"Anh mới là người nói ra những lời đó." Người đàn ông trẻ tuổi khản đặc giọng giải thích, "Nếu em không biết, em hoàn toàn có thể mở miệng hỏi anh mà."
Tôi bỗng chốc ngẩn người ra. Tôi chưa từng nghĩ tới câu trả lời cho nút thắt năm xưa hóa ra lại là như thế này.
Trong suốt năm năm qua, vào vô số những đêm dài trằn trọc trở mình, mất ngủ triền miên, đầu óc tôi lúc nào cũng quanh quẩn hiện về những lời tàn nhẫn mà anh đã nói vào ngày hôm đó. Thế nhưng, ở một góc độ nào đó, tôi lại có vài phần cảm thấy may mắn. Bởi vì nếu không có hiểu lầm ngày ấy, có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ hạ quyết tâm dứt khoát cắt đứt đoạn tình cảm này với anh.
Một lát sau, tôi nhìn thẳng vào mắt anh, khẽ hỏi một câu: "Nhưng mà, anh không nghĩ rằng, đây mới là kết cục tốt nhất dành cho hai chúng ta sao?"
11.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Tôi vẫn luôn nghĩ như vậy. Kiểu cuộc sống củi gạo dầu muối đó sớm muộn gì cũng bào mòn hết thảy tình cảm của con người. Nếu năm đó không chia tay, chúng tôi chắc chắn cũng sẽ đường ai nấy đi vì vô vàn lý do khác.
Tôi không muốn có một ngày, khi anh cãi nhau với tôi, anh sẽ dùng ánh mắt oán hận mà trách móc: "Đều tại em nên anh mới bỏ nhà đi, nếu không vì em, anh vẫn là vị thiếu gia cao cao tại thượng rồi!" Tôi không muốn anh phải sống trong hối hận suốt cả cuộc đời vì chuyện này.
Thế nên, thật ra lý do chia tay có là gì cũng không còn quan trọng nữa. Điều quan trọng chính là, dù có làm thế nào đi chăng nữa, kết cục vốn dĩ đã được định đoạt từ đầu.
"Trong mắt em... anh là loại người như vậy sao?"
Tôi khẽ thở dài một tiếng: "Nếu năm đó tôi không chủ động nói lời chia tay, anh có chắc chắn bản thân sẽ bảo vệ được tôi, khiến mẹ của anh không nhúng tay vào con đường học vấn của tôi không?"
"Vào cái khoảnh khắc anh quay trở về với gia tộc của mình, anh có từng một giây một phút nào cảm thấy may mắn và hoài niệm cuộc sống nhung lụa trước kia không?"
Anh im lặng.
"Vì vậy, kết cục của chúng ta vốn dĩ chẳng có gì khác biệt."
"Vậy còn bây giờ thì sao?" Người đàn ông nghẹn ngào hỏi, "Bây giờ anh đã có năng lực rồi, anh hoàn toàn có thể bảo vệ tốt cho tình cảm của hai đứa."
Tôi nhàn nhạt buông một câu: "Bỏ đi."
"Tại sao?" Tống Trạm hoàn toàn không thể hiểu nổi, vội vã gặng hỏi.
Tôi đáp: "Chúng ta không cùng một thế giới."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Không phải! Tại sao lại không cùng một thế giới chứ? Anh yêu em, em cũng yêu anh, chúng ta rõ ràng có thể tiếp tục đi cùng nhau mà!" Cảm xúc của anh bắt đầu kích động, âm lượng cũng theo đó mà nâng cao lên vài phần, khiến vài vị khách trong nhà hàng phải ngoái đầu nhìn sang.
Tôi thở dài, khẽ gõ ngón tay xuống mặt bàn ra hiệu cho anh giữ im lặng. Sau đó mới chậm rãi lên tiếng: "Anh có biết giá thu mua lương thực năm nay là bao nhiêu không?"
"Anh có biết một trận mưa lớn sẽ gây ra thiệt hại nghiêm trọng thế nào đối với mùa màng không?"
Anh mím c.h.ặ.t môi, chỉ biết trân trân nhìn tôi.
Tôi nói tiếp: "Cũng giống như việc tôi hoàn toàn mù tịt về giá cổ phiếu, chẳng hiểu gì về kinh tế vậy. Cuộc đời của hai chúng ta tuy rằng từng có giao điểm vào những năm tháng Đại học, nhưng đó chẳng qua chỉ là một dấu chấm nhỏ nhoi khi hai đường thẳng vô tình cắt qua nhau mà thôi."
"Hiện thực không phải là tiểu thuyết, càng không phải là câu chuyện cổ tích." Nhìn sắc mặt Tống Trạm ngày một trắng bệch ra vì tiều tụy, lòng tôi cũng đau đớn như d.a.o cắt.
