Tình Yêu Trong Game

Chương 11: Tình bạn thử thách

Bích ngồi trên ghế, tay nắm chặt chuột, mắt dán vào màn hình. Hơi thở cô dồn dập. Trong những phút giây căng thẳng đó, một thông báo bất ngờ hiện lên: “Tú Anh đã mời bạn tham gia trận đấu.”

Cô khẽ thở dài. Mỗi lần Tú gọi, Bích đều cảm thấy một chút áp lực. Họ đã từng là đôi bạn thân thiết, nhưng dạo gần đây, Bích dường như luôn bận rộn với những trận đấu, những giải đấu, và cả những cảm xúc rối bời với Quốc Anh.

“Tú ơi, để mình vào ngay nhé!” Bích trả lời, cảm thấy một chút chột dạ. Thời gian gần đây, cô đã dành ít thời gian cho Tú, và sự im lặng giữa họ như một lớp màn vô hình, ngày càng dày thêm.

Khi vào trận, Bích thấy Tú đang chờ ở một góc. Cô nàng có vẻ không vui. Mái tóc ngắn của Tú khẽ rung lên khi cô quay lại. “Bích, cậu lại bận với cái trò này nữa à?” Giọng Tú có chút châm biếm.

“Không phải đâu, chỉ là... mình có nhiều việc phải làm,” Bích trả lời, nhưng lời nói của cô như một cái cớ yếu ớt. “Cậu biết mà, giải đấu sắp tới.”

“Nhưng sao cậu không dành thời gian cho mình nữa? Mình cảm thấy như cậu đang dần xa lánh mình,” Tú nói, ánh mắt đầy thất vọng.

Bích cảm thấy một cơn đau nhói trong lòng. “Không phải như vậy đâu, Tú. Mình luôn coi cậu là bạn thân nhất. Chỉ là...”

“Chỉ là gì? Chỉ là cậu có bạn trai mới và quên mất người bạn cũ này sao?” Tú cắt ngang, giọng nói như thể cơn sóng dâng trào.

“Không! Không phải!” Bích phản ứng ngay lập tức. Cô không muốn Tú nghĩ như vậy. “Mình không quên cậu. Nhưng tình cảm trong game cũng quan trọng mà.”

“Đúng, nhưng không có nghĩa là cậu có thể bỏ rơi mình!” Tú gằn giọng. “Cậu không còn là Bích mà mình từng biết.”

Sự im lặng bao trùm giữa họ, như một khoảng trống chồng chất những cảm xúc chưa được nói ra. Bích không biết phải làm gì, chỉ có thể đứng nhìn Tú, người bạn mà cô từng chia sẻ mọi thứ, giờ đây lại trở nên xa lạ.

“Chúng ta có thể thử chơi cùng nhau không?” Bích đề nghị, hy vọng xoa dịu bầu không khí căng thẳng.

Tú khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt của cô vẫn chứa đựng nỗi buồn. “Được, nhưng mình không muốn chỉ là một phần trong danh sách bận rộn của cậu.”

Bích cảm thấy lòng mình nặng trĩu. Cô hiểu rằng mối quan hệ giữa họ đã bị thử thách. Nhưng giờ đây, cô phải làm gì đó để khôi phục lại tình bạn này. “Hãy cùng nhau chiến đấu nhé. Mình sẽ cố gắng không để cậu thất vọng.”

Tú không nói gì thêm, chỉ gật đầu. Họ lại tiếp tục trận đấu, nhưng sự căng thẳng vẫn âm ỉ trong không khí. Bích cố gắng tập trung vào màn hình, nhưng mỗi cú nhấp chuột đều trở nên nặng nề.

“Cẩn thận! Đối thủ đang tấn công!” Tú hô lớn, kéo Bích về thực tại. Cô nhanh chóng sử dụng kỹ năng "Thần Dược", hồi phục cho Tú.

“Cảm ơn,” Tú nói, nhưng giọng điệu của cô vẫn có chút lạnh lùng.

Trận đấu diễn ra trong sự kịch tính. Hai người phối hợp ăn ý hơn, nhưng trong lòng Bích không thể xóa nhòa cảm giác tội lỗi. Khi trận đấu kết thúc, họ giành chiến thắng, nhưng niềm vui không trọn vẹn.

“Cậu có muốn đi ăn gì không?” Bích hỏi, cố gắng xoa dịu bầu không khí.

