Tình Yêu Trong Tận Thế

Chương 3: Tình Bạn Mới

Minh Thảo và Huy đã rời khỏi khu vực vừa chiến đấu, lòng đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Họ tìm kiếm thực phẩm trong những tòa nhà hoang tàn, nơi mà trước đây từng là trung tâm của một thành phố sầm uất. Huy, với khả năng thao túng ánh sáng, đã tạo ra những ảo ảnh để che giấu họ khỏi sự chú ý của những sinh vật biến dị. Minh Thảo cảm nhận được sức mạnh của thiên nhiên quanh mình, giúp cô chữa lành những vết thương nhỏ mà cả nhóm gặp phải trong trận chiến vừa qua.

“Mình cần phải tìm thêm đồ ăn,” Huy nói, ánh mắt anh quét qua những tòa nhà đổ nát. “Có thể có một siêu thị gần đây.”

“Đúng vậy,” Minh Thảo gật đầu. “Chúng ta có thể tìm thấy một số thực phẩm khô hoặc đồ hộp. Đó sẽ là nguồn cung cấp tốt cho cả nhóm.”

Họ bắt đầu di chuyển, lòng đầy quyết tâm. Trong khi tìm kiếm, Minh Thảo và Huy đã trò chuyện nhiều hơn. Huy thường sử dụng sự hài hước để làm dịu đi bầu không khí căng thẳng.

“Bạn có nghĩ rằng chúng ta sẽ tìm thấy một cái bánh sandwich nào không?” Huy hỏi với nụ cười tinh nghịch. “Tôi khá thèm đồ ăn nhanh.”

“Chắc chắn không có bánh sandwich ở đây, nhưng tôi có thể làm một bữa ăn ngon nếu tìm thấy nguyên liệu,” Minh Thảo trả lời, ánh mắt lấp lánh. “Hãy tưởng tượng, một bữa tối với mì tôm và rau dại.”

“Nghe có vẻ không tệ,” Huy cười. “Ít nhất chúng ta vẫn còn sống để thưởng thức nó.”

Cả hai tiếp tục tìm kiếm, cho đến khi họ phát hiện ra một siêu thị cũ, cửa ra vào bị đổ vỡ. Huy khẽ đẩy cửa và cả hai bước vào bên trong. Không khí ngột ngạt, nhưng mùi hôi thối từ những thực phẩm hỏng đã không còn, chứng tỏ rằng nơi này đã bị bỏ hoang từ lâu.

“Hãy chia ra tìm kiếm,” Minh Thảo đề xuất. “Nếu có gì, chúng ta sẽ gặp lại nhau ở đây trong vòng nửa tiếng.”

“Được,” Huy đồng ý, rồi chia tay với một cái nhìn khích lệ. “Cố gắng đừng gây ra tiếng động quá lớn nhé.”

Minh Thảo đi về phía góc bên trái, nơi có những kệ hàng cao. Cô tìm kiếm những gói thực phẩm, cảm giác hồi hộp xen lẫn hy vọng. Mỗi bước chân đều cẩn trọng, cô không muốn thu hút sự chú ý của bất kỳ sinh vật nào.

Sau một lúc, cô tìm thấy một số gói thực phẩm khô còn nguyên vẹn và một vài đồ hộp. Khi đang định quay lại nơi hẹn với Huy, Minh Thảo nghe thấy tiếng động lạ. Cô nín thở, tim đập mạnh. Tiếng gầm gừ vang lên, có lẽ từ một sinh vật đang lang thang trong siêu thị.

Cô nhanh chóng tìm một chỗ ẩn nấp sau những kệ hàng, cố gắng giữ bình tĩnh. Qua khe hở, Minh Thảo thấy một sinh vật biến dị đang di chuyển chậm rãi, đôi mắt nó sáng rực như lửa. Cô thầm nhủ, “Phải đợi cho đến khi nó đi xa.”

Trong lúc đó, Huy cũng đã tìm thấy một số đồ ăn và đang trên đường quay lại. Anh cảm nhận được sự bất thường trong không khí, quyết định sử dụng ánh sáng để tạo ra một màn chắn, giúp Minh Thảo dễ dàng thoát khỏi tình huống này.

“Minh Thảo!” Huy gọi nhỏ từ phía xa, “Cẩn thận!”