Thế nhưng tôi buộc phải đóng vai kẻ m.á.u lạnh vào lúc này, bởi vì khi ở bên cạnh anh, nỗi đau đớn đã lấn át hết thảy những niềm hoan hỷ ngày xưa mất rồi: "Hơn nữa, bây giờ tôi đã có người yêu mới rồi, chẳng phải sao? Tống Trạm, chúng ta đều là người trưởng thành cả rồi, cầm lên được thì buông xuống được, đừng để tôi phải xem thường anh."
Không gian rơi vào im lặng. Một khoảng lặng kéo dài đằng đẵng đến nghẹt thở.
Trong đôi đồng t.ử xanh lam của anh, vùng biển sâu thẳm ấy dường như đang vỡ vụn ra thành từng mảnh lấp lánh, để mặc cho nỗi bi thương cuộn trào thành những làn sóng dữ dội.
Tống Trạm mấp máy môi định nói gì đó rồi lại thôi, bờ môi anh run rẩy kịch liệt, nhưng dưới ánh mắt lạnh lùng, dứt khoát của tôi, anh không cách nào thốt ra nổi một chữ nào nữa.
"Chuyện cần nói cũng đã nói xong rồi, tôi xin phép về trước." Tôi đứng dậy.
Anh cũng vội vàng đứng bật dậy theo: "Để anh đưa em về."
Tôi lắc đầu từ chối: "Không cần đâu, tôi tự bắt xe là được. Sẵn đây tôi cũng muốn nhắn gửi một câu."
"Mẹ của anh và anh có gu chọn địa điểm giống nhau thật đấy, đây đã là lần thứ hai tôi đến nhà hàng này rồi." Tôi như chợt nhớ ra điều gì, hơi ngoảnh đầu lại nhìn anh, "Tôi vẫn còn nhớ, vào năm năm trước, bà ấy đã nói một triệu tệ là quá đủ để bồi thường cho khoảng thời gian tôi được ngủ cùng anh rồi."
Thời điểm đó, l.ồ.ng n.g.ự.c tôi đau đớn đến thấu xương, lòng tự trọng bị người ta giẫm đạp thành từng mảnh vụn vỡ dưới sàn. Nhưng giờ đây, tôi đã có thể bình thản đối diện và nói ra một cách nhẹ nhàng như vậy. Bởi vì tôi đã tìm thấy mục tiêu lý tưởng của cuộc đời mình, và đang không ngừng nỗ lực phấn đấu vì nó.
"Sẵn tiện chuyện đã nói đến nước này rồi." Tôi bình thản nhìn thẳng vào mắt anh, "Phiền anh chuyển lời tới mẹ anh, cứ để bà ấy toại nguyện đi, giữa tôi và anh tuyệt đối không còn bất kỳ khả năng nào nữa đâu."
Tôi bỗng chốc ngẩn người ra. Tôi chưa từng nghĩ tới câu trả lời cho nút thắt năm xưa hóa ra lại là như thế này.
Trong suốt năm năm qua, vào vô số những đêm dài trằn trọc trở mình, mất ngủ triền miên, đầu óc tôi lúc nào cũng quanh quẩn hiện về những lời tàn nhẫn mà anh đã nói vào ngày hôm đó. Thế nhưng, ở một góc độ nào đó, tôi lại có vài phần cảm thấy may mắn. Bởi vì nếu không có hiểu lầm ngày ấy, có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ hạ quyết tâm dứt khoát cắt đứt đoạn tình cảm này với anh.
Một lát sau, tôi nhìn thẳng vào mắt anh, khẽ hỏi một câu: "Nhưng mà, anh không nghĩ rằng, đây mới là kết cục tốt nhất dành cho hai chúng ta sao?"
11.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Tôi vẫn luôn nghĩ như vậy. Kiểu cuộc sống củi gạo dầu muối đó sớm muộn gì cũng bào mòn hết thảy tình cảm của con người. Nếu năm đó không chia tay, chúng tôi chắc chắn cũng sẽ đường ai nấy đi vì vô vàn lý do khác.
Tôi không muốn có một ngày, khi anh cãi nhau với tôi, anh sẽ dùng ánh mắt oán hận mà trách móc: "Đều tại em nên anh mới bỏ nhà đi, nếu không vì em, anh vẫn là vị thiếu gia cao cao tại thượng rồi!" Tôi không muốn anh phải sống trong hối hận suốt cả cuộc đời vì chuyện này.
Thế nên, thật ra lý do chia tay có là gì cũng không còn quan trọng nữa. Điều quan trọng chính là, dù có làm thế nào đi chăng nữa, kết cục vốn dĩ đã được định đoạt từ đầu.
"Trong mắt em... anh là loại người như vậy sao?"
Tôi khẽ thở dài một tiếng: "Nếu năm đó tôi không chủ động nói lời chia tay, anh có chắc chắn bản thân sẽ bảo vệ được tôi, khiến mẹ của anh không nhúng tay vào con đường học vấn của tôi không?"
"Vào cái khoảnh khắc anh quay trở về với gia tộc của mình, anh có từng một giây một phút nào cảm thấy may mắn và hoài niệm cuộc sống nhung lụa trước kia không?"
