Tình Yêu Trong Tận Thế

Chương 15: Trận Chiến Quyết Định

Minh Thảo đứng trước nhóm, lòng quyết tâm cháy bỏng. Huy bên cạnh cô, ánh mắt kiên định, tràn đầy sức mạnh. “Hôm nay, chúng ta không chỉ chiến đấu vì tự do, mà còn vì những người bị giam cầm. Chúng ta sẽ không để họ ở lại trong bóng tối,” anh nói, giọng đầy nhiệt huyết.

“Đúng vậy,” Minh Thảo tiếp lời, “chúng ta đã lên kế hoạch kỹ lưỡng. Nhóm của Huy sẽ tấn công từ phía đông, trong khi nhóm của tôi sẽ tạo ra sự phân tâm từ phía tây. Chúng ta phải hành động nhanh chóng và chính xác.”

Kim Anh gật đầu, mặc dù trong đôi mắt cô có chút lo lắng. “Nhưng nếu bọn họ phát hiện ra trước khi chúng ta bắt đầu?”

“Chúng ta sẽ phải tin tưởng vào khả năng của nhau,” Huy đáp. “Và cả vào sức mạnh của Minh Thảo. Em có thể tạo ra những ảo ảnh để che giấu chúng ta.”

Minh Thảo cảm nhận được áp lực nặng nề từ sự mong đợi của mọi người. “Tôi sẽ làm hết sức mình. Nếu có điều gì xảy ra, hãy nhớ rằng chúng ta không đơn độc.”

Khi nhóm tách ra, cảm giác hồi hộp bao trùm. Minh Thảo cùng với Ngô Văn Sơn, Tôn Đức Lợi và Kim Anh tiến về phía tây. Không khí dày đặc sự căng thẳng, từng bước chân như đè nặng lên tâm trí họ.

“Chúng ta gần đến nơi rồi,” Sơn thì thầm, ánh mắt chăm chú quan sát.

Minh Thảo cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, nhưng cô không cho phép bản thân lùi bước. “Chúng ta sẽ phải nhanh chóng giải cứu những người bị giam cầm. Huy và nhóm sẽ tạo ra phân tán, chúng ta sẽ vào trong.”

“Em sẽ giúp anh,” Kim Anh nói, nắm chặt tay Minh Thảo. Cô có thể cảm nhận sự ấm áp từ bàn tay nhỏ nhắn của Kim Anh, như một nguồn động lực.

Khi họ đến gần căn cứ của Minh Tuấn, Minh Thảo nhận thấy những bóng dáng lờ mờ phía trước. “Đó là lính gác,” cô nói, chỉ tay về phía những người đứng canh gác. “Chúng ta phải thận trọng.”

“Để tôi thử một vài ảo ảnh,” Huy từ xa đề xuất. “Nếu tôi làm cho họ nghĩ có một cuộc tấn công từ bên phải, có thể chúng ta sẽ có cơ hội.”

“Cẩn thận,” Minh Thảo nhắc nhở. “Đừng để họ phát hiện ra.”

Huy gật đầu, tập trung vào năng lượng xung quanh. Chỉ trong chốc lát, những hình ảnh ảo hiện lên, khiến các lính gác lúng túng và quay đầu về phía đó. “Đi thôi!” Minh Thảo ra hiệu.

Nhóm nhanh chóng tiến vào trong, từng bước chân lặng lẽ. Họ tìm thấy cánh cửa dẫn vào khu vực giam giữ. “Tôi sẽ mở cửa,” Sơn nói, dùng sức mạnh của mình để đẩy nó ra.

Cánh cửa kêu creak, và cả nhóm nín thở chờ đợi phản ứng. Không có tiếng động nào. Họ thận trọng bước vào bên trong, một không gian tối tăm, mùi ẩm mốc và sự tuyệt vọng lan tỏa.

“Chúng ta cần tìm những người bị giam cầm,” Minh Thảo nói. Cô cảm nhận được năng lượng của họ, yếu ớt nhưng vẫn còn sống. “Hãy nhanh lên.”

Họ di chuyển qua các hàng rào giam giữ, những tiếng r*n r* và thở hổn hển vang lên xung quanh. Minh Thảo cảm thấy nỗi đau của những người bị giam cầm, lòng cô thắt lại. “Chúng ta sẽ giúp họ, tôi hứa.”