“Không, mình về đây,” Tú đáp, giọng nói lạnh nhạt. Cô đứng dậy, không nhìn Bích.

“Cậu...” Bích chưa kịp nói gì thêm, Tú đã rời đi. Cảm giác trống rỗng bao trùm lấy cô, như một cái bóng đen lấp lánh trong ánh sáng.Bích ngồi lại một mình, lòng nặng trĩu. Cô không biết phải làm gì để cứu vãn tình bạn này. Cảm xúc giữa việc học, tình yêu và tình bạn như một mớ hỗn độn không thể tháo gỡ.

Tối hôm đó, Bích nằm trên giường, không thể ngủ. Những hình ảnh về Tú, về những kỷ niệm đẹp đẽ giữa họ hiện lên trong tâm trí. Cô tự hỏi, liệu có phải mình đã quá tham lam, khi cố gắng giữ cả tình yêu và tình bạn trong khi không thể cân bằng?

Một thông báo từ Quốc Anh xuất hiện trên điện thoại: “Đợi mình ở game nhé. Cần cậu.”

Bích ngập ngừng. Cô biết rằng Quốc Anh đang cần cô, nhưng giờ đây, Tú cũng cần cô. “Mình phải làm gì đây?” Cô tự hỏi, trong lòng đầy mâu thuẫn.

Cuối cùng, Bích quyết định vào game. Trong thế giới ảo, cô có thể tạm quên đi mọi lo toan. Nhưng khi bước vào, cô cảm thấy nỗi lo lắng dâng trào. Quốc Anh đã chờ sẵn, vẻ mặt anh nghiêm túc.

“Bích, có chuyện gì không ổn sao?” Quốc Anh hỏi, ánh mắt anh nhìn thẳng vào cô.

“Không, mọi thứ đều ổn,” Bích lắp bắp, nhưng trong lòng lại không cảm thấy yên tâm.

“Cậu có chắc không?” Quốc Anh nhướng mày, vẻ lo lắng hiện rõ trên mặt.

“Thật mà, chỉ là... mình có hơi căng thẳng,” Bích đáp, cố gắng gượng cười.

Quốc Anh gật đầu, nhưng ánh mắt anh vẫn chưa hoàn toàn thuyết phục. “Chúng ta có một trận đấu lớn sắp tới. Cần phải chuẩn bị thật tốt.”

Bích gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn không thể thoát khỏi những suy nghĩ về Tú. “Mình sẽ cố gắng,” cô nói, nhưng không chắc lắm.

Khi trận đấu bắt đầu, cả đội chiến đấu hết mình. Bích sử dụng mọi kỹ năng, nhưng trong lòng vẫn không ngừng lo lắng. Mỗi cú tấn công như một nhát dao cắt vào tâm trí cô. Mối quan hệ giữa cô và Tú như một sợi dây đang căng ra, có thể đứt bất cứ lúc nào.

Cuối cùng, trận đấu kết thúc, và họ giành chiến thắng. Nhưng sự vui mừng không trọn vẹn. Bích cảm thấy như một chiếc vỏ rỗng, không còn sức sống.

“Bích, cậu làm tốt lắm!” Quốc Anh nói, nhưng giọng điệu của anh không đủ để xoa dịu nỗi đau trong lòng cô.

“Cảm ơn,” Bích đáp, nhưng không thể nở nụ cười.

Khi mọi người rời đi, Bích đứng lại, nhìn vào màn hình trống rỗng. Tình bạn và tình yêu đang đứng trước bờ vực. Cô biết mình phải đưa ra lựa chọn. Nhưng lựa chọn nào sẽ đúng?

Trong bóng tối, một giọng nói vang lên từ xa. “Bích, cậu có muốn tham gia một trò chơi mới không?” Giọng nói đó quen thuộc, nhưng cũng đầy bí ẩn. Là Linh, cô ta lại xuất hiện, như một cơn gió lạnh giữa mùa hè.

“Cô muốn gì?” Bích hỏi, lòng đầy lo lắng.

“Chỉ là một thử thách nhỏ thôi. Đến và xem nhé,” Linh nói, nụ cười bí hiểm của cô ta khiến Bích cảm thấy lạnh sống lưng.

Bích không biết mình có nên chấp nhận lời mời đó hay không, nhưng một điều chắc chắn: Mọi thứ sẽ không đơn giản như cô nghĩ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn