Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Chương 81: Phòng chất củi nữ nhân

Edit: Trứng ốp la

Giang Ninh cũng chung nỗi lo với hắn, bất đắc dĩ thở dài: “Ngươi rảnh rỗi thì thử hỏi Cao bộ đầu xem trong huyện còn ai là tú tài phù hợp. Về sau, khi nương lên núi Lớn khách đ**m cũng sẽ hỏi thăm Kim chưởng quầy. Đại ca ngươi bên kia cũng bảo sẽ tìm người dò hỏi. Việc này không gấp được.”

Dương Nhị Đản nghĩ cũng đúng, đành tập trung vào công việc hiện tại. Tiếp theo, hắn sẽ thường xuyên qua lại giữa Dung Thụ thôn và Cao gia trang. Ông nội, Tam thúc cùng mấy người thợ đang làm việc ở hẳn bên Cao gia; chờ xong việc mới về. Bởi vậy, hắn cũng không dư tinh lực lo thêm chuyện khác.

Cùng lúc đó, bên Tiền gia vừa tiễn đại phu tới khám cho Tiền Đa Vượng và đệ đệ hắn, cả hai bị thương vì vụ ẩu đả.

Bà nương của Tiền Đa Vượng – Cao thị – tức giận quăng cây chổi, vừa mắng bọn nha sai vừa xót xa cho chồng.

Trần thị sắc mặt âm trầm, vốn đã dữ, nay lại thêm mấy phần độc ác: “Lão đại gia, Cao tú tài thật sự không chịu để A Văn tiếp tục học ở chỗ ông ta sao?”

Cao thị vội vã chạy vào nhà chính, giọng đầy bực tức: “Không phải đâu! Đại ca ta tự mình tới nói, lý do là chúng ta đắc tội Đường tú tài. Đường tú tài lại quen biết nhiều nhà giàu trong huyện, nếu tiếp tục dạy A Văn thì ông ta sẽ bị ‘giận cá chém thớt’.”

Nói xong, Cao thị quay sang Tiền lão nhân, giọng như trút giận: “A cha, các ngươi chẳng phải đi tìm Đường tú tài nói lý sao? Sao lại thành ra đánh nhau? Sao lại làm bị thương nhiều người thế? Ngươi nhìn cha của A Minh kìa, mông bị đánh nở hoa, ít nhất phải nằm liệt giường một tháng mới xuống được!

Còn đám học sinh kia, chỉ trầy xước chút da mà đòi bồi thường tận 800 văn! Không phải 80 văn đâu! Nhà ta lấy đâu ra ngần ấy tiền?”

“Việc này trách ta được sao? Chúng ta muốn nói chuyện tử tế, nhưng họ căn bản không chịu gặp! Không gây ra chút động tĩnh thì Đường tú tài có chịu ra mặt không?” Tiền lão nhân cũng hầm hầm. Cả đời ông ta chưa từng chịu thiệt thòi thế này, vừa phải bồi thường, vừa bị mất thế, thậm chí đường quan lộ của Tiền Văn cũng suýt bị chặt đứt.

Trần thị đập mạnh bàn: “Đủ rồi, lão đại gia! Ngươi còn muốn làm loạn thêm nữa sao?”

Mắng xong, bà ta hít sâu, cố nén lửa giận: “Đại ca ngươi chẳng phải có quan hệ tốt với Cao tú tài sao? Chúng ta đưa thêm chút lễ vật, nhờ hắn nói giúp vài lời, thế nào cũng không thể để A Văn bị đuổi khỏi học đường.”

Nếu không phải giờ đang cần nhờ vả, thì với tính khí của Trần thị và Tiền lão nhân, Cao thị đã bị mắng cho tới tấp rồi.

Cao thị bĩu môi, tức tối: “Ta chỉ có thể về hỏi, nhưng có được hay không thì không dám chắc. Dù sao chuyện này náo quá lớn rồi.”

Nói đến, Cao thị đối với việc Tiền Văn bị học đường cho thôi học cũng không lấy làm tức giận, ngược lại còn có chút vui sướng khi thấy người gặp họa. Nàng giận chính là việc chồng mình bị ăn đòn, dựa vào đâu chuyện tốt thì chẳng tới lượt họ, mà chuyện xấu toàn tìm đến?

Trần thị hơi gật đầu, suy nghĩ một lúc, rồi cắn răng nói: “Trong phòng ta còn hai tấm vải đông bố, một tấm ngươi đem về, một tấm mang sang nhà mẹ đẻ ngươi.”

Cao thị đã thèm thuồng hai tấm vải đó từ lâu, nghe vậy liền lập tức chui vào phòng Trần thị, ôm nguyên liệu chạy vội về, không nói thêm một câu nào.

Trong phòng, Điền thị sắc mặt âm trầm.

Tiền Vào Cửa, thấy nàng ta như vậy thì biết ngay nàng ta đang tức chuyện gì, bèn dịu giọng trấn an: “Giờ còn trông mong đại tẩu giúp A Văn đi cửa sau, chẳng phải chỉ là hai tấm vải thôi sao? Đừng tính toán chi li.”

