Edit: Trứng ốp la
Dương Nhị Đản nhìn rõ người bọc trong chiếu là nữ nhân, không kìm được hỏi: “Đó là nương ngươi sao?”
“Ân.” Giọng Điền Phong nghẹn lại, nặng trĩu.
Thấy thế, Dương Nhị Đản không dám hỏi thêm. Dương Nhị Đản định giúp, nhưng lần này Điền Phong lại khách khí từ chối. Hắn tự mình đặt Hoàng thị vào trong quan tài, đậy nắp lại, rồi nhào lên ôm quan tài mà khóc. Tiếng khóc ấy như muốn trút hết mọi chua xót và phẫn hận đang dồn nén.
Chờ đến khi Điền Phong khóc mệt, Dương Nhị Đản mới nói: “Đi thôi. Đặt quan tài lên xe bò, tìm cho nương ngươi một chỗ phong thủy tốt mà chôn.”
Điền Phong ngoan ngoãn gật đầu. Hai người cùng nhau đưa quan tài lên xe bò, dọc đường về Dung Thụ thôn, cuối cùng chọn một ngọn đồi hoang không chủ. Cả hai lại tốn thêm nửa ngày lo liệu mới hạ táng xong.
Khi Điền Phong khắc mấy chữ “Từ mẫu Điền Hoàng thị” lên tấm bia gỗ, Dương Nhị Đản ngạc nhiên: “Ngươi… biết chữ?”
Điền Phong gật đầu, giọng vẫn nghẹn: “Nương ta từ nhỏ đã dạy ta đọc sách, nhận chữ.”
Trong mắt Dương Nhị Đản thoáng hiện vẻ hâm mộ xen lẫn khó hiểu: “Nương ngươi biết chữ, sao các ngươi lại lâm vào cảnh này? Ta nghe nói nữ tử bình thường hiếm ai đọc được chữ.”
Vì Dương Nhị Đản đã giúp đỡ trong lúc hoạn nạn, Điền Phong rất tin tưởng, liền kể hết:“Ông ngoại ta trước kia là một tiểu quan, nhưng nhà gặp biến, cả nữ quyến đều bị biếm nhập nô tịch. Ông biết trước tin dữ, liền lập tức cho người hộ tống nương ta bỏ trốn trong đêm.
Cha ta khi ấy là gia nhân trong phủ, cùng đoàn người hộ tống nương đi. Trên đường xảy ra biến cố, người chết gần hết, cuối cùng chỉ còn nương và cha ta. Nương không còn nơi nương tựa, đành dựa vào cha ta. Cha ta bèn đưa nương về quê, lấy danh nghĩa cưới nàng làm vợ.
Hai người từ đóng giả thành thật, rồi có ta. Thuở nhỏ, ta cũng từng sống những ngày vui vẻ, cho đến khi cha lâm bệnh, gia cảnh sa sút. Trước lúc mất, cha lo nương và ta không giữ nổi chút của cải, liền gửi khế ước, khế đất cho thôn trưởng cất giữ, dặn ta khi trưởng thành sẽ lấy lại. Năm mươi lượng bạc thì giao một nửa cho cô cô ở Tiền gia trang, một nửa cho chúng ta.
Cha còn nói rõ thân thế của nương cho cô cô, mong bà ta sẽ chăm sóc mẹ con ta. Không ngờ cô cô là kẻ lòng dạ rắn rết, không chỉ giữ khư khư phần bạc của mình, còn chiếm luôn phần của chúng ta. Lại dùng thân phận của nương để uy h**p, bắt mẹ con ta ở phòng chứa củi nhà nàng ta, mỗi ngày chỉ cho một bữa cơm.
Giờ nhà cô cô đắc tội với người ta, phải bồi tám trăm văn, bọn họ không xoay được tiền nên liền nhắm vào khế đất và khế ước cha ta để lại. Nương ta… chính là bị bọn họ bức tử!”
Tiền gia trang… đắc tội với người… bồi tám trăm văn… Mấy tin tức này ghép lại, sao mà giống y như cái nhà cực phẩm kia vậy!
Dương Nhị Đản đột nhiên ngồi thẳng dậy, hỏi: “Ngươi cô cô bên đó có phải có một kẻ tên Tiền Văn đang theo học ở chỗ Cao tú tài, Cao gia trang không?”
“Ngươi quen bọn họ?” Lần này đến lượt Điền Phong kinh ngạc.
Dương Nhị Đản chỉ thấy thế giới này thật nhỏ, ra ngoài một chuyến làm việc thiện mà cũng đụng đúng người quen của kẻ thù. Hắn lập tức kể lại ân oán giữa mình và Tiền gia.
Điền Phong nghe xong, ban đầu thì sững sờ, sau đó cảm xúc dâng trào: “Nhà ngươi cũng có thù với bọn họ… Có thể giúp ta nghĩ cách không? Ta muốn thay nương báo thù! Ta muốn giết Điền thị!”
