Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Chương 88: Thử Làm Giấy

Edit: Trứng ốp la

Nàng cố ý thả chậm bước chân, chỉ thấy Mã thị vẻ mặt ngượng ngập nói: “Dì, thật không phải ta không muốn giúp, mà là thật sự không giúp được! Ta vừa mới hỏi qua mấy phụ nhân quanh đây, ai cũng nói chỗ chúng ta không hề có người lạ tới, đứa nhỏ nhà các ngươi không thể nào đến đây.”

Trần thị cau mày, rõ ràng không vui: “An Cao Lâm kia chẳng phải có cháu trai làm nghề bán hàng rong sao? Hắn đi khắp hang cùng ngõ hẻm, bảo hắn đi hỏi một chút đi!”

Mã thị lập tức dài mặt: “Ngươi tưởng ta không nghĩ tới sao? Ta vừa mới đến nhà bọn họ, hai vợ chồng ấy đúng là bạch nhãn lang, chẳng thân chẳng thích.

Vừa nghe ta bảo tìm người thì cửa cũng không thèm bước ra. Ta còn buông lời uy h**p, vậy mà bọn họ cũng không để trong lòng. Rõ ràng là cứng đầu, không coi ta – đại bá nương – ra gì. Dì đừng chọc tức ta nữa!”

Trần thị bĩu môi khinh bỉ: “Vô dụng! Hai cái tiểu bối mà cũng trị không xong, còn mong chờ được gì? Muốn ta nói, bọn họ đã không nghe lời thì phải cho một trận mới nhớ đời…”

“Hảo! Giờ nói nhiều làm gì? Tìm người mới là quan trọng nhất!” Tiền lão nhân ngắt ngang lời oán trách.

Trần thị bị mất mặt, vừa xấu hổ vừa giận: “Ngươi quát ta làm gì? Muốn trách thì trách Điền thị tiện nhân kia! Đang yên đang lành lại cứ phải bức người ta đi. Đứa nhỏ đó khẳng định giận chó đánh mèo lên cả nhà chúng ta! Đợi tìm được, nhất định phải dỗ nó về. Vì tiền đồ của A Văn, cho dù bắt Điền thị quỳ xuống dập đầu cũng được!”

Tiền lão nhân trợn mắt nhìn, không muốn tiếp tục tranh cãi, liền thấy Mã thị đứng bên tỏ vẻ không kiên nhẫn, bèn chuyển chủ đề: “Đi hỏi thêm chỗ khác đi!”

Mã thị miễn cưỡng gật đầu, lại lẩm bẩm: “Dì, trước đây ngươi nói sẽ cho Vĩnh Nhân học cùng A Văn, việc này còn giữ lời không?”

Trần thị trừng mắt: “Lúc này mà còn nói chuyện đó? Nếu A Văn thi không đậu, nhi tử ngươi học cùng nó làm gì nữa!”

Mã thị nghĩ cũng thấy có lý, đành bỏ qua: “Vậy ngươi đừng quên đấy.”

“Đi đi, mau tìm người!” Trần thị sốt ruột thúc giục.

Ba người liền đi về phía phố chính.

Giang Ninh thong thả theo sau, đến nơi mới thấy Tiền gia thật sự huy động không ít người tìm Điền Phong. Đi đâu cũng gặp hai, ba người chặn lại hỏi, thậm chí có người định ngăn nàng để hỏi chuyện.

Giang Ninh cau mày, không buồn đáp, quay đầu bỏ đi.

Người Tiền gia sửng sốt, vẻ mặt không vui: “Cái gì chứ! Chẳng qua là hỏi chuyện này, sao mà làm như quý tộc, lỗ mũi chổng lên trời!”

Một người khác thì đoán: “Ngươi nói xem, liệu nàng có cảm kích không?”

Hai người kia liếc nhau, lập tức đuổi theo Giang Ninh.

Ra khỏi trấn, Giang Ninh mới nhận ra phía sau có người bám theo. Nàng khẽ cười lạnh, tăng tốc hướng về Dung Thụ thôn. Vừa bước vào cổng thôn, dưới gốc cây đa đã thấy một nhóm lão nhân, lão thái thái vừa làm việc vặt vừa phơi nắng tán chuyện.

Trước đây, mỗi lần gặp họ nàng đều đi đường vòng, hôm nay lại cố ý tiến lên chào hỏi.

Cả nhóm lập tức kinh ngạc.

Tức phụ của thôn trưởng – Lưu thị – ngạc nhiên hỏi: “Đại Đầu nương, lại đi trấn trên à? Hôm nay đâu có phiên chợ?”

Giang Ninh nở nụ cười hòa nhã: “Đi trấn trên lo liệu chút việc. Đúng rồi, ta vừa gặp mấy người Tiền gia.”

Đám người lập tức hóng chuyện, Lưu thị nghe đến tên Tiền gia thì theo bản năng cau mày: “Bọn họ không tìm ngươi gây chuyện chứ?”

Từ ngày Tiền thị đến nhà nàng giành chìa khóa, gây ra bao nhiêu chuyện, Lưu thị đã chẳng còn thiện cảm gì với Tiền gia.

