Chương 4:
05.
Thọ Khang cung của Thái hậu lớn hơn gấp ba lần so với suy nghĩ của ta.
Thái hậu ngồi ở phía trên, tuổi chừng sáu mươi, được chăm sóc rất kỹ, diện mạo từ hòa.
Thế nhưng, người từ hòa chưa chắc đã dễ đối phó.
Ta theo sau Cửu Vương gia bước vào, thực hiện đại lễ.
"Đứng lên đi."
Giọng Thái hậu bình thản, không nhanh không chậm.
"Ngẩng đầu lên để ai gia nhìn xem nào."
Ta ngẩng đầu.
Người quan sát ta một lát.
"Dung mạo cũng coi như đoan chính."
"Tạ Thái hậu đã khen."
"Tổ phụ của người là Ninh Viễn Hầu?"
"Đúng vậy."
"Ai gia nhớ ông ấy, lúc Tiên đế còn tại thế, ông ấy rất thích đánh cờ, gặp ai cũng muốn đấu vài ván."
Mấy vị ma ma trong điện đều bật cười.
Ta cũng cười theo.
Thái hậu nâng chén trà lên, chậm rãi thổi.
"Nghe nói người dành cho Diễn nhi tình cảm sâu đậm?"
Đến rồi.
"Bẩm Thái hậu," ta cân nhắc câu chữ, "Dân nữ ngưỡng mộ Vương gia, đó là thực tình."
Câu này cũng không coi là nói dối.
Cả kinh thành đều đang đồn đại, nếu ta phủ nhận trước mặt Thái hậu, chẳng phải là tát vào mặt Hoàng thượng sao.
Thái hậu liếc nhìn ta.
"Ngưỡng mộ? Ngưỡng mộ thế nào?"
"Vương gia chinh chiến sa trường, bảo vệ bá tánh, dân nữ sinh lòng kính ngưỡng, ngày qua ngày hóa thành ái mộ."
Lời này nói ra kín kẽ vô cùng.
Không nhắc đến tình cảm, chỉ nói đến công lao.
Thái hậu gật đầu, không truy vấn nữa.
Nhưng An Bình Quận chúa ngồi bên cạnh lại lên tiếng.
"Tỷ tỷ quả nhiên khéo miệng."
Nàng ta gọi ta là tỷ tỷ.
"Thế nhưng ta nghe nói, tỷ tỷ ái mộ Vương gia tới mức để Hầu gia rêu rao khắp kinh thành? Mối ái mộ này đúng là hiếm thấy."
Trong điện bỗng chốc lặng ngắt.
Ta mỉm cười.
"Quận chúa có lẽ chưa biết, tổ phụ của ta là người yêu chiều cháu gái không có chừng mực. Ông thấy thứ gì tốt đều muốn thiên hạ này đều hay biết."
"Vì ông thấy Vương gia tốt, nên thay ta đi rêu rao."
"Chuyện này cũng giống như ta đi chợ thấy ngựa tốt, về nhà nhắc với tổ phụ đôi câu, hôm sau ông ấy đã chạy ra chợ ngựa mua về bằng được vậy."
Thái hậu bật cười.
"Nha đầu ngươi thú vị thật, lại dám ví Diễn nhi với ngựa."
Cửu Vương gia ngồi bên cạnh, vẻ mặt không chút cảm xúc.
Thế nhưng khóe mắt ta vẫn thấy ngón tay hắn khẽ chạm trên đầu gối.
Sắc mặt An Bình Quận chúa hơi khó coi.
"Tỷ tỷ nói nghe thì dễ. Thế nhưng đại sự hôn nhân, đâu thể chỉ dựa vào một câu ái mộ mà định đoạt."
"Quận chúa nói rất đúng. Chính vì vậy Hoàng thượng mới ban hôn, Thái hậu mới triệu dân nữ đến diện kiến."
"Chẳng phải đây chính là đang tuân theo quy củ hay sao?"
Câu này của ta cũng đẩy Thái hậu vào thế khó.
Thái hậu nhìn ta.
Ánh nhìn ấy vừa chứa sự dò xét, kinh ngạc, lại còn có vài phần tán thưởng.