Anh im lặng.
"Vì vậy, kết cục của chúng ta vốn dĩ chẳng có gì khác biệt."
"Vậy còn bây giờ thì sao?" Người đàn ông nghẹn ngào hỏi, "Bây giờ anh đã có năng lực rồi, anh hoàn toàn có thể bảo vệ tốt cho tình cảm của hai đứa."
Tôi nhàn nhạt buông một câu: "Bỏ đi."
"Tại sao?" Tống Trạm hoàn toàn không thể hiểu nổi, vội vã gặng hỏi.
Tôi đáp: "Chúng ta không cùng một thế giới."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Không phải! Tại sao lại không cùng một thế giới chứ? Anh yêu em, em cũng yêu anh, chúng ta rõ ràng có thể tiếp tục đi cùng nhau mà!" Cảm xúc của anh bắt đầu kích động, âm lượng cũng theo đó mà nâng cao lên vài phần, khiến vài vị khách trong nhà hàng phải ngoái đầu nhìn sang.
Tôi thở dài, khẽ gõ ngón tay xuống mặt bàn ra hiệu cho anh giữ im lặng. Sau đó mới chậm rãi lên tiếng: "Anh có biết giá thu mua lương thực năm nay là bao nhiêu không?"
"Anh có biết một trận mưa lớn sẽ gây ra thiệt hại nghiêm trọng thế nào đối với mùa màng không?"
Anh mím c.h.ặ.t môi, chỉ biết trân trân nhìn tôi.
Tôi nói tiếp: "Cũng giống như việc tôi hoàn toàn mù tịt về giá cổ phiếu, chẳng hiểu gì về kinh tế vậy. Cuộc đời của hai chúng ta tuy rằng từng có giao điểm vào những năm tháng Đại học, nhưng đó chẳng qua chỉ là một dấu chấm nhỏ nhoi khi hai đường thẳng vô tình cắt qua nhau mà thôi."
"Hiện thực không phải là tiểu thuyết, càng không phải là câu chuyện cổ tích." Nhìn sắc mặt Tống Trạm ngày một trắng bệch ra vì tiều tụy, lòng tôi cũng đau đớn như d.a.o cắt.
Thế nhưng tôi buộc phải đóng vai kẻ m.á.u lạnh vào lúc này, bởi vì khi ở bên cạnh anh, nỗi đau đớn đã lấn át hết thảy những niềm hoan hỷ ngày xưa mất rồi: "Hơn nữa, bây giờ tôi đã có người yêu mới rồi, chẳng phải sao? Tống Trạm, chúng ta đều là người trưởng thành cả rồi, cầm lên được thì buông xuống được, đừng để tôi phải xem thường anh."
Không gian rơi vào im lặng. Một khoảng lặng kéo dài đằng đẵng đến nghẹt thở.
Trong đôi đồng t.ử xanh lam của anh, vùng biển sâu thẳm ấy dường như đang vỡ vụn ra thành từng mảnh lấp lánh, để mặc cho nỗi bi thương cuộn trào thành những làn sóng dữ dội.
Tống Trạm mấp máy môi định nói gì đó rồi lại thôi, bờ môi anh run rẩy kịch liệt, nhưng dưới ánh mắt lạnh lùng, dứt khoát của tôi, anh không cách nào thốt ra nổi một chữ nào nữa.
"Chuyện cần nói cũng đã nói xong rồi, tôi xin phép về trước." Tôi đứng dậy.
Anh cũng vội vàng đứng bật dậy theo: "Để anh đưa em về."
Tôi lắc đầu từ chối: "Không cần đâu, tôi tự bắt xe là được. Sẵn đây tôi cũng muốn nhắn gửi một câu."
"Mẹ của anh và anh có gu chọn địa điểm giống nhau thật đấy, đây đã là lần thứ hai tôi đến nhà hàng này rồi." Tôi như chợt nhớ ra điều gì, hơi ngoảnh đầu lại nhìn anh, "Tôi vẫn còn nhớ, vào năm năm trước, bà ấy đã nói một triệu tệ là quá đủ để bồi thường cho khoảng thời gian tôi được ngủ cùng anh rồi."
Thời điểm đó, l.ồ.ng n.g.ự.c tôi đau đớn đến thấu xương, lòng tự trọng bị người ta giẫm đạp thành từng mảnh vụn vỡ dưới sàn. Nhưng giờ đây, tôi đã có thể bình thản đối diện và nói ra một cách nhẹ nhàng như vậy. Bởi vì tôi đã tìm thấy mục tiêu lý tưởng của cuộc đời mình, và đang không ngừng nỗ lực phấn đấu vì nó.
"Sẵn tiện chuyện đã nói đến nước này rồi." Tôi bình thản nhìn thẳng vào mắt anh, "Phiền anh chuyển lời tới mẹ anh, cứ để bà ấy toại nguyện đi, giữa tôi và anh tuyệt đối không còn bất kỳ khả năng nào nữa đâu."