Tình Yêu Không Phải Là Cổ Tích

Chương 4

Tôi thực sự thấy khó hiểu. Tại sao một vị công t.ử bột suốt ngày chẳng chịu làm cái tích sự gì như cậu ấy lại có cơ bụng chuẩn chỉnh thế kia? Trong khi tôi ngày nào cũng phải rèn luyện khổ sở mới duy trì được vóc dáng. Đây chỉ có thể giải thích là do thiên phú hơn người thôi sao?

Rõ ràng lúc tôi rời đi đã ép cậu ta uống hết bát canh giải rượu, lại còn dặn dò phải vào tắm rửa rồi mới được đi ngủ. Xem ra vị tổ tông này chẳng lọt tai một chữ nào rồi.

Giữa việc mặc kệ cậu ta nằm c.h.ế.t gí ở đây và việc đã cứu người thì phải cứu cho trót, tôi đắn đo mất một lúc. Cuối cùng vẫn bất lực thở dài, tiến lên phía trước lay tỉnh cậu ấy dậy.

"Chu Hách, về phòng mình mà ngủ đi, ngủ ở sofa dễ bị cảm lạnh lắm đấy." Tôi nói.

Chàng trai trẻ khẽ mở mắt, đôi đồng t.ử đen nhánh phủ một tầng sương nước mờ mịt của cơn say. Cậu ấy nhìn tôi một cái rồi lầm bầm: "Anh, anh đến tìm em đấy à?"

Giọng điệu vậy mà lại mang theo chút nũng nịu khó tin.

Tôi nhướng một bên chân mày lên kinh ngạc. Kể từ khi cái thằng nhóc này bước vào thời kỳ nổi loạn tuổi dậy thì, tôi chưa từng nghe thấy cậu ấy gọi tôi là ‘anh’ lấy một lần. Hôm nay là dây thần kinh nào của cậu ấy bị chập mạch rồi à?

Thấy tôi vẫn đứng trơ ra đó không nhúc nhích, cậu ấy đột nhiên vươn cánh tay dài ra, tóm lấy vạt áo tôi rồi dùng sức kéo mạnh một cái. Tôi bị kéo đến mức loạng choạng, vội vàng ra sức giằng lại vạt áo của mình.

Cái ngày quái gì thế này, sao hết người này đến người khác cứ thích lôi kéo quần áo của tôi thế nhỉ? Tôi vô cùng bực bội. Nhưng rõ ràng, tôi không thể nào giảng đạo lý với một kẻ say rượu được. Để cứu vãn cái áo của mình, tôi đành phải nương theo lực kéo mà áp sát lại gần cậu ấy hơn một chút.

Chu Hách bĩu môi, bày ra vẻ mặt ấm ức như sắp khóc đến nơi, rồi bất ngờ ôm chầm lấy đùi tôi. Cậu ấy gác cằm lên ngay khe đùi tôi, từ dưới ngước mắt nhìn lên.

Tôi: "..."

Nhịn nào. Cậu ấy là con trai độc nhất của dì Chu, lại còn đang say khướt chẳng có chút lý trí nào, đừng chấp nhặt với cậu ấy làm gì.

"Anh ơi, anh quyến rũ c.h.ế.t đi được!"

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Tôi: "..."

Không nhịn nổi nữa rồi!

6.

Ngày hôm sau, cửa phòng tôi bị gõ đến mức rung trời chuyển đất.

Tôi ngáp ngắn ngáp dài ra mở cửa, đập vào mắt là gương mặt đầy oán khí của Chu Hách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Có chuyện gì thế?" Tôi lười biếng hỏi.

Chu Hách nghiến răng nghiến lợi gắt lên: "Sở Nhĩ! Cục sưng to đùng trên đầu tôi là thế nào đây! Còn nữa..." Cậu ấy nói được một nửa thì đột ngột hắt hơi một cái rõ to.