"Được rồi, cái miệng nha đầu ngươi nhanh nhẹn đấy."
Người đặt chén trà xuống.
"Diễn nhi, con tự nói xem, môn thân sự này con có nguyện ý hay không?"
Ánh mắt cả điện đổ dồn về phía Cửu Vương gia.
Tim ta như treo lên tận cổ họng.
Nếu hắn nói không nguyện ý, mọi chuyện đến đây là kết thúc.
Còn nếu hắn nói nguyện ý-
"Hoàng huynh ban hôn, nhi thần xin lĩnh chỉ."
Thái hậu khẽ nhíu mày.
"Ai gia không hỏi về ý chỉ, mà là hỏi về tâm ý của con."
Cửu Vương gia trầm mặc trong hai giây.
Sau đó, hắn thốt ra một câu khiến mọi người không thể lường trước.
"Ngọc bội của nàng ấy đã đặt ở chỗ nhi thần ba năm rồi, nên hoàn trả lại thôi."
Ta sững sờ.
Ba năm cái gì cơ?
Biểu cảm của Thái hậu cũng thay đổi.
An Bình Quận chúa trực tiếp đứng bật dậy.
"Ngọc bội gì? Vương gia, hai người quen biết từ ba năm trước sao?"
Cửu Vương gia chẳng buồn nhìn nàng ta.
Hắn lấy từ trong tay áo ra một vật, đặt lên bàn.
Một miếng ngọc bội.
Nhỏ hơn miếng trong hộp trang điểm của ta một vòng, phẩm chất kém hơn đôi chút, trên đó có khắc một chữ.
"Ninh".
Chữ Ninh trong Ninh Viễn Hầu.
Là ngọc bội của phụ thân ta.
Từ lúc phụ thân qua đời, miếng ngọc bội này liền không cánh mà bay.
Tổ phụ đã tìm kiếm rất lâu nhưng vẫn không thấy tung tích.
Vì sao nó lại nằm trong tay Cửu Vương gia?
"Ba năm trước, nơi chiến trường biên ải phương Bắc."
Giọng nói của hắn thật bình thản.
"Phụ thân nàng là Thế tử Ninh Viễn Hầu, theo quân xuất chinh rồi tử trận sa trường."
"Trước khi lâm chung, người đã giao miếng ngọc bội này cho bản vương."
"Nhờ bản vương chuyển lại cho con gái của người."
Cả điện đường chìm vào tĩnh lặng.
Ta trân trân nhìn miếng ngọc bội, hốc mắt lập tức đỏ hoe.
Khi phụ thân rời đi, ta mới chỉ mười bốn tuổi.
Người nói đi đánh giặc, rồi sẽ sớm trở về.
Nhưng người chẳng bao giờ quay lại nữa.
"Người nói rằng, khuê nữ của người tính tình quật cường, không chịu thua kém, sợ rằng sau này sẽ chịu thiệt thòi."
Cửu Vương gia ngập ngừng giây lát.
"Nhờ bản vương nếu có cơ hội thì hãy chăm sóc một hai."
Nước mắt ta trào ra.
Chẳng thể kìm nén được nữa.
Thái hậu khẽ thở dài.
An Bình Quận chúa đứng đó, sắc mặt trắng bệch rồi lại đỏ ửng, chẳng thốt nên lời.
"Vậy nên," Thái hậu chầm chậm lên tiếng, "ngươi chấp thuận mối hôn sự này, là vì lời hứa năm xưa?"
Cửu Vương gia không đáp ngay.
Hắn đẩy miếng ngọc bội về phía ta.
"Không hẳn là vậy."
Hắn nói.
Ta cúi đầu nhìn miếng ngọc bội, nước mắt rơi lã chã xuống mặt bàn.
Thái hậu không hỏi thêm gì nữa.
Người phất tay ra hiệu.
"Được rồi, ai gia đã hiểu. Mối hôn sự này, ai gia chuẩn tấu."
An Bình Quận chúa cắn chặt môi, hành lễ rồi xoay người rời đi.
Ra khỏi Thọ Khang Cung, ta lẳng lặng theo sau Cửu Vương gia suốt dọc đường.
Đến khi lên xe ngựa, rèm che buông xuống, ta mới lên tiếng.
