Tình Yêu Của Kỷ Cô Nương, Trao Cho Ai Cũng Rực Rỡ Và Hết Lòng

Chương 2

Hắn lạnh lùng nhìn ta, giọng mang theo ý châm chọc:

“Kỷ cô nương, hôm nay Tạ Dục Dương phát sốt, cô có thể viết sách luận thay hắn. Vậy có phải ngày mai hắn g.i.ế.c người, cô cũng có thể nhận tội thay hắn không?” 

Ta cũng chẳng biện giải, ngoan ngoãn nhận sai.

Tạ Dục Dương cũng vội vàng nhận lỗi, bảo Thôi Chiêm đừng trách mắng ta.

Thôi Chiêm nhìn hai chúng ta, bỗng đưa tay đỡ trán, khẽ nói:

“Xin lỗi, là ta chuyện bé xé ra to.”

Sau này ta mới nghe nói hôm đó Thôi Chiêm đang bị bệnh, còn phải gắng gượng tinh thần đi ứng phó với những cuộc tranh cãi dây dưa bên Hình bộ, tâm trạng vốn đã không tốt.

Hai chúng ta bị phạt theo quy củ của Thôi gia.

Mỗi ngày đều phải tới thư lâu chép sách, quét dọn lau rửa.

Nhìn tro bụi lem luốc trên mặt đối phương, cả hai đều không nhịn được mà bật cười.

Tạ Dục Dương vỗ nhẹ lên trán ta, trong mắt đầy ý cười:

“Nàng có ngốc không vậy! Thôi Thiếu khanh hỏi nàng có chịu nhận tội thay ta hay không, nàng vậy mà lại nói là có. Hắn làm việc ở Đại Lý Tự, sợ nhất chính là nghe những lời coi trời bằng vung như vậy của nàng!”

Ta hỏi ngược lại hắn: “Vậy chàng có nhận tội thay ta không?”

Tạ Dục Dương nghiêm túc nói: “Có. Bởi vì ta biết, nếu một ngày nào đó nàng thật sự g.i.ế.c người, nhất định là vì bất đắc dĩ.”

Ta ôm cây hoa mộc cận, nhìn trận mưa lớn bên ngoài.

Trong lòng thầm nghĩ.

Tạ Dục Dương à Tạ Dục Dương, mau mau tới gặp ta đi!

Nhưng ngay lúc ấy, ta lại nhìn thấy một người đội mưa lao tới.

Ta nhận ra hắn là Tần Phong, thị tòng thân cận bên cạnh Thôi Chiêm.

Tần Phong bị thương, kiệt sức ngã xuống đất, sốt ruột nói:

“Xảy ra chuyện rồi!”

04

Lần này Tạ Dục Dương ra ngoài phá án là để truy bắt một đám hung đồ cực kỳ hung ác.

Những tên tội phạm khác đều đã bị bắt giữ, chịu sự trừng trị của pháp luật.

Chỉ có một tên chủ mưu trốn vào rừng rậm Thanh Châu.

Tạ Dục Dương trúng kế, bị đối phương bắt làm con tin.

Tần Phong sốt ruột nói:

“Cũng không biết vì sao công t.ử nhà ta nhất quyết lấy thân mạo hiểm, đi thay Tạ đại nhân làm con tin. Hiện giờ người của chúng ta vẫn đang trên đường chạy tới, chỉ có các vị ở gần nhất, ta đành tới cầu cứu trước.”

Một vị quan binh kinh ngạc hỏi: “Người Thôi gia các ngươi sao lại biết chúng ta ở đây?”

Tần Phong nhìn ta một cái, ấp úng nhưng không nói gì.

Hồng Trần Vô Định

 

Ta hỏi rõ tình hình, đeo cung tên lên lưng, cầm theo đao rồi phi ngựa lao đi.

Mưa càng lúc càng lớn.

Đến rìa rừng, ta chỉ đành bỏ ngựa.

Trên đường quay về, Tần Phong đã khắc ký hiệu làm dấu, ta men theo những ký hiệu ấy chạy thật nhanh.

Ta không ngừng nhắc nhở bản thân, dù có sốt ruột đến đâu cũng phải bình tĩnh.

Khoảng nửa canh giờ sau.

Dấu hiệu biến mất.

Ta nghe thấy tiếng Tạ Dục Dương.

Ta nằm phục trên sườn núi nhìn xuống.

