Cuộc chiến bắt đầu không hề báo trước. Khi nhóm của Minh Thảo tiến vào khu vực mà Minh Khôi đã chỉ dẫn, bầu không khí trở nên căng thẳng. Những tòa nhà đổ nát đứng chơ vơ giữa những con phố hoang tàn, như những nhân chứng cho quá khứ bi thương. Huy đi đầu, ánh mắt anh quét khắp nơi để tìm kiếm dấu hiệu của kẻ thù.
“Phải cẩn thận,” Sơn nhắc nhở, giọng trầm thấp, “Hãy giữ liên lạc.”
Minh Thảo đi sau cùng, cảm giác lo âu dâng lên trong lòng. Cô biết rằng băng nhóm của Minh Tuấn sẽ không dễ dàng buông tha cho những gì họ đang chiếm giữ. Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên phía trước. Nhóm dừng lại, ánh mắt đổ dồn về phía âm thanh.
“Có người!” Kim Anh thì thầm, đôi mắt cô mở to.
“Chúng ta phải tiếp cận từ từ,” Huy chỉ thị, cố gắng giữ bình tĩnh.
Khi họ tiến gần hơn, cảnh tượng trước mắt khiến họ rùng mình. Một nhóm khoảng năm người đang quây lại xung quanh một thành viên của băng nhóm Minh Tuấn, người này đang nằm gục xuống, máu chảy ra từ vết thương ở bụng. Mặt anh ta tái nhợt, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự thách thức.
“Chúng ta không thể để họ chết,” Minh Thảo thốt lên, sự quyết tâm bùng lên trong cô. “Nếu chúng ta cứu anh ta, có thể băng nhóm sẽ ngừng tấn công chúng ta.”
“Cô điên à?” Sơn phản đối, “Đó là kẻ thù!”
“Đúng, nhưng không phải tất cả đều xấu. Chúng ta phải làm điều đúng đắn,” Minh Thảo kiên quyết.
Huy nhìn cô, ánh mắt đầy lo lắng. “Minh Thảo, cô có chắc chắn không? Sức mạnh của cô đang có giới hạn. Nếu cô sử dụng nó bây giờ, có thể sẽ không đủ cho những trận chiến sau.”
“Không còn thời gian để tranh cãi!” Minh Thảo gắt lên. Cô biết rằng bản năng của mình đang dẫn dắt, và có những thứ quan trọng hơn cả sự an toàn của bản thân.
Cô tiến lên một bước, thu hút sự chú ý của nhóm đang đứng bên cạnh. “Tôi có thể giúp!” cô hô to, ngực phập phồng. “Hãy để tôi chữa cho anh ta.”
Nhóm băng nhóm Minh Tuấn dừng lại, ánh mắt cảnh giác. “Cô là ai?” một người trong số họ hỏi, giọng nghi ngờ.
“Tôi là người chữa lành. Tôi có thể giúp anh ta,” Minh Thảo trả lời, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh.
Sau một hồi l hesitating, một trong số họ gật đầu. “Được, nhưng nếu cô làm hỏng, chúng tôi sẽ không tha cho cô đâu.”Minh Thảo ngồi xổm xuống bên cạnh người đàn ông đang thoi thóp. Cô đặt tay lên vết thương, cảm nhận được năng lượng từ thiên nhiên quanh mình. Tuy nhiên, cô nhanh chóng nhận ra rằng sức mạnh của mình đang suy giảm. Những cơn đau nhức truyền đến từ vết thương của người đàn ông khiến cô cảm thấy mệt mỏi.
“Cố lên, Minh Thảo!” Huy thì thầm, đứng gần đó, ánh mắt đầy lo lắng.
Cô hít một hơi thật sâu, tập trung vào nguồn năng lượng bên trong. “Hãy để tôi giúp,” cô lẩm bẩm, đôi tay phát sáng. Nhưng ánh sáng từ tay cô nhạt dần, như thể nó đang chống lại một thế lực vô hình.
“Chúng ta không có nhiều thời gian!” Sơn kêu lên, lo lắng khi thấy kẻ thù đang chuẩn bị phản kháng.
Minh Thảo cảm thấy sức lực của mình cạn kiệt. Cô không thể để anh ta chết. Cô tập trung thêm, nhưng chỉ còn lại một chút năng lượng. “Hãy mở lòng ra, hãy tin tôi!” cô cầu nguyện trong thâm tâm.
Ánh sáng từ tay cô bùng lên, nhưng chỉ trong giây lát. Vết thương của người đàn ông dần đóng lại, nhưng không hoàn toàn. Anh ta mở mắt, nhìn Minh Thảo với ánh mắt biết ơn nhưng cũng đầy nghi ngờ.
“Cảm ơn,” anh ta thều thào, rồi ngã xuống.
“Chúng ta phải đi!” Huy hối thúc, kéo Minh Thảo đứng dậy. “Không thể ở đây lâu hơn nữa.”
Băng nhóm Minh Tuấn vẫn đứng đó, bối rối. Họ không biết phải làm gì tiếp theo. Huy dẫn đầu, Minh Thảo theo sát, cảm thấy trái tim mình đập nhanh hơn. Cô đã làm điều đúng đắn, nhưng cái giá phải trả có thể là mạng sống của họ.
Khi họ rời khỏi đó, một tiếng súng vang lên. Một viên đạn găm vào tường gần đó, làm tất cả đều dừng lại. “Chạy!” Sơn hô lên, và cả nhóm lao về phía trước, lòng đầy lo lắng.
“Chúng ta không thể để bị bắt!” Huy nói, mắt nhìn ra xung quanh. “Chúng ta phải tìm chỗ ẩn nấp.”
Minh Thảo cảm thấy mình như một gánh nặng. Khả năng chữa lành của cô đã không đủ, và giờ đây, cô không biết liệu có thể giữ mọi người an toàn hay không. Nhưng cô cũng biết rằng tình yêu và sự đoàn kết sẽ là sức mạnh giúp họ vượt qua thử thách này.
Khi họ lao vào một con hẻm tối, Minh Thảo nghe thấy tiếng bước chân rầm rập phía sau. “Chúng ta phải nhanh lên!” cô thốt lên, rồi quay lại nhìn Huy, đôi mắt lấp lánh hy vọng. “Chúng ta sẽ không bỏ cuộc!”
“Chúng ta sẽ không bỏ cuộc,” Huy đáp lại, nắm chặt tay cô. Họ sẽ cùng nhau vượt qua mọi khó khăn, dù có phải đối mặt với cái chết.
Tiếng súng lại vang lên, nhưng lần này, Minh Thảo không để nỗi sợ hãi chiếm lấy tâm trí. Cô biết rằng họ còn một cuộc chiến dài phía trước, nhưng cùng nhau, họ sẽ tạo nên những bước ngoặt định mệnh, dù cho tận thế có tàn khốc đến đâu.