Edit: Trứng ốp la
Có một thôn dân lớn tiếng nói: “Hình như trưa nay ta thấy hắn đi vào núi.”
Giờ này nhà nào cũng có người ở trên núi, thôn trưởng nghe vậy thì thầm lo lắng, vội quát: “Mau khua chiêng, gõ trống vào núi bắt người! Còn nữa, nhắc mọi người chú ý an toàn. Từ đường bên kia cũng phải phái người canh chừng, đừng để tên còn lại trốn thoát!”
Thôn dân lập tức hành động.
Mao Nhị Lực chạy lên núi, trong đầu không còn tâm trí nghĩ gì khác. Hắn ta vừa đói vừa mệt, nếu thật sự đụng độ với dân làng cũng chưa chắc thắng được. Nghe thấy tiếng trẻ con, hắn ta cũng lập tức né tránh, tính chờ đến tối mới lẻn vào thôn tìm cách cứu Mao Đại Lực.
Chưa kịp tìm chỗ ẩn nấp, dưới chân núi đã vang lên tiếng la gõ dồn dập.
Mao Nhị Lực biến sắc, cắn răng trèo lên cây. Ngay lúc đó, một người từ đường nhỏ đi tới. Nhìn qua khe lá, hắn ta nhận ra người kia, ánh mắt lập tức trở nên hung ác. Chờ đối phương đi ngang gốc cây, hắn ta nhảy bổ xuống, nhào thẳng tới.
Dương Đấu bị đánh lén, ngã xuống đất giãy giụa, không kịp nhìn rõ mặt. Mao Nhị Lực bóp chặt cổ hắn, cười dữ tợn: “Muốn trách thì trách mụ già thúi kia! Nếu không phải bà ta hại ta, ta đã chạy thoát rồi. Cả nhà các ngươi đều đáng chết!”
Bị bóp cổ, gân xanh trên trán Dương Đấu nổi lên, mắt đỏ ngầu. Lúc sinh mạng bị đe dọa, con người sẽ bộc phát sức mạnh tiềm tàng. Trong tay hắn lại đang nắm sẵn cái rìu, lập tức vung mạnh về sau.
Mao Nhị Lực suýt bị cán rìu đâm mù mắt, buộc phải buông tay.
Thoát ra được, Dương Đấu lập tức bổ rìu về phía hắn ta. Khi người hiền thật sự nổi giận, ra tay còn liều hơn cả kẻ hung dữ. Hắn đuổi chém loạn xạ, ép Mao Nhị Lực phải liên tục lùi tránh.
Mao Nhị Lực tay không, lại đã bị tra tấn suốt một thời gian, thể lực cạn kiệt, không dám liều mạng, chỉ biết cuống cuồng né chạy.
Dương Đấu vác rìu, bám sát đuôi hắn ta.
Mao Nhị Lực chạy mãi vẫn không cắt đuôi được, đành nghiến răng lao sâu vào núi. Đến đoạn trước mặt là vách đá, cả hai đều dừng lại.
Hắn ta cất tiếng: “Bình tĩnh! Chúng ta có thể thương lượng. Ngươi thả ta đi, ta đảm bảo sẽ không động đến nhà ngươi.”
“Lão tử chém chết ngươi!” Dương Đấu gầm lên, lao thẳng vào.
Dưới chân núi, mấy người đang lùng sục nghe tiếng hét liền hối hả xông lên.
Thấy Dương Đấu không chịu nghe lý, Mao Nhị Lực buộc phải đối đòn, vừa tránh vừa tìm cơ hội đoạt rìu. Hai người giằng co hồi lâu, Dương Đấu vẫn chưa chém trúng được, tức giận đến cực điểm, lập tức đẩy mạnh, húc hắn ta vào vách núi.
Mao Nhị Lực theo phản xạ giữ chặt Dương Đấu, cả hai cùng rơi xuống.
Thôn dân đuổi tới chứng kiến thì sợ đến mặt cắt không còn giọt máu. Tiếng la hoảng hốt vang dậy cả sườn núi.
Họ lập tức lao xuống chân núi. Giờ quan trọng là cứu người, Mao Nhị Lực có chết cũng mặc, nhưng người trong thôn tuyệt đối không thể bỏ mạng.
Tiền thị vì bị Mao Nhị Lực uy h**p nên không dám ở nhà một mình với con, liền ôm Dương Phú Quý bám theo sau nhóm hán tử. Nghe có người hô rằng Mao Nhị Lực đã ngã xuống vách núi, nàng ta mới thở phào, thầm cầu khấn hắn ta chết luôn cho xong, như vậy nhà nàng ta mới được yên ổn.
Những người khác trong thôn cũng nghĩ như vậy.
Đường huynh của Dương Đấu – Dương Mãnh – tò mò hỏi: “Có biết ai ngã xuống núi cùng Mao Nhị Lực không?”
Người kia đáp vội: “Hình như là Dương Đấu!”
“Nói bậy! Ngươi dám nói bậy!”