Tạ Dục Dương đang giao đấu với người khác.

Hắn dần rơi vào thế hạ phong, thể lực không chống đỡ nổi, suýt nữa trúng một đao.

Xem ra tin tức của Tần Phong có sai sót, cá lọt lưới không chỉ có một tên.

Ta giương cung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Nín thở tập trung tinh thần, cố gắng nhìn rõ thân ảnh của Tạ Dục Dương giữa màn mưa lớn.

Ta huýt sáo một tiếng.

Tạ Dục Dương lập tức cúi rạp người xuống.

Vút một tiếng!

Mũi tên của ta xuyên thẳng qua mắt tên địch, ghim hắn xuống đất.

Ta bước tới, kéo Tạ Dục Dương dậy.

Hắn vừa kinh ngạc vừa vui mừng gọi: “A Trừng!”

Sau đó lại vội vàng nói: “Nàng không nên tới đây, mau đi đi!”

Hắn vừa đi vừa nói với ta: 

“Bọn cướp bắt cóc một cô nương, lúc này ta đã giấu nàng ấy trong một sơn động. Chúng ta tới đón nàng ấy trước, sau đó quay về khách điếm rồi tính kế lâu dài.”

Nghe vậy, bước chân ta khựng lại, hỏi hắn: “Thôi Thiếu khanh đâu?”

Tạ Dục Dương bực bội vung vung thanh đao trong tay: “Hắn sẽ không sao đâu!”

Ta nhìn chằm chằm hắn, không nói gì.

Tạ Dục Dương khẩn cầu:

“A Trừng, nàng đi với ta trước có được không? Tên đó võ công cao cường, tám người chúng ta mang theo đều c.h.ế.t dưới tay hắn. Thôi Thiếu khanh thân phận cao quý, đối phương tuyệt đối sẽ không dễ dàng g.i.ế.c hắn.”

Trong mắt hắn tràn đầy sợ hãi.

Ngay cả bàn tay đang nắm tay ta cũng run lên.

Ta im lặng một lúc rồi nói: “Ngựa ở phía đông, chàng đi trước đi.”

Tạ Dục Dương gần như sắp khóc.

Hắn vẫn còn do dự.

Nhưng đúng lúc này.

Một cô nương từ cách đó không xa đi tới.

Nàng khoác một chiếc áo tơi không vừa người, giọng nói mang theo tiếng nức nở:

“Tạ đại nhân, có thể đưa ta trở về trước được không?”

Tạ Dục Dương quay đầu nhìn sang, bước lên vài bước rồi lập tức nói: 

“Quận chúa, ta…”

Là Vinh Dương quận chúa.

Sao nàng lại xuất hiện ở đây?

Ánh mắt ta khẽ lướt qua Tạ Dục Dương và Vinh Dương quận chúa.

Ta lại nghe Vinh Dương quận chúa nói:

“Chuyện hôn sự, chàng không muốn thì ta sẽ không ép. Thôi Thiếu khanh mắng chàng tham công liều lĩnh, nhưng ta biết chàng chỉ muốn sớm ngày thăng quan, sau đó mới có đủ bản lĩnh đối đầu với cha mẹ mình.”

Một tiếng sét kinh thiên bổ xuống giữa trời.

Áo tơi của ta vốn chẳng thể ngăn nổi trận mưa dày đặc như vậy, từ lâu đã ướt sũng.

Khoác trên người cũng chỉ thêm vướng víu.

Ta dứt khoát cởi ra, ném xuống đất.

Ta kiên định nói với Tạ Dục Dương: “Ta phải đi cứu Thôi Thiếu khanh.”

Không đợi hắn trả lời.

Ta quay người bỏ đi.

Tạ Dục Dương đuổi theo kéo tay ta lại, gấp gáp nói:

“A Trừng, đừng đi! Chỉ cần chúng ta trở về trước, sẽ không có ai biết chuyện này là lỗi của ta, chức quan của ta còn có thể thăng liền hai cấp. Đến lúc đó ta sẽ có đủ bản lĩnh thoát khỏi sự quản thúc của cha mẹ, cùng nàng ra ngoài sống riêng.”

Ta trở tay xoay chuôi đao, đ.á.n.h mạnh vào mu bàn tay Tạ Dục Dương.

Hắn đau đớn buông tay.

Ta liếc nhìn Vinh Dương quận chúa đang run rẩy, nước mắt chực trào.