Tình Yêu Nấm Độc

Chương 8

 

"Khoan đã đàn em ơi!" Lý Thành Cảnh vội vàng đuổi theo: "Kết bạn để lại phương thức liên lạc đi."

"Vâng ạ!"

"Không được kết bạn!"

Tôi và Thư Phong Diệp đồng thanh cất lời với hai thái độ hoàn toàn trái ngược.

Lý Thành Cảnh khẽ đẩy gọng kính, nở một nụ cười như không cười nhìn Thư Phong Diệp đầy khiêu khích: "Cậu và đàn em rốt cuộc có quan hệ gì mà đến cả chuyện kết bạn của em ấy cậu cũng muốn quản vậy?"

Thư Phong Diệp cau mày, ánh mắt bén ngọn nhìn thẳng vào mắt đối phương.

Bầu không khí giữa hai người họ bấy giờ bỗng chốc trở nên căng thẳng như cung giương kiếm rút, làm tôi tự dưng có cảm giác như mình đang ở trong một bộ phim thần tượng với mô típ hai nam tranh một nữ m.á.u ch.ó kinh điển.

Thế nhưng không hiểu sao, trong lòng tôi lại thấy hơi sướng, lòng hư vinh được thỏa mãn cực kỳ khi có tận hai anh chàng đẹp trai vì mình mà tranh giành.

Tất nhiên tôi không ngốc đến mức nghĩ rằng cả hai người họ đều thích mình, chắc hẳn giữa họ có xích mích gì đó nên mới gay gắt như vậy.

Đã thế Thư Phong Diệp lại còn cố tình giấu giếm, vậy thì lát nữa tôi nhất định phải hỏi đàn anh cho ra lẽ mới được.

Nghĩ là làm, tôi dứt khoát rút điện thoại ra bảo: "Kết bạn chứ, em quét mã của anh, đàn anh đừng thèm chấp cái loại người như anh ta."

Thế nhưng vào giây tiếp theo, chiếc điện thoại trên tay tôi đã bị Thư Phong Diệp nhanh như chớp giật mất, anh ta còn cậy chiều cao mà giơ tít lên quá đỉnh đầu tôi rồi quát: "Đã bảo là không được!"

"Anh quá đáng vừa thôi nhé!" Tôi tức điên lên, cố kiễng chân hết cỡ để với lấy điện thoại nhưng hoàn toàn bất lực.

Lý Thành Cảnh chứng kiến cảnh đó thì khóe môi khẽ cong lên: "Nếu không kết bạn với đàn em được thì kết bạn với 'đàn em trai' này cũng được vậy."

Tôi: "???"

Còn Thư Phong Diệp thì gầm lên: "Đừng có mà nằm mơ!"

Sau đó, anh ta dùng lực kéo tuột tôi sải bước bỏ đi thẳng.

11

Tôi bị ép phải chạy chậm chân nam đá chân chiêu mới có thể bắt kịp được bước chân dài như sếu của anh ta.

"Anh lên cơn điên đấy à? Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, anh mau nói rõ cho tôi biết xem nào!"

Đi một mạch đến tận chỗ vắng người thật xa, Thư Phong Diệp mới chịu dừng bước rồi quay người lại đứng đối diện với tôi.

"Sau này cô không được phép gặp anh ta, cũng không được có bất kỳ liên lạc nào với anh ta hết."

"Vì sao chứ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Nếu anh không chịu nói rõ ràng lý do thì bây giờ tôi sẽ quay lại tìm đàn anh ngay lập tức đấy."

Tôi làm bộ quay người định bước đi, nhưng ngay lập tức đã bị Thư Phong Diệp dang tay chặn lại.

Anh ta nhìn tôi, uốn éo ấp úng nửa ngày trời mới chịu hạ giọng mở miệng: "Nói cho cô biết cũng được, nhưng cô không được nổi giận đâu đấy."

Ủa, chuyện này liên quan đến tôi thật á?

"Được, anh nói đi."

"Hồi đại học, có một hôm anh ta nhờ tôi chuyển cho cô một bức thư tình, chắc là gửi cho cô thật... nhưng lúc đó bị tôi tự tay xé nát vứt đi mất rồi. Vừa nãy nhìn thái độ của anh ta, tám phần là vẫn còn tình cảm với cô, cho nên... tôi cấm cô không được gặp anh ta."

Anh ta vừa nói vừa lén lút nhìn trộm sắc mặt của tôi, giọng nói về sau cứ nhỏ dần nhỏ dần rồi tắt hẳn.

Tôi sững sờ mất vài giây, hóa ra mối nhân duyên tốt đẹp giữa tôi và đàn anh năm xưa cứ thế bị cái tên ranh con này dùng bạo lực chia loan rẽ thúy hả?

"Cái đồ c.h.ế.t dẫm này, anh trả lại mối tình thanh xuân ngọt ngào cho bà đây mau!"

Tôi tức điên người lao vào túm lấy cổ áo anh ta mà lắc lấy lắc để: "Phá hoại nhân duyên của người khác là bị trời đ.á.n.h thánh đ.â.m đấy!"

Thư Phong Diệp vẫn cứng cổ cãi lại: "Tôi... tôi còn chưa được yêu đương thì dựa vào cái gì mà cô đòi yêu đương trước hả?"

???

Đệt!

Tuyệt giao, phen này quyết định tuyệt giao hoàn toàn!

12

Thế nhưng chẳng biết bằng cách nào mà ngay tối hôm đó, Lý Thành Cảnh lại xin được tài khoản WeChat của tôi.

Nhớ đến hành vi ác độc của Thư Phong Diệp, tôi chẳng thèm suy nghĩ gì nhiều mà lập tức ấn đồng ý kết bạn luôn.

Chuyện bức thư tình năm xưa quả thực là quá mức đáng tiếc, nếu như Thư Phong Diệp chịu giao nó vào tay tôi thì biết đâu chừng bây giờ tôi và đàn anh đã thành một đôi hạnh phúc rồi cũng nên.

Đúng là đáng ghét mà, tôi cũng muốn được nếm thử trái ngọt của tình yêu mà, á á á ——

Đang mải suy nghĩ m.ô.n.g lung thì điện thoại tinh một tiếng, là tin nhắn của Lý Thành Cảnh: 【Đàn em, em có thích Thư Phong Diệp không?】

Tôi giật b.ắ.n mình, suýt chút nữa thì lộn cổ từ trên giường xuống đất, bèn vội vàng gõ chữ phủ nhận lia lịa: 【Không thích, em tuyệt đối không thích anh ta đâu ạ, em mà thèm thích cái loại người như anh ta thì em làm con ch.ó luôn!】

Lý Thành Cảnh: 【Vậy thì tốt quá, điều này chứng tỏ là anh vẫn còn cơ hội rồi.】

Cơ hội?