Tiếng Tiền thị đột nhiên chói lên. Nàng ta chẳng màng gì, lao thẳng lên trước: “Nam nhân nhà ta sao có thể ngã xuống núi với Mao Nhị Lực? Ta nói cho các ngươi biết, ai dám nói bậy nữa thì đừng trách ta không khách khí!”
Tiền thị gây náo loạn khiến mấy gã hán tử đều nhíu mày, nhưng chẳng ai muốn chấp với nàng ta.
Đúng lúc này, hai người thở hồng hộc chạy tới báo: “Tìm được Dương Đấu với Mao Nhị Lực rồi! Chân Dương Đấu bị gãy, người đầy máu, may mà còn sống. Còn Mao Nhị Lực thì tắt thở rồi!”
Mọi người nghe vậy lập tức bỏ mặc Tiền thị, ùa về trong thôn.
Tiền thị thì hoảng loạn, vừa ôm con vừa khóc, dáng vẻ như sắp đi chịu tang đến nơi.
Nhận tin dữ, Dương lão đầu và Lý thị vội chạy tới Thôn Tây. Thấy Dương Đấu đầy máu, cả hai sợ đến trắng bệch mặt. Lý thị trợn mắt ngất xỉu tại chỗ.
Dương lão đầu rối bời, chỉ biết ngước nhìn dân làng cầu cứu.
Trời đã sẩm tối, người trong thôn nhanh chóng chuẩn bị xe bò, cùng nhau đưa Dương Đấu lên xe, hối hả chạy về trấn.
Dương Tam Thiết cũng đi hóng chuyện, rồi về báo tin cho Giang Ninh.
Liễu Diệp nghe xong, sắc mặt lập tức biến đổi: “Nương, bên ông nội không biết tình hình thế nào. Tốt nhất để Nhị Đản mang tiền theo, chúng ta qua bà nội xem một chuyến.”
Giang Ninh liền dặn Dương Nhị Đản và Dương Tam Thiết mang tiền đuổi theo Dương lão đầu, còn mình thì xách giỏ đựng ít đồ ăn, dẫn Liễu Diệp và hai đứa nhỏ tới nhà lớn.
Bên nhà lớn, vì Lý thị ngất xỉu nên Chu thị lo lắng đến đỏ cả mắt, trông như vừa khóc xong. Thấy Giang Ninh tới, nàng ta mới thở phào: “Nương còn chưa tỉnh, ta cũng không biết làm sao, lão Tam thì đã đi trấn.”
Giang Ninh đặt giỏ xuống, bước nhanh vào phòng Lý thị, bấm huyệt và véo vài chỗ. Lý thị dần tỉnh lại.
Vừa mở mắt, thấy mọi người vây quanh, bà lập tức hỏi: “Lão Nhị đâu? Hắn thế nào rồi?”
Giang Ninh nhìn sang Chu thị.
Chu thị đáp ngay: “Đã đưa tới Hồng An Đường trên trấn rồi, nương đừng lo, tới nơi chắc chắn sẽ ổn thôi.”
Nghe vậy, nước mắt Lý thị lại trào ra: “Ta sao khổ thế này! Năm nay mới tiễn một đứa con, giờ lại đến đứa thứ hai xảy ra chuyện! Sao ông trời không bắt ta đi cho rồi!”
“Nương! Chuyện hôm nay là ngoài ý muốn, không liên quan gì đến nương đâu.” Giang Ninh nghiêm giọng trấn an.
Liễu Diệp cũng gật đầu: “Bà nội, nương con nói đúng. Chuyện xảy ra trên núi, ai mà ngờ được.”
Lý thị lắc đầu, giọng khàn khàn: “Vậy tại sao lại là lão Nhị?”
Chu thị và Giang Ninh liếc nhau, rồi Chu thị dè dặt nói: “Nương, chuyện này chắc liên quan đến Nhị tẩu. Nàng trộm chìa khóa thả Mao Nhị Lực, rồi lại bị hắn uy h**p. Không biết hai bên xảy ra chuyện gì, chỉ nghe nói Mao Nhị Lực còn dọa sẽ giết cả nhà nàng. Có lẽ khi hắn trốn vào núi thì gặp nhị ca, nên mới ra tay.”
Nghe xong, Lý thị tức giận quát: “Tiền thị đâu? Mụ già thúi đó đâu?”
Chu thị bất lực đáp: “Nhị tẩu chưa tới…”
Lý thị tức đến choáng váng, suýt nữa ngất thêm lần nữa.
Giang Ninh vội khuyên: “Nương, giờ vẫn nên chờ tin từ thôn trưởng đã. Trời tối rồi, cho dù muốn tìm Tiền thị hỏi tội cũng không kịp.”
“Hừ! Vậy để sáng mai! Ta muốn xem nàng ta giải thích thế nào! Nếu không có lý do hợp tình hợp lý, ta nhất định bắt lão Nhị hưu nàng!” Lý thị nghiến răng nghiến lợi.