“Là chỉ chuyện hai tấm vải sao? Ngươi cũng biết tình cảnh nhà ta rồi đó, giờ ngay một trăm văn cũng không lấy nổi. Hai tấm vải kia không chừng là giới hạn cuối cùng, vậy mà đại tẩu nói lấy là lấy! Ta còn định xin nương một tấm để may cho A Văn một bộ đồ mới nữa!”

Điền thị nói, mắt đỏ hoe. “Các ngươi sao lại hành động hồ đồ thế? A Văn học sách đâu phải một ngày hai ngày. Tính khí của những kẻ đọc sách, các ngươi còn không rõ sao?”

Tiền Vào Cửa cau mày, lộ vẻ không kiên nhẫn: “Thôi, chuyện cũng xảy ra rồi, nói nhiều có ích gì!”

Hắn ta tất nhiên không kể rằng lúc họ tìm tới, hai bên đã sẵn sàng xông vào nhau, nếu nói thẳng ra thì Điền thị sẽ càng hận Tiền lão nhân hơn.

Điền thị nuốt một bụng tức, đứng bật dậy, đi thẳng ra hậu viện, đến căn phòng chất củi mục nát rồi đẩy cửa bước vào.

Bên trong, một chiếc giường cũ kỹ ghép bằng tấm ván gỗ xiêu vẹo, trên đó nằm một nữ nhân gầy yếu.

Nghe tiếng động, nữ nhân như con thỏ bị kinh động, thân mình co rúm lại.

Điền thị bước chậm rãi đến trước mặt Hoàng thị, giọng lạnh băng: “Đại tẩu, từ khi đại ca ta mất, nếu không có ta tiếp tế cho mẹ con ngươi, thì giờ mộ phần cũng đã mọc đầy cỏ rồi! Càng khỏi nói ta còn nuôi A Phong đi học cùng A Văn. Ta là cô cô mà còn làm đến mức ấy, các ngươi nếu không biết ơn thì thôi, đừng để ta phải mở miệng.”

Hoàng thị rụt rè nhìn nàng, ho khẽ mấy tiếng, rồi liếc sang nhi tử bên cạnh, liên tục gật đầu: “Ngươi nói đúng. Tương lai A Phong nhất định sẽ phụng dưỡng các ngươi, coi ngươi như nương ruột mà hiếu thuận.”

Điền thị cười lạnh: “Ta có con trai, không cần nó hiếu thuận. Ta nhớ lúc ca ta lâm chung đã giao toàn bộ khế đất, khế ước cho thôn trưởng giữ. Giờ nhà ta khó khăn, đã đến lúc các ngươi thể hiện thành ý.”

Hoàng thị giật mình, sắc mặt tái nhợt, trong lòng dấy lên dự cảm bất an: “Ngươi… muốn nói gì?”

Điền thị nheo mắt, nhếch môi: “Rất đơn giản. Bảo thôn trưởng giao khế đất, khế ước cho A Phong, rồi bán ruộng để trả nợ cho chúng ta. Chỉ cần đại tẩu chịu đưa, ta cam đoan sẽ luôn nuôi các ngươi.”

Hoàng thị nghẹn lời.

Điền thị trầm mặt: “Ta cho các ngươi một đêm để suy nghĩ. Ngày mai nếu không có câu trả lời vừa ý, đừng trách ta không nói tình nghĩa!”

Nói xong, nàng ta hài lòng nhìn Hoàng thị đang run rẩy lo sợ, rồi quay người đi ra.

Nàng ta vừa đi khuất, Hoàng thị lập tức ôm chặt lấy Điền Phong, bật khóc: “Phong nhi, ruộng đất đó là cha con dồn hết tâm sức giữ lại cho con, không thể đưa cho nàng ta. Con đi đi, đừng lo cho nương.”

Điền Phong lắc đầu quầy quậy, nước mắt rơi lã chã: “Không được! Con không thể bỏ mặc nương.”

Hoàng thị gân xanh nổi lên ở trán, giọng run run: “Con còn chưa hiểu sao? Cô cô con là muốn dùng ta để ép con! Nếu không có ta, con đã chẳng bị cô bắt nạt thế này! Ta vốn chỉ là mạng tiện mọn, không đáng để con hy sinh nhiều đến vậy!”

Điền Phong ôm chặt nàng, giọng nghẹn: “Nương, đừng kích động. Nương yên tâm, con nhất định sẽ nghĩ ra cách.”

Nhưng Hoàng thị chẳng nghe lọt, chỉ khóc nấc không ngừng.

Ở tiền viện, Cao thị nghe tiếng động liền nhíu mày: “Đệ muội lại làm gì mà hậu viện khóc lóc thế?”

Nàng ta nhớ từ trước tới nay, nữ nhân ở hậu viện chỉ khóc hai lần, lần đầu là vì chuyện cũ kia, còn lần này là vì sao?

Tiền Đa Vượng thấy bà nương muốn đi xem, vội kéo lại: “Đó là chuyện của đệ muội, chẳng liên quan tới chúng ta. Đừng tự rước họa.”

Trong mắt hắn ta, Điền thị còn độc ác hơn đàn ông, mà lại có con trai biết chữ. Tương lai còn phải trông cậy vào nhị phòng, nên không thể dễ dàng đắc tội.