Tình Yêu Trong Tận Thế

Chương 1: Ngày Tận Thế

Sau

Minh Thảo đứng giữa đống đổ nát của ngôi làng từng tấp nập tiếng cười, giờ chỉ còn lại những mảnh vụn và ký ức đau thương. Cô không thể tin rằng chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, thế giới đã thay đổi đến mức này. Căn nhà gỗ nơi cô lớn lên giờ đã biến thành tro tàn, cha mẹ và em trai cô đã không còn, để lại cô đơn giữa những người sống sót đang vật lộn với nỗi sợ hãi và tuyệt vọng.

Tiếng kêu thảm thiết vọng lại từ xa. Minh Thảo nắm chặt tay, cảm nhận được sức mạnh từ thiên nhiên đang chảy trong cơ thể mình. Cô đã phát hiện ra khả năng chữa lành của mình khi chứng kiến những người xung quanh đau khổ. Giờ đây, cô không chỉ là một cô gái nông dân, mà là hy vọng của những người còn lại.

Cô nhìn quanh, thấy những bóng dáng hoảng loạn, những ánh mắt tràn ngập sợ hãi. Từng ngày trôi qua, sự hỗn loạn càng lan rộng. Đại dịch đã biến con người thành những sinh vật điên cuồng, không chỉ đe dọa sự sống mà còn khiến nhân tính bị xói mòn. Trong hoàn cảnh này, Minh Thảo tự hứa với bản thân rằng cô sẽ không để nỗi sợ hãi chiếm lĩnh.

“Cần phải tìm một nơi an toàn,” cô thì thầm, quyết tâm trong lòng. “Mình phải giúp đỡ những người khác.”

Từ khi đại dịch bùng phát, cô đã đi khắp nơi, sử dụng khả năng của mình để chữa trị cho những người bị thương. Cô đã quen với việc tìm kiếm nguồn thực phẩm và bảo vệ những người yếu đuối. Huy, chàng trai mà cô gặp trong một lần tìm kiếm thức ăn, đã nhanh chóng trở thành bạn đồng hành. Huy có vẻ ngoài mạnh mẽ, nhưng trong ánh mắt anh luôn ẩn chứa sự thông minh và tinh quái. Anh cũng có khả năng thao túng ánh sáng, giúp họ thoát khỏi những tình huống nguy hiểm.

“Minh Thảo, chúng ta cần phải đi,” Huy đột ngột xuất hiện bên cạnh cô, đôi mắt xám của anh dán chặt vào phía xa. “Có tiếng động lạ. Hãy nhanh lên.”

“Chúng ta không thể bỏ mặc họ,” cô kiên quyết. “Chúng ta phải giúp đỡ.”

“Cô có thể chữa lành, nhưng không phải là một thần thánh. Nếu không bảo vệ được bản thân, làm sao có thể giúp người khác?” Huy nói, giọng điệu vừa nghiêm túc vừa nài nỉ.

Cô nhìn anh, cảm nhận được sự lo lắng trong từng từ ngữ. “Mình không thể quay lưng lại với những người cần sự giúp đỡ. Huy, hãy cùng mình.”

Chàng trai thở dài, ánh mắt anh lấp lánh. “Được rồi, nhưng hãy cẩn thận.”

Họ tiến vào khu vực xung quanh, nơi mà những tiếng kêu thảm thiết vẫn vang vọng. Cô cảm nhận được nỗi đau của những người đang sống trong sợ hãi, và điều đó thúc đẩy cô tiến về phía trước. Khi họ đến gần, một nhóm người đang cố gắng ngăn chặn một sinh vật biến dị tấn công. Minh Thảo không chần chừ, cô bước vào giữa cuộc chiến, tập trung năng lượng từ đất đai xung quanh.

“Đứng lại!” Cô hét lên, tay giơ cao. Ánh sáng xanh lam tỏa ra từ bàn tay cô, chạm vào sinh vật, khiến nó tạm dừng lại. Những người xung quanh nhìn cô với ánh mắt ngỡ ngàng, nhưng không có thời gian để họ bàn tán. Cô hướng năng lượng vào cơ thể mình, rồi dần dần chuyển nó sang sinh vật kia, giúp nó trở lại trạng thái bình thường.

“Cảm ơn!” Một người trong nhóm nói, giọng run rẩy. “Chúng tôi không biết phải làm gì nếu không có cô.”

“Chúng ta phải đi, nhanh lên!” Huy lên tiếng, kéo tay cô. “Đừng để nó trở lại.”Cô gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm. Họ đã cứu sống một sinh vật, và biết đâu, có thể cứu sống nhiều người khác. Khi họ rời khỏi khu vực đó, tiếng kêu thảm thiết dần lắng xuống, chỉ còn lại sự im lặng lạnh lẽo.

Dù đã giúp đỡ, nhưng Minh Thảo biết rằng thế giới này đang dần tàn lụi. Mỗi ngày đều có những thử thách mới, và cô không thể đơn độc trong cuộc chiến này. Cô cần những người bạn, những người có khả năng tương tự như mình, để tạo dựng một cộng đồng an toàn.

Trên đường trở về, họ gặp Kim Anh, cô gái nhỏ nhắn có khả năng giao tiếp với động vật. Kim Anh đang cố gắng dẫn một đàn chim trở về tổ, ánh mắt cô sáng lên khi nhìn thấy Minh Thảo và Huy.

“Các bạn đã làm được điều gì đó tuyệt vời!” Kim Anh reo lên, đôi mắt nâu toát lên sự phấn khích. “Mình nghe thấy tiếng kêu, và đã đến xem.”

“Chúng ta vừa cứu một sinh vật,” Huy nói, tự hào. “Nhưng vẫn còn nhiều người cần giúp.”

“Chúng ta có thể tìm kiếm những người sống sót khác,” Kim Anh đề xuất, giọng nói tràn đầy hy vọng. “Có thể họ sẽ gia nhập với chúng ta.”

Minh Thảo cảm nhận được sức mạnh của sự đoàn kết. Cô không chỉ muốn bảo vệ bản thân mà còn muốn xây dựng một cộng đồng, nơi mọi người có thể sống trong hòa bình, bất chấp những khổ đau của cuộc sống.

Nhưng trong khi họ lên kế hoạch cho hành động tiếp theo, một tiếng động lớn vang lên từ phía xa. Một nhóm người lạ xuất hiện, dẫn đầu là một người đàn ông có gương mặt lạnh lùng, đôi mắt sắc như dao. Minh Thảo cảm thấy một cảm giác bất an dâng trào.

“Chúng tôi đang tìm kiếm những người sống sót,” người đàn ông lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy quyền. “Hãy theo chúng tôi, hoặc sẽ phải đối mặt với hậu quả.”

Minh Thảo siết chặt tay, ánh mắt kiên quyết. “Chúng tôi không đi với ai cả.”

“Hãy cẩn thận, cô gái,” người đàn ông nói, nụ cười trên môi nhưng lại mang sắc thái đe dọa. “Thế giới này không còn chỗ cho những người yếu đuối.”

Huy và Kim Anh đứng bên cạnh, ánh mắt họ cũng đầy quyết tâm. Minh Thảo biết rằng họ sẽ phải chiến đấu để bảo vệ những gì còn lại. Cuộc chiến không chỉ là về sự sống còn, mà còn là về tình yêu và hy vọng trong một thế giới đang dần tàn lụi.

Trong khoảnh khắc đó, cô nhận ra rằng không chỉ sức mạnh mà còn cả tình yêu thương sẽ là vũ khí mạnh mẽ nhất để đối mặt với những thử thách sắp tới.

truyenfull,truyenfull vn

Sau