Giang Ninh lắc đầu: “Không chỉ Tiền gia, hình như Tiền gia trang bên kia cũng kéo không ít người tới. Đi đâu ta cũng bị chặn lại hỏi. Hừ! Ta lười trả lời. Muốn ta nói, cái loại cực phẩm như Tiền gia, Tiền gia trang còn bao che thì chắc chắn cũng không phải loại tốt lành gì!

Các vị đại bá, đại thúc, đại nương, đại thẩm nên cẩn thận, không chừng bọn họ mò vào cả thôn ta đấy.”

Sắc mặt Lưu thị lập tức sầm lại, giận không kìm được: “Bọn họ dám! Vào một đứa là đánh một đứa!”

“Đúng! Cho bọn họ biết Dung Thụ thôn chúng ta không phải dễ bắt nạt!” Mấy lão nhân, lão thái thái liền phụ họa.

Thấy mục đích đạt được, khóe môi Giang Ninh khẽ cong, nàng quay lưng bỏ đi.

Chẳng bao lâu sau, hai kẻ bám đuôi ló đầu ra, nhìn nhau: “Đây là thôn nào vậy?”

Người kia lắc đầu: “Không rõ, hay là đi hỏi?”

Họ tiến lại gần nhóm Lưu thị. Vừa mở miệng nói mình từ Tiền gia trang đến thì lập tức bị cả nhóm nhìn bằng ánh mắt căm ghét.

Hai người hoảng sợ, ôm chặt lấy nhau lùi dần: “Các… các ngươi đừng làm liều! Chúng ta là người tốt!”

Lưu thị cười lạnh: “Người tốt? Tiền gia trang che chở cho nhà Tiền thị bại hoại thì tốt ở chỗ nào? Cút! Còn dám đặt chân vào Dung Thụ thôn, ta cho các ngươi đầu nở hoa!”

Nghe đến ba chữ Dung Thụ thôn, hai người mới hiểu vì sao Giang Ninh chẳng thèm nói chuyện với họ. Sợ hãi bỏ chạy ra khỏi thôn, đến khi chắc chắn không ai đuổi theo mới ngồi bệt xuống đất, đồng loạt mắng chửi một trận tiền lão nhân và cả nhà hắn.

Về đến nhà, Giang Ninh ghé xưởng dặn dò tình hình, rồi mới trở về, bắt đầu suy tính cách làm giấy.

Nàng nhớ, người xưa làm giấy thường dùng vỏ cây ngâm cho mềm, giã nhuyễn, ngâm tiếp trong nước vôi, lặp đi lặp lại đến khi thành hồ nhão. Sau đó đảo cho thật mịn, càng mịn càng tốt.

Dù đã nắm rõ đại khái các bước, nhưng khi thực sự bắt tay vào, nàng biết sẽ không dễ dàng. Nguyên liệu cũng là cả một vấn đề, nàng chẳng rõ loại vỏ cây nào là tốt nhất.

Cuối cùng, nàng quyết định gom đủ loại: vỏ cây, rơm rạ, cả mạch thảo… tất cả bó lại ném xuống suối ngâm, chờ chừng mười ngày nửa tháng rồi tính tiếp.

Người trong thôn tò mò tưởng nàng đang làm cái gì quý giá, ghé lại nhìn mà chau mày không hiểu.

Giang Ninh chưa làm ra thành phẩm nên cũng không nói rõ. Vì thế, chẳng bao lâu trong thôn đã truyền ra tin đồn rằng Giang thị đầu óc không bình thường.

Chu thị nghe tin vội dắt hai đứa nhỏ đến xem, trên đường còn gặp Trương thị. Hai người liếc nhau, lập tức hiểu ý, cùng đi.

Giang Ninh không ngờ nhiều người tìm mình như vậy, nghi hoặc mời vào nhà.

Trương thị quan sát nàng từ đầu tới chân, ngạc nhiên: “Trông vẫn bình thường mà? Sao lại bảo là không bình thường?”

Giang Ninh: “???”

Chu thị sốt ruột: “Đại tẩu, thật ngươi có chuyện gì không? Trong thôn đồn rằng đầu óc ngươi có vấn đề, lại rảnh rỗi đi chơi với vỏ cây. Ta nghe đã thấy không ổn.”

Giang Ninh ngẩn người rồi bật cười ha hả, cười đến ch** n**c mắt.

Trương thị và Chu thị thấy vậy càng lo lắng.

Đợi nàng bình tĩnh lại mới giải thích: “Ta chỉ muốn thử làm chút đồ chơi, không biết nguyên liệu nào hợp nên lấy đủ loại mà làm. Không ngờ trong thôn lại nghĩ thành ra như thế, ha ha…”

“Ngươi còn cười!”

Chu thị bất lực: “Có biết nương lo lắng thế nào không? Nhưng nhị bá ca bên kia không thể xa nhà lâu, chỉ đành nhờ người báo cho ta một tiếng.”

Nói rồi, Chu thị liếc về phía Dương Phú Quý đang chơi cùng Dương Tới Quý, trong mắt thoáng hiện vẻ âu lo.