác với cô.
Khi Anh Thư rời văn phòng, những suy nghĩ về Vũ lại ùa về. Cô tự hỏi liệu có thật sự có thể quên được quá khứ, hay mọi thứ chỉ là một cái bẫy chờ đợi. Minh Tuấn cũng không thoát khỏi những suy nghĩ về mối quan hệ của họ. Anh biết rằng, giữa công việc và tình cảm, điều gì đang chờ đợi họ phía trước.
Sự xuất hiện của người cũ đã tạo ra những rạn nứt, nhưng cũng đồng thời làm bộc lộ những cảm xúc mà cả hai đang phải đối mặt. Họ biết rằng cuộc chiến không chỉ nằm trong công việc mà còn ở những trái tim đang đan xen.
Khi đêm buông xuống, cả hai đều cảm thấy nỗi lo lắng và sự không chắc chắn về tương lai. Liệu họ có thể vượt qua mọi thử thách, hay sẽ bị những bóng ma quá khứ kéo lùi lại? Câu hỏi vẫn còn treo lơ lửng trong không gian, chờ đợi câu trả lời từ những trái tim đang đau đáu.