Dương Nhị Đản thấy hắn quá kích động, vội trấn an: “Thế này nhé, ta đưa ngươi về nhà trước, kể tình hình cho nương ta nghe. Nương ta thông minh lắm, chắc chắn sẽ nghĩ ra được cách.”
Điền Phong vốn cũng không muốn quay lại Tiền gia trang, liền đi theo Dương Nhị Đản về Dung Thụ thôn.
Cuối thu, trời chạng vạng tối rất nhanh. Về tới sân Thanh Phong sơn, Dương Nhị Đản lập tức dẫn Điền Phong sang Thôn Đông, về nhà.
Giang Ninh đang quét tước sau khi vừa lát gạch sân xong, thấy Nhị Đản đưa về một người lạ, vội buông việc trong tay.
Nghe Nhị Đản kể lại mọi chuyện, Giang Ninh nhìn Điền Phong, ánh mắt thoáng hiện vài phần thương xót: “Nếu là khách do Nhị Đản đưa về, tất nhiên không thể chậm trễ. Nhưng ta là quả phụ, trong nhà không tiện cho nam nhân xa lạ ngủ lại. Ta sẽ bảo Nhị Đản dọn dẹp phòng ở bên xưởng, tạm thời để ngươi ở đó.”
“Cảm ơn đại nương.” Điền Phong âm thầm thở phào. Tưởng rằng Giang Ninh sẽ không thu nhận, ai ngờ nàng vẫn cho hắn chỗ đặt chân, hắn thật sự cảm kích.
Có khách, Giang Ninh nấu thêm vài món. Dù chỉ là hai mặn ba chay, nhưng với Điền Phong, đã nhiều năm rồi hắn không được ăn bữa cơm phong phú như thế. Ăn được nửa chừng, nước mắt hắn lại rơi. Giang Ninh thấy nhưng không nói gì.
Đợi ăn xong, nàng mới hỏi: “Nghe Nhị Đản nói ngươi muốn báo thù cho nương. Ta mạo muội hỏi… nương ngươi nhà mẹ đẻ phạm tội gì?”
Điền Phong cúi mắt, chậm rãi đáp: “Nghe nói ông ngoại là ngự sử, buộc tội sai người, rồi bị vu là nhận hối lộ. Hoàng thượng nổi giận, giam ông ngoại vào ngục, nam nhân bị lưu đày đến vùng khổ hàn Tây Bắc, nữ nhân toàn bộ bị biếm vào nô tịch.”
Giang Ninh trầm ngâm: “Chuyện này xảy ra bao lâu rồi?”
“Mười lăm năm.”
“Mười lăm năm…”
Nàng nhíu mày sâu hơn. “Việc đã qua lâu như vậy, ngươi chưa từng tìm hiểu tin tức về nhà ngoại sao?”
Điền Phong cười khổ: “Hoàn cảnh của ta… dù muốn cũng chẳng tìm ra cách. Hơn nữa… có lẽ là sợ hãi, ta chưa bao giờ dám nhắc đến chuyện của nhà ngoại với người ngoài. Nếu không phải nương ta đã mất, lại thêm hôm nay Nhị Đản giúp một tay, ta cũng sẽ không nói ra.”
Thực chất, lúc này hắn đã là liều mạng đánh cược.
Giang Ninh suy nghĩ rồi nói: “Thôi thì ngươi cứ ở đây. Tạm thời đừng quay lại Tiền gia trang. Ta sẽ nhờ người hỏi thăm chuyện của nhà ngoại ngươi, rồi chúng ta tính tiếp.”
Điền Phong gật đầu. Nhị Đản thấy vậy, liền nói thêm: “Nương, giờ trời lạnh, bên kia không ấm bằng nhà mình đâu.”
Giang Ninh nghe vậy, lập tức lấy chăn.
Điền Phong vội xua tay: “Không cần phiền như vậy, cho ta chỗ ngủ tạm là được. Ta còn nợ ngươi tiền quan tài, nếu cứ thiếu thêm thì ta chẳng biết trả thế nào!”
Dương Nhị Đản bật cười: “Có gì đâu. Ngươi biết chữ, dạy bọn đệ đệ, muội muội của ta học cũng coi như trả nợ quan tài rồi. Nhà ta mời ngươi làm tiên sinh, ăn ngon uống tốt là lẽ đương nhiên!”
Hắn chỉ nói đùa, nhưng Điền Phong lại nghiêm túc gật đầu thật mạnh: “Hảo! Ngày mai ta sẽ bắt đầu dạy bọn chúng đọc chữ.”
Giang Ninh vội xua tay: “Điền Phong, đừng miễn cưỡng, chút tiền đó không đáng kể gì đâu.”
“Đại nương, nương ta từ nhỏ đã dạy ta đọc sách, nhận chữ. Bao năm nay ta làm thư đồng cho Tiền Văn, hắn học gì ta học nấy. Nói thật, hắn đỗ huyện thí, phủ thí đều nhờ ta đáp đề hộ. Nếu không hắn căn bản không có khả năng trở thành đồng sinh —”
“Suỵt!” Giang Ninh lập tức che miệng hắn lại.