10
Bị bắt quả tang tại trận khiến tôi chột dạ vô cùng.
"Em vô tình lỡ miệng nói ra mất rồi, xin lỗi anh…."
Lời còn chưa dứt, trên cổ đã truyền đến một cơn đau nhói. Không ngờ anh lại c.ắ.n cổ tôi!
Hai tay Chu Hành Xuyên giữ c.h.ặ.t lấy cằm tôi, ép tôi phải ngẩng đầu lên.
Khi hai ánh mắt chạm nhau, tôi thấy ánh mắt anh tối sầm lại, sâu thẳm bên trong như đang kìm nén một khối cảm xúc cực kỳ mãnh liệt.
"Lúc nào em cũng nói chuyện với cậu ta nhiều hơn." Anh cất giọng khàn khàn.
"Em…"
Tôi không thể thốt nên lời.
Bởi vì Chu Hành Xuyên đã nâng cằm tôi lên rồi trực tiếp cúi xuống hôn.
Hơi thở bị cướp đoạt, tôi khó tin trừng lớn hai mắt, nhưng toàn thân đã mềm nhũn, mất sạch sức lực để giãy giụa.
Chẳng biết đã qua bao lâu, tôi mới có thể hít thở lại bình thường, nhưng ngay giây tiếp theo đã bị bế bổng lên.
"Anh làm gì thế..." Trái tim tôi sắp nhảy vọt ra ngoài tới nơi rồi.
Chu Hành Xuyên dùng một chân đá sập cánh cửa phòng lại.
"Vượt quá giới hạn."
……
Một đêm mất ngủ.
Tôi xin rút lại toàn bộ những đ.á.n.h giá trước đây về một Chu Hành Xuyên thanh lãnh và kiềm chế.
Lúc tỉnh dậy lần nữa, tôi đang ở trên giường của Chu Hành Xuyên.
Cơ thể rất sạch sẽ khoan khoái, nhưng lại đau nhức rã rời.
Không thấy điện thoại và quần áo của Chu Hành Xuyên đâu. Trong điện thoại của tôi cũng chẳng có lấy một tin nhắn của anh để lại.
Nửa đêm về sáng, trong lúc mơ màng tôi loáng thoáng nghe thấy tiếng anh nhận điện thoại từ đoàn làm phim.
Chắc là anh đã đi rồi.
Tôi đè nén cảm giác thất vọng mơ hồ len lỏi trong lòng, chuẩn bị rời giường thì cánh cửa đột nhiên mở ra từ bên ngoài.
Chu Hành Xuyên mặc một bộ đồ ở nhà, trông vô cùng sạch sẽ và khoan khoái, thế nhưng dấu vết trên cổ anh lại lộ rõ mồn một.
Đó là do tôi...
Tôi xấu hổ đến mức kéo chăn trùm kín mít đầu, mặc kệ anh gọi mấy tiếng cũng không thèm đáp lại.
"Bữa sáng anh làm xong để trên bàn rồi, không còn kịp thời gian nữa nên không đưa em đi làm được."
Giọng nói của Chu Hành Xuyên truyền đến từ bên ngoài lớp chăn.
Trùm chăn kín bưng khiến mặt tôi nóng ran. Tôi rầu rĩ ừ một tiếng, từ đầu đến cuối không chịu thò mặt ra.
Vài giây sau, anh khẽ vỗ nhẹ lên đầu tôi qua lớp chăn mỏng.
Giọng nói của Chu Hành Xuyên lại gần hơn một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Anh đi đây, Tinh Tinh."
11
Những ngày tháng sau đó vẫn tiếp diễn theo đúng quỹ đạo của nó.
Lương Dĩ Thừa đã tổ chức vài buổi tụ tập ở quán bar của cậu ta, nhưng tôi không tham gia lần nào.
"Có phải Chu Hành Xuyên không cho cậu đến gặp tôi không? Tôi phải báo cảnh sát bắt cậu ta mới được!"
Giọng Lương Dĩ Thừa đầy hậm hực bất bình ở đầu dây bên kia vang lên.
Miệng tôi thì nói không phải, nhưng trong lòng lại chột dạ vô cùng.
Đêm hôm đó, lúc ý thức đang chìm đắm, tôi còn muốn giải thích với Chu Hành Xuyên rằng Lương Dĩ Thừa chỉ thích đùa dai mà thôi.
Chu Hành Xuyên c.ắ.n lên cổ tôi, trầm giọng nói: "Không được nhắc tới cậu ta."
Đúng lúc trùng với kỳ thi giữa kỳ, nên tôi đã bỏ lỡ buổi tụ tập của Lương Dĩ Thừa.
Đèn trong văn phòng sáng trưng. Tôi chấm mấy bài thi liên tiếp chỉ lẹt đẹt được hơn ba mươi điểm, trong lòng khó tránh khỏi chút bực bội, phiền lòng.
Tôi đứng dậy đi rót cốc trà, đột nhiên Chử Tâm ngồi ghế bên cạnh kéo tôi lại.
"Trời đất ơi! Đối tượng kết hôn bí mật của nam thần nhà tớ là Tưởng Dao này!"
Cái tên vừa quen thuộc lại vừa xa lạ ấy khiến tôi sững người trong giây lát.
Chử Tâm lắc lắc vai tôi: "Bị chụp lại ảnh hẹn hò khi đến trường quay thăm rồi kìa a a a a!"
12
Mãi đến khi chấm xong toàn bộ bài thi, tôi mới mở Weibo lên.
#ChuHànhXuyênTưởngDao
#ĐốitượngkếthônbímậtcủaChuHànhXuyên
#ChuHànhXuyênTưởngDaohẹnhòngọtngào
……
Rất nhiều chủ đề liên quan hiện lên, trong đó chủ đề đầu tiên còn đính kèm thêm một chữ "Bạo" đỏ thẫm.
Bộ ảnh hot nhất là do một tay paparazzi vô danh tung ra.
Ở cuối hành lang, hai người đứng sát bên nhau, thoạt nhìn góc chụp trông rất mập mờ và đầy ám muội.
Khi lướt qua bức ảnh Tưởng Dao rướn người lên hôn Chu Hành Xuyên, trái tim tôi đột nhiên hẫng đi một nhịp, như rơi xuống hầm băng.
Kéo theo đó là những cơn đau nhói chằng chịt, âm ỉ dâng lên.
Suy nghĩ đầu tiên của tôi là đây không phải ảnh thật, nhưng bài đăng Weibo tiếp theo của Tưởng Dao lại giáng cho tôi một đòn nặng nề.
Cô ta đăng một bức ảnh chụp đĩa CD, trên đó viết ba chữ Chu Hành Xuyên, thời gian đề bên dưới là: ngày 1 tháng 6 năm 2016.
Là năm chúng tôi tốt nghiệp cấp ba.
Tưởng Dao vừa đăng xong đã xóa ngay lập tức, nhưng đã bị chụp lại màn hình lại và chia sẻ với tốc độ ch.óng mặt.
Vài phút sau, cô ta lại cập nhật một dòng trạng thái với nội dung vừa mập mờ lại vừa như ám chỉ rõ ràng: [Đồng hành chính là lời tỏ tình dài lâu nhất.]