Edit: Trứng ốp la
Mã thị vừa nhìn thấy Giang Ninh liền nhớ ngay chuyện lần trước lấy cá trích. Nếu không phải vì Giang Ninh khăng khăng nói vợ chồng An Vĩnh Lương chưa trả tiền, thì nàng ta đã sớm được ăn cá rồi.
Lần này thấy Giang Ninh tay không, sọt cũng chẳng có gì, sắc mặt Mã thị lập tức sa sầm, chuẩn bị đóng sập cửa.
Giang Ninh nhanh tay chống lên khung cửa, gọi lớn: “Chúng ta đến tìm An người bán hàng rong mua đồ. An người bán hàng rong! An nương tử! Hai người có ở nhà không?”
Nàng biết rõ tính nết Mã thị, cố ý vươn cổ gọi to vào trong viện.
Mã thị tức tối, hùng hổ quát: “Làm gì! Ở đây không chào đón các ngươi!”
Hồ thị ôm con chạy vội ra, nhanh chóng mở cửa: “Đại nương, là ngươi à! Hôm nay họp chợ, tướng công ta ra ngoài, chắc về muộn. Các ngươi vào nhà ngồi đã.”
Mã thị vẫn đứng chặn bên kia cửa. Hồ thị lập tức sa sầm mặt: “Đại bá mẫu, đây là nhà ta. Ta làm chủ, mời ngươi tránh đường!”
Ngữ khí của nàng ấy không hề khách khí. Mã thị lập tức xắn tay áo, định cãi nhau.
Hồ thị không buồn tranh luận, đặt con xuống rồi xô đẩy, muốn đuổi Mã thị ra khỏi cửa.
Mã thị mặt dày không chịu đi, còn lớn giọng: “Ta nói cho ngươi biết, Hồ thị! Đừng tưởng trên đầu không có cha mẹ chồng thì có thể thay An Vĩnh Lương làm chủ! Lần này, bên nhà Phương Phương làm mai thế nào cũng phải đưa ra hai trăm văn, nếu không thì đừng trách ta không khách khí…”
Hồ thị càng mạnh tay đẩy, đứa nhỏ sợ quá oa oa khóc lớn. Nàng ấy vất vả lắm mới đóng được cửa lại thật chặt.
Mã thị ở bên ngoài còn mắng thêm một hồi lâu mới chịu bỏ đi.
Trương thị cùng Gì Hoa đều hơi xấu hổ — các nàng vốn không định đến mua đồ, ai ngờ lại chạm ngay cảnh kia, giờ cũng chẳng tiện giải thích.
Hồ thị thở phào, bế con dẫn ba người vào nhà, vừa ngượng ngùng vừa cười: “Đại bá mẫu nhà ta tính tình có chút không nói lý, làm các ngươi chê cười rồi. Đúng rồi, lần này các ngươi tới mua gì? Nếu trong nhà có, ta có thể làm chủ bán cho các ngươi; còn nếu không, thì chỉ có thể đợi tướng công ta về.”
Giang Ninh thuận thế ngồi xuống: “Ta muốn mua ít vải bố làm chăn, không biết bên An người bán hàng rong giá thế nào. Nếu hợp ý, ta sẽ lấy nhiều.”
Hồ thị vừa nghe mua bố thì lập tức sáng mắt, đặt con xuống rồi vội ra ngoài rót ba chén nước ấm mang vào.
Nàng vừa rời khỏi, Trương thị đã ghé sát Giang Ninh, hạ giọng: “A Ninh, ngươi thật muốn mua à? Đừng tiêu tiền bừa!”
Giang Ninh chỉ cười nhạt, lắc đầu: “Ta nói thật đó. Bên An người bán hàng rong có nhiều hàng tốt giá rẻ. Lần trước ta còn nhặt được một tấm nguyên liệu đẹp, chỉ mười văn một thước, trong khi ngoài kia ít nhất bán hai mươi, ba mươi văn!”
“Thật rẻ như vậy?” Trương thị và Gì Hoa đều ngạc nhiên.