Minh Thảo nhìn thấy Huy đang tạo ra ánh sáng, sinh vật kia bỗng nhiên quay đầu về phía họ, gầm gừ và lao về phía Huy. Không kịp suy nghĩ, Minh Thảo lao ra khỏi chỗ ẩn nấp, tập trung năng lượng thiên nhiên để tạo ra một luồng sức mạnh.

“Đi!” cô hô lớn, ánh sáng xanh lam từ tay cô bùng nổ và đánh trúng vào sinh vật. Nó gầm lên đau đớn, nhưng vẫn tiếp tục tiến về phía Huy.

“Đứng lại!” Huy hét lên, ánh sáng từ tay anh trở nên rực rỡ hơn, tạo ra một ảo ảnh lớn, làm cho sinh vật hoang mang.“Chúng ta phải tiêu diệt nó!” Minh Thảo quyết tâm. “Huy, tạo thêm ảo ảnh nữa!”

Huy gật đầu, tập trung năng lượng, ánh sáng từ tay anh trở nên chói lóa. Khi sinh vật lao đến gần, Minh Thảo không do dự, cô tạo ra một luồng sức mạnh mạnh mẽ hơn, khiến sinh vật ngã xuống.

Cả hai thở phào nhẹ nhõm. “Chúng ta phải rời khỏi đây ngay,” Huy nói, ánh mắt anh lo lắng. “Có thể còn nhiều sinh vật khác ở quanh đây.”

“Đi nào!” Minh Thảo kêu lên, dẫn dắt Huy ra ngoài. Họ đã tìm thấy thực phẩm, nhưng sự an toàn chỉ là tạm thời.

Khi ra khỏi siêu thị, bầu trời đã chuyển sang màu xám u ám. Minh Thảo cảm thấy sự mệt mỏi len lỏi trong cơ thể nhưng không thể để nó ảnh hưởng đến tinh thần. Họ tiếp tục đi qua những con phố hoang tàn, tìm kiếm những người sống sót khác.

“Chúng ta đã tìm thấy thực phẩm, nhưng không biết những người khác ra sao,” Huy nói, ánh mắt anh lộ vẻ lo lắng.

“Chúng ta sẽ giúp đỡ họ nếu có thể,” Minh Thảo đáp, quyết tâm trong giọng nói. “Cùng nhau, chúng ta có thể tạo nên sự khác biệt.”

Khi đi qua một góc phố, họ nghe thấy tiếng khóc. Minh Thảo và Huy dừng lại, nhìn nhau với sự đồng thuận. Họ tiến về phía âm thanh, và khi đến nơi, họ thấy một nhóm người đang cố gắng bảo vệ một cô gái nhỏ.

“Chúng tôi sẽ giúp!” Minh Thảo hô lớn, lòng đầy quyết tâm.

“Đúng vậy,” Huy tiếp lời, ánh sáng từ tay anh bắt đầu phát ra. “Chúng ta sẽ không để ai bị tổn thương.”

Khi nhóm của họ tiến lên, Kim Anh xuất hiện từ một góc phố khác, với vẻ mặt lo lắng nhưng đầy quyết tâm. “Tôi nghe thấy tiếng khóc, có chuyện gì xảy ra?”

“Chúng ta phải giúp đỡ họ,” Minh Thảo nói, nhìn Kim Anh với ánh mắt đầy hy vọng. “Chúng ta sẽ tạo thành một đội.”

“Được, tôi sẽ giúp!” Kim Anh nhanh chóng hòa nhập vào nhóm, sự hiện diện của cô tạo thêm sức mạnh và sự gắn kết.

Cả nhóm cùng nhau tiến lên, ánh sáng và sức mạnh từ thiên nhiên kết hợp tạo nên một bức tường bảo vệ cho những người yếu đuối. Minh Thảo cảm nhận được sự gắn kết giữa họ, và trong lòng cô dâng trào một cảm xúc ấm áp.

“Chúng ta sẽ không từ bỏ,” cô nói với sự kiên định. “Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng một cộng đồng an toàn.”

Huy gật đầu, ánh mắt anh sáng lên. “Đúng vậy. Chúng ta sẽ làm điều đó.”

Bầu không khí xung quanh họ trở nên nặng nề, nhưng trong những giây phút đó, họ cảm thấy sức mạnh từ tình bạn mới hình thành. Tình yêu và sự đoàn kết sẽ là ngọn lửa dẫn lối cho họ trong những cuộc chiến phía trước. Họ đã sẵn sàng cho những thử thách tiếp theo, và trong trái tim họ, niềm hy vọng vẫn bùng cháy.

truyenfull,truyenfull vn