"Miếng ngọc bội kia, vì sao người không đưa cho ta sớm hơn?"
"Đưa cho nàng, nàng sẽ khóc."
"Bây giờ ta cũng đang khóc đó thôi."
"Khóc lúc này vẫn tốt hơn khóc ở nhà."
"Vì sao?"
"Khóc cho Thái hậu xem, sẽ hữu dụng hơn là tự mình khóc một mình."
Ta lau dòng lệ, nhìn hắn.
"Người đã tính toán cả rồi sao?"
Hắn không đáp.
Nhưng ta đã hiểu ra.
Màn kịch hôm nay, đâu phải chỉ để ứng phó với Thái hậu.
Mà là để bịt miệng An Bình Quận chúa.
Hắn dùng di vật của phụ thân ta, tạo ra một lý do khiến chẳng ai có thể chối từ mối hôn sự này.
Đó chính là tâm nguyện của cố nhân.
"Ngay từ đầu người đã định nói những lời đó trước mặt Thái hậu?"
"Ừ."
"Vậy sao người không báo trước cho ta?"
Hắnliếc mắt nhìn ta.
"Báo cho nàng, nàng sẽ không khóc."
"Không khóc, Thái hậu sẽ không tin."
Ta há miệng, không nói nên lời.
Hóa ra những giọt nước mắt của ta đều nằm trong sự tính toán của hắn.
"Tiêu Diễn."
Đây là lần đầu tiên ta gọi thẳng tên hắn.
"Người thực sự rất đáng ghét."
Hắn im lặng.
Nhưng ta nhìn thấy khóe miệng hắn khẽ động.
Lần này ta chắc chắn.
Hắn đang cười.
06.
Sau khi từ cung trở về, ta ngồi trong Đường Lê Viện suốt một đêm.
Trên miếng ngọc bội của phụ thân có một vết nứt nhỏ, đó là do va đập trên chiến trường.
Ta dùng ngón tay v**t v* vết nứt ấy hết lần này đến lần khác.
Ba năm rồi.
Người giữ ngọc bội của phụ thân ta suốt ba năm, chưa từng một lần tìm đến ta.
Cho đến khi tổ phụ ta tung ra lời đồn nhảm kia.
Hắn mới xuất hiện.
Chỉ là trùng hợp sao?
Ta không tin.
Sáng sớm hôm sau, ta tìm quản gia để hỏi một chuyện.
"Ba năm trước, sau khi Vương gia từ biên ải trở về, có từng sai người nghe ngóng chuyện của Ninh Viễn Hầu phủ không?"
Quản gia ngập ngừng giây lát.
"Tiểu thư, việc này người nên hỏi Vương gia thì hơn."
"Ta đang hỏi ngươi."
Ông nhìn ta hồi lâu, rồi thở dài.
"Tháng thứ hai sau khi trở về kinh thành, Vương gia đã sai người tra xét tình hình của Hầu phủ."
"Đã tra được gì?"
"Tra được lão Hầu gia vẫn còn tráng kiện, còn con gái của Thế tử... chính là người, sống trong phủ, cơm áo không lo."
"Sau đó thì sao?"
"Sau đó Vương gia không hỏi thêm gì nữa."
"Vì sao?"
"Vương gia nói, nếu cuộc sống vẫn ổn thì không cần phải quấy rầy."
Ta im lặng.
"Vậy còn sau đó nữa?"
"Sau đó chính là chuyện tuyển tú. Khi danh sách được đưa vào cung, Vương gia đã nhìn thấy tên của người."
"Người xem danh sách sao?"
"Vương gia xử lý công vụ trước mặt thánh thượng, danh sách đều qua tay người."
Trong lòng ta bỗng chốc hẫng một nhịp.
"Sau khi nhìn thấy tên của ta thì thế nào?"
Quản gia không nói nữa.
"Nói tiếp đi."
"Ngày hôm đó, Vương gia đã đến Hầu phủ một chuyến."
"Cái gì?"
"Người không vào cổng, chỉ đứng ở đầu ngõ một lát rồi rời đi."
"Ngày hôm sau, lão Hầu gia liền bắt đầu tung tin đồn."