"Tôi đ.á.n.h đấy. Đêm qua cậu cứ làm khùng làm điên, tôi lười quản nên mặc kệ cậu ngủ ngoài sofa luôn."

Tôi vừa uể oải giải thích, vừa xoay người leo lại lên giường, chùm chăn định ngủ tiếp. Vì trong lòng vướng bận tâm sự nên đêm qua tôi ngủ không ngon giấc, mãi mới chợp mắt được một lúc thì bây giờ lại bị gõ cửa gọi hồn. Kiếp trước chắc tôi g.i.ế.c người phóng hỏa nên kiếp này mới phải đi hầu hạ Chu Hách.

Hơi ấm từ trong chăn khiến tôi nhanh ch.óng rơi vào trạng thái mơ màng. Hình như Chu Hách cũng đi theo vào phòng, tiếng bước chân của cậu ấy mỗi lúc một gần, rồi một ánh mắt rực lửa cứ thế nhìn chằm chằm vào mặt tôi.

Bị nhìn kiểu đó thì ai mà ngủ cho nổi?

Tôi bất lực mở mắt ra, đập ngay vào mắt là gương mặt đẹp trai ngời ngời của cậu ấy. Gương mặt này giống hệt như tính cách của cậu ấy vậy, đẹp quá mức, sắc sảo, đôi mày kiếm khí chất và ánh mắt sáng ngời, mang tính công kích cực kỳ mạnh. Sự bùng nổ nhan sắc ở cự ly gần này làm tôi có chút choáng váng.

Tôi vội vàng rúc đầu vào sâu trong chăn, chỉ chừa lại đúng hai con mắt đầy cảnh giác nhìn cậu ấy, gặng hỏi: "Em có thèm thôi đi không hả?"

Chu Hách bĩu môi, hậm hực hỏi: "Mẹ tôi bắt anh ở đây trông tôi đến bao giờ?"

Tôi lại ngáp một cái: "Chắc tầm một tháng. Mà nếu xui xẻo thì chắc nửa tháng thôi."

"Thế nào gọi là xui xẻo?" Cậu ta gặng hỏi.

Thì là nếu cái người họ Tống kia không chịu để tôi yên ổn chứ sao. Trong lòng nghĩ vậy nhưng ngoài mặt tôi chỉ liếc cậu ấy một cái, nhạt giọng đáp: "Cái đó phải xem biểu hiện của vị thiếu gia nhà cậu rồi."

Chu Hách có chút chột dạ, lí nhí phản bác: "Tôi có phải hạng người ngang ngược không biết nói lý đâu. Hôm qua... hôm qua tôi chỉ uống có một chút xíu, ai mà ngờ cái rượu đó ngấm kinh thế..."

"Được rồi được rồi, tôi biết rồi. Bây giờ tôi phải đi ngủ đây." Tôi lại nhắm mắt lại.

Chu Hách hừ lạnh một tiếng. Cậu ấy đi loanh quanh trong phòng tôi một lúc, nhìn thấy mấy cuốn sách đang mở sẵn trên bàn học liền thắc mắc: "Anh có học ngành kinh tế đâu, sao lại đọc lắm tạp chí kinh tế thế này?"

Mí mắt tôi cũng chẳng buồn động đậy. Cậu ấy đứng thêm một lát, thấy tôi thực sự không có ý định tiếp chuyện mới rón rén đi ra ngoài, khép hờ cửa lại.

Tôi mơ màng chìm vào giấc ngủ sâu. Trong cơn mơ, tôi lại nhìn thấy Tống Trạm.

Những năm tháng Đại học, anh thường xuyên đến ký túc xá của chúng tôi, kiên nhẫn đợi tôi thu dọn sách vở xong xuôi rồi hai đứa mới cùng nhau lên lớp, hoặc cùng nhau đến thư viện. Đó là khoảng thời gian tôi sống vui vẻ nhất. Đã lâu lắm rồi tôi không còn mơ thấy anh nữa.