Khi họ đến gần một cái chuồng lớn, Minh Thảo thấy những người bị giam giữ, ánh mắt họ đầy hy vọng khi nhìn thấy nhóm. “Là các bạn!” một người đàn ông lên tiếng. “Các bạn đến cứu chúng tôi!”

“Chúng tôi sẽ đưa các bạn ra ngoài,” Minh Thảo nói, nhưng chưa kịp mở cửa thì tiếng động bất ngờ vang lên.

“Có ai đó ở đây!” một giọng nói từ xa cất lên. Minh Tuấn đã phát hiện ra sự hiện diện của họ.“Chạy đi!” Huy hô lớn, ra hiệu cho mọi người chạy nhanh ra ngoài. Minh Thảo cảm thấy adrenaline dâng trào, cô không thể để mọi người gặp nguy hiểm.

Ngô Văn Sơn lao về phía trước, dùng sức mạnh của mình để tạo ra một rào chắn tạm thời. “Đi nhanh lên! Tôi sẽ giữ chân họ!”

“Không!” Minh Thảo kêu lên. “Chúng ta không thể bỏ rơi anh ấy!”

“Đi đi!” Sơn la lớn. “Hãy cứu những người này! Tôi sẽ giữ chân họ!”

Kim Anh kéo Minh Thảo lại, “Chúng ta không thể ở lại đây lâu hơn nữa!”

Minh Thảo nhìn Sơn, lòng không nỡ. “Tôi không thể…”

“Em phải tin tưởng anh ấy,” Huy nói, nắm chặt tay Minh Thảo. “Chúng ta không thể để nỗi sợ hãi ngăn cản.”

“Đúng vậy,” Kim Anh thêm vào. “Chúng ta cần phải thoát khỏi đây.”

Minh Thảo hít một hơi thật sâu, quyết định. “Được rồi, chúng ta phải đi. Sơn, hãy giữ an toàn cho mình!”

Họ lao ra ngoài, chạy về phía cửa. Tiếng súng vang lên từ phía sau, nhưng họ không dám quay lại. Trong lòng, Minh Thảo cầu nguyện cho Sơn.

Khi họ ra đến ngoài, Huy dừng lại, quay lại nhìn. “Chúng ta không thể để anh ấy lại. Chúng ta phải quay lại giúp Sơn!”

“Không, Huy!” Minh Thảo kêu lên. “Chúng ta không thể mạo hiểm hơn nữa. Chúng ta cần phải đưa những người này đến nơi an toàn trước!”

“Nhưng anh không thể bỏ rơi bạn mình!” Huy phản đối.

“Còn những người này thì sao?” Kim Anh chỉ về phía những người bị giam giữ, ánh mắt đầy lo lắng. “Chúng ta không thể để họ gặp nguy hiểm.”

Minh Thảo cảm nhận thấy sự xung đột trong lòng mình. Cô biết rằng họ đang ở trong tình thế khó khăn, nhưng sự sống còn của mọi người phải được đặt lên hàng đầu. “Chúng ta sẽ quay lại, tôi hứa,” cô nói, giọng đầy quyết tâm.

Huy nhìn cô, rồi gật đầu, mặc dù trong ánh mắt vẫn còn lo lắng. Họ bắt đầu dẫn những người bị giam cầm ra ngoài, tìm kiếm lối thoát.

Trong khi đó, tiếng súng vẫn vang lên, và sự hỗn loạn đang dần bao trùm. Minh Thảo biết rằng thời gian không còn nhiều. Họ phải nhanh chóng tìm cách thoát khỏi căn cứ này trước khi Minh Tuấn và băng nhóm của hắn kịp phản ứng.

Khi họ chạy về phía trại của mình, Minh Thảo không ngừng nghĩ về Sơn. Liệu anh có an toàn không? Liệu họ có thể quay lại kịp thời để cứu anh? Cô cảm thấy nỗi lo lắng đè nặng lên trái tim mình, nhưng cô cũng biết rằng họ đã làm điều đúng đắn.

“Chúng ta sẽ trở lại,” Minh Thảo thì thầm, quyết tâm không bao giờ bỏ rơi một người bạn. “Chúng ta sẽ không để bất kỳ ai lại phía sau.”

Họ chạy, và trong lòng mỗi người đều dâng trào hy vọng, mặc dù biết rằng cuộc chiến chưa kết thúc. Họ còn nhiều thử thách phía trước, và bóng tối vẫn lơ lửng trên đầu.

truyenfull,truyenfull vn