Hồ thị trở lại, thấy ba người nhìn mình bằng ánh mắt nóng rực thì hơi khó hiểu, nhưng vẫn mỉm cười: “Đúng lúc lắm! Sau vụ thu hoạch, tướng công ta đoán mọi người sẽ lo quần áo chống rét, nên nhập về một lô bố dày, ấm và chắc. Tất nhiên, bố mới thì đắt, chỉ nhập thôi đã hơn hai mươi văn, nên bán ra một thước là ba mươi văn.”
Trương thị và Gì Hoa nghe vậy liền hơi cụt hứng.
Thấy vậy, Hồ thị cười nói tiếp: “Nhưng đó là giá bố mới. Tướng công ta biết không phải ai cũng nỡ bỏ tiền như vậy, nên tìm mối ở phủ thành. May sao gặp được một thương nhân, bảo còn sót lại mấy rương bố từ năm trước, do vận chuyển đường thủy bị ướt, để lâu không phát hiện, tới khi biết thì đã khô, nhưng vẫn để lại mấy vệt nước tròn tròn xấu xí.
Bên họ mở đại đ**m, khách toàn là nhà giàu nên chướng mắt loại vải này, liền đem xuống huyện bán thử. Tướng công ta liền ôm cả rương. Mọi người đều là quen biết, trước kia đại nương cũng giúp chúng ta, nên nếu muốn ta sẽ để giá thấp nhất.”
Ba người lập tức động lòng.
Hồ thị vào buồng, khiêng ra hơn ba mươi tấm vải, màu sắc phong phú, hoa văn đa dạng, mỗi tấm dài khoảng một trượng, rộng năm thước – rất hợp để may chăn. Không đủ thì ghép, cũng dễ làm.
Giang Ninh mở thử một tấm, thấy trên vải quả thật có vệt nước loang tròn như gợn sóng. Người khác thấy xấu, nhưng trong mắt nàng, đó chẳng khác nào hoa văn tự nhiên.
Thấy nàng thích, Hồ thị lập tức nói: “Đại nương lấy thì ta tính mười bốn văn một thước, mua nhiều thì bớt còn mười ba.”
Giang Ninh không chút do dự: “Nhà ta sắp dọn về nhà mới, chăn gối đều làm lại. Tính cả cha mẹ chồng là chín người, ta muốn may thêm hai giường dự phòng, cả đệm cũng làm mới. Ngươi tính xem cần bao nhiêu vải.”
Hồ thị hít một hơi: “Tê! Đại nương, thế này là nhiều lắm đó!”
Giang Ninh gật đầu: “Chưa hết, ta còn muốn mua thêm vải may quần áo Tết cho cả nhà. Năm nào cũng khổ, bọn nhỏ chẳng có nổi một bộ mới. Giờ ta đã tỉnh ngộ, sao không để bọn chúng vui vẻ một chút?
Đại Đầu đang làm ăn bên ngoài, ít nhất cũng phải có một thân mới; Nhị Đản thì vất vả cả năm, cũng không thể không có. Lão đại, lão nhị có, mấy đứa nhỏ dưới cũng phải có. Chứ cả nhà không có nổi một cái áo tươm tất, ta nhìn cũng xót ruột.”
Trương thị và Gì Hoa nghe mà gật gù, quả thật trước nay chưa thấy mấy đứa con của Giang Ninh mặc đồ mới bao giờ.
Cuối cùng, Hồ thị đồng ý tính giá mười ba văn một thước cho Giang Ninh. Trương thị và Gì Hoa cũng mua mỗi người vài thước. Trương thị để may đồ cho Dương Hiếu, còn Gì Hoa để may cho hai đứa nhỏ mỗi đứa một bộ.
Mua vải xong, ai nấy đều vui vẻ.
Giang Ninh lúc này mới quay sang Trương thị: “Mua bán là chuyện quen biết, ngươi có gì muốn hỏi thì cứ hỏi. An nương tử là người chắc chắn, đã nói thì không sai đâu.”
Lời này khiến Hồ thị rất hưởng thụ, nàng ấy ngượng ngùng cười: “Đại nương đừng khen nữa, ta xấu hổ lắm. Nào, các ngươi muốn hỏi gì?”