Khi nhóm của Minh Thảo vừa thoát ra khỏi căn cứ của Minh Tuấn, không khí bên ngoài như nặng trĩu hơn bao giờ hết. Cảm giác hồi hộp và sự lo lắng len lỏi vào từng ánh mắt. Huy đứng giữa, tay nắm chặt, đôi mắt anh vẫn chưa thoát khỏi sự ám ảnh của những gì vừa xảy ra.
“Chúng ta không thể để Sơn lại,” Huy lẩm bẩm, giọng nói tràn đầy sự tuyệt vọng. “Anh ấy có thể gặp nguy hiểm.”
“Chúng ta sẽ trở lại,” Minh Thảo khẳng định, nhưng sự chắc chắn trong giọng nói của cô dường như không đủ để xoa dịu nỗi lo lắng trong lòng Huy. Cô hiểu rằng họ cần phải hành động, nhưng tình hình lúc này thật khó khăn.
“Chúng ta cần phải tìm một nơi an toàn để lên kế hoạch,” Kim Anh nói, ánh mắt cô hướng về phía xa, nơi mà sự hoang tàn dường như không có hồi kết.
Minh Thảo gật đầu, dẫn dắt mọi người đi về phía một khu rừng gần đó, nơi mà những tán cây rậm rạp có thể che chắn cho họ khỏi những ánh mắt tò mò. Họ tìm được một khoảng trống giữa những cây cổ thụ, đủ để tạo thành một vòng tròn kín đáo.
“Chúng ta cần phải tìm ra cách cứu Sơn,” Huy nói, giọng anh mạnh mẽ hơn, mặc dù trong lòng vẫn ngập tràn nỗi lo.
“Đúng,” Minh Thảo đồng ý, “nhưng chúng ta cũng cần phải chuẩn bị cho những tình huống xấu nhất. Minh Tuấn sẽ không dễ dàng tha cho chúng ta.”
“Nhưng anh ấy sẽ không bao giờ từ bỏ Sơn,” Kim Anh thêm vào, cố gắng giữ cho không khí không quá nặng nề. “Chúng ta có thể tìm kiếm những đồng minh trong khu vực xung quanh.”
“Đồng minh?” Huy nhíu mày. “Ai sẽ muốn liên minh với chúng ta? Chúng ta chỉ là một nhóm nhỏ.”
“Có thể có những người khác cũng đang chống lại Minh Tuấn,” Minh Thảo nói, “hoặc những người bị hắn áp bức. Chúng ta không thể nghĩ một cách tiêu cực như vậy.”
“Vậy thì chúng ta sẽ cần thông tin,” Khôi lên tiếng, giọng anh lạc quan như thường lệ. “Tôi có thể tìm hiểu khu vực này. Có thể có những tin tức từ những người sống sót.”
Minh Thảo cảm thấy một tia hy vọng len lỏi trong lòng. “Được, chúng ta sẽ chia ra. Huy và tôi sẽ đi tìm kiếm thông tin, còn các bạn ở lại đây, chuẩn bị cho mọi tình huống.”
“Cẩn thận nhé,” Kim Anh nói, ánh mắt cô dõi theo từng bước đi của họ.
Huy và Minh Thảo bắt đầu di chuyển ra khỏi khu rừng, lòng tràn đầy quyết tâm. Mỗi bước chân như dồn nén những nỗi lo lắng, nhưng cùng lúc đó, sự kết nối giữa họ lại càng thêm chặt chẽ.
“Minh Thảo,” Huy bỗng dừng lại, quay sang nhìn cô. “Tôi… tôi xin lỗi về những gì đã xảy ra. Đó không phải là lỗi của em.”
Cô nhìn vào mắt anh, thấy sự chân thành trong ánh mắt đó. “Huy, không ai có lỗi cả. Chúng ta đã cố gắng hết sức. Điều quan trọng bây giờ là cứu Sơn và những người khác.”Huy gật đầu, nhưng nỗi lo vẫn hiện rõ trên gương mặt anh. “Chúng ta sẽ tìm ra cách.”
Họ tiếp tục đi qua những con đường vắng vẻ, tìm kiếm những dấu hiệu của những người sống sót khác. Mỗi âm thanh nhỏ, mỗi cái nhìn thoáng qua đều khiến họ phải cảnh giác. Những kỷ niệm về những gì đã xảy ra trong căn cứ vẫn còn rõ nét, như một bóng ma không chịu rời đi.
Khi họ đến được một khu phố hoang tàn, những căn nhà đổ nát đứng chơ vơ, Huy bỗng cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo. “Chúng ta nên cẩn thận,” anh thì thầm.
“Đúng vậy,” Minh Thảo đồng ý, nhưng trong lòng cô cũng không thể không cảm thấy sự hồi hộp. Họ tìm kiếm những manh mối, những dấu hiệu của những người sống sót, nhưng tất cả đều im lìm như thể thế giới này đã chết.
Bỗng nhiên, từ một góc khuất, một tiếng động nhẹ vang lên. Huy lập tức dừng lại, tay sẵn sàng cho mọi tình huống. “Nghe thấy không?” anh hỏi.
“Có,” Minh Thảo thì thầm, trái tim cô đập mạnh. “Đi cẩn thận.”
Họ bước tới gần, và từ sau một bức tường đổ nát, một người đàn ông xuất hiện. Anh ta có vẻ mệt mỏi, râu ria lởm chởm, nhưng đôi mắt vẫn sắc bén. “Các ngươi là ai?” anh ta hỏi, giọng nói không mấy thân thiện.
“Chúng tôi là những người sống sót,” Huy đáp, “chúng tôi đang tìm kiếm một người bạn. Có thể anh biết gì về những người ở đây không?”
Người đàn ông im lặng một lúc, rồi nhìn quanh như thể đang cân nhắc. “Có rất nhiều kẻ thù ở đây. Các ngươi không nên ở lại lâu.”
“Chúng tôi không sợ,” Minh Thảo tự tin nói, nhưng trong lòng cô lại cảm thấy lo lắng. “Chúng tôi muốn giúp đỡ những người bị áp bức. Chúng tôi đang tìm một người tên Sơn.”
Người đàn ông nhướng mày. “Sơn? Hắn đã bị bắt bởi một nhóm khác. Họ đang ở gần đây.”
“Chúng tôi cần giúp đỡ,” Huy lên tiếng, “anh có thể cho chúng tôi biết thêm thông tin không?”
Người đàn ông nhìn họ một lúc lâu, rồi cuối cùng gật đầu. “Đi theo tôi. Tôi sẽ dẫn các ngươi đến một nơi an toàn hơn.”
Khi họ bước theo người đàn ông, Minh Thảo cảm thấy như một tia hy vọng vừa lóe lên. Có thể họ sẽ tìm thấy Sơn, và có thể họ sẽ có thêm sức mạnh để chống lại Minh Tuấn. Nhưng trong lòng cô cũng không thể ngừng suy nghĩ về những gì có thể xảy ra. Hành trình này không chỉ là một cuộc tìm kiếm, mà còn là một cuộc chiến với những nỗi đau, những hy sinh mà họ sẽ phải đối mặt.
Họ đi sâu vào trong khu phố, và Minh Thảo biết rằng, bất cứ điều gì xảy ra, họ sẽ không bao giờ quay lại như trước. Sự hy sinh, tình yêu và lòng dũng cảm sẽ dẫn lối cho họ trong cuộc chiến này.
Nhưng đằng sau họ, bóng tối vẫn đang rình rập, và một sự thật đau lòng đang chờ đợi ở phía trước.