Hạ Anh cảm thấy trái tim mình đập nhanh hơn khi nhìn thấy Minh Tuấn bước vào quán cà phê. Anh mang theo nụ cười rạng rỡ, nhưng ánh mắt lại có chút lo lắng. Cô đã quyết định sẽ nói rõ với anh về những gì đã xảy ra với Bảo Ngọc, và cô cần anh ở bên cạnh để đối mặt với thử thách này.
“Anh đến rồi!” Hạ Anh vẫy tay, cố gắng tạo ra không khí thoải mái.
“Em vẫn ổn chứ?” Minh Tuấn ngồi xuống, ánh mắt chăm chú nhìn cô.
“Có một số chuyện không ổn lắm. Em đã gặp Bảo Ngọc.” Hạ Anh mở đầu, giọng điệu nghiêm túc hơn bình thường.
“Cô ta lại gây rối sao?” Minh Tuấn cau mày, tức giận.
“Không chỉ vậy. Cô ta đang lợi dụng anh để làm tổn thương em.” Hạ Anh thở dài, lòng nặng trĩu.
Minh Tuấn nhíu mày, biểu cảm của anh chuyển từ lo lắng sang quyết tâm. “Em nói rõ hơn đi.”
“Cô ta cố tình tạo ra mâu thuẫn giữa chúng ta. Em cảm thấy như mình bị chơi đùa.” Hạ Anh nhìn thẳng vào mắt anh, muốn anh hiểu rõ tâm trạng của mình.
“Em không cần phải lo lắng. Anh sẽ không bao giờ để cô ta làm tổn thương em.” Minh Tuấn nói, giọng nói mạnh mẽ và chắc chắn.
“Nhưng nếu cô ta tiếp tục, em không biết mình sẽ phản ứng thế nào. Em không muốn mất anh.” Hạ Anh thốt lên, nước mắt lăn dài trên má.
“Đừng khóc, Hạ Anh. Anh sẽ bảo vệ em.” Minh Tuấn nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô, lòng tràn đầy cảm xúc.
Cả hai im lặng một lúc, chỉ nghe thấy tiếng ly cà phê va chạm nhẹ nhàng. Hạ Anh cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay của Minh Tuấn, nhưng trong lòng vẫn còn nhiều điều chưa nói.
“Em muốn chiến đấu với Bảo Ngọc. Nhưng không chỉ để bảo vệ bản thân, mà còn để bảo vệ cả tình cảm giữa chúng ta.” Hạ Anh quyết tâm.
“Anh sẽ đứng bên cạnh em. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.” Minh Tuấn đáp lại, ánh mắt đầy tin tưởng.
Thế nhưng, không khí yên bình chưa kéo dài được lâu. Bảo Ngọc bỗng xuất hiện tại quán, ánh mắt lạnh lùng như thường lệ. Cô ta đứng ở cửa, nhìn thẳng vào Hạ Anh và Minh Tuấn.“Ôi, không ngờ hai người lại có một buổi hẹn hò lãng mạn như vậy.” Bảo Ngọc lên tiếng, giọng điệu châm chọc.
“Cô đến đây làm gì?” Minh Tuấn bực bội hỏi, không muốn để Bảo Ngọc phá hỏng khoảnh khắc của họ.
“Tôi chỉ muốn nhắc nhở Hạ Anh rằng cô ấy không phải là người duy nhất có thể khiến người khác đau khổ.” Bảo Ngọc tiến lại gần, ánh mắt thách thức.
“Cô đang đe dọa tôi à?” Hạ Anh đứng dậy, không chịu khuất phục.
“Không, chỉ là một lời cảnh báo. Nếu cô muốn bảo vệ tình cảm của mình, hãy chuẩn bị tinh thần. Tôi sẽ không để cho cô dễ dàng có được điều mình muốn.” Bảo Ngọc nhếch môi, thỏa mãn với sự hoảng loạn mà mình tạo ra.
“Cô không thể thắng nếu chỉ dùng thủ đoạn.” Minh Tuấn phản bác, lòng căm phẫn dâng trào.
“Thủ đoạn? Tôi chỉ đơn giản là biết mình muốn gì và sẽ làm mọi thứ để đạt được nó.” Bảo Ngọc đáp lại, không hề nao núng.
Mặt Hạ Anh nóng bừng, cô cảm thấy như mình đang đứng giữa một cuộc chiến mà không biết cách nào để chiến thắng. “Tôi sẽ không từ bỏ. Cô có thể làm gì đi nữa, tôi cũng sẽ bảo vệ tình yêu của mình.”
“Thế thì hãy chờ xem, Hạ Anh. Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.” Bảo Ngọc nói, rồi quay lưng bỏ đi, để lại không khí nặng nề trong quán.
Minh Tuấn nắm chặt tay Hạ Anh, ánh mắt anh thể hiện sự quyết tâm. “Chúng ta sẽ không để cô ta chiến thắng. Chúng ta sẽ chiến đấu.”
Hạ Anh gật đầu, quyết tâm trong lòng trỗi dậy. Cô biết rằng cuộc chiến không chỉ diễn ra trong game mà còn cả trong cuộc sống thực. Bảo Ngọc không chỉ là một đối thủ, mà còn là một thử thách lớn mà cô phải vượt qua.
“Chúng ta cần chuẩn bị cho giải đấu sắp tới. Đây sẽ là cơ hội để chứng minh rằng tình yêu và tình bạn có thể vượt qua mọi rào cản.” Hạ Anh nói, lòng đầy quyết tâm.
“Anh đồng ý. Chúng ta sẽ tập luyện thật chăm chỉ.” Minh Tuấn đáp, ánh mắt sáng lên.
Khi rời khỏi quán, Hạ Anh cảm thấy như một ngọn lửa mới đã bùng lên trong lòng. Cô sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương những người mình yêu thương, và Bảo Ngọc sẽ không thể phá hủy tình cảm mà họ đã xây dựng. Cuộc chiến này sẽ không dễ dàng, nhưng Hạ Anh đã sẵn sàng.
Cô biết rằng ngày mai sẽ đến, và những thử thách sẽ tiếp tục. Nhưng với Minh Tuấn bên cạnh, Hạ Anh cảm thấy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Họ sẽ cùng nhau đối mặt với mọi khó khăn, và tình yêu sẽ là sức mạnh dẫn lối cho họ.