Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Chương 22: Dương lão nhị nổi trận lôi đình

Edit: Trứng ốp la

Giang Ninh chẳng buồn nhiều lời, xông lên tặng Tiền thị thêm một trận đòn tơi tả.

Dân Dung Thụ thôn đứng xem mà mặt ai cũng dài thượt. Đàn ông thì ngại không tiện can, đàn bà lại chẳng đủ sức, đành trơ mắt nhìn Giang Ninh đánh đến mức Tiền thị nằm bẹp, không nhúc nhích nổi.

Đang đánh hăng, Giang Ninh liếc thấy nha sai tuần tra đang nhanh chân áp tới, liền lập tức lách vào đám đông, chuồn êm không để lại dấu vết.

Bàng thị và mấy người còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, nha sai đã chen vào, thấy Tiền thị nằm dưới đất khóc lóc, cau mày đến mức như muốn trói lại, quét mắt một vòng: “Ai làm?”

Đám người xem ban đầu còn ngơ ngác, nhưng những người vừa bị Tiền thị trút bát nước bẩn liền lập tức đứng ra, kể rõ rành rọt mấy chuyện xấu của nàng ta.

Nha sai vốn tưởng đây là vụ bắt nạt người yếu, ai ngờ lại là phản bắt nạt. Sắc mặt hắn ta sầm xuống, cúi đầu quát: “Đi! Cùng chúng ta về nha môn một chuyến!”

Tiền thị vốn chỉ giả bộ nằm đó để tố cáo Giang Ninh, nghe vậy thì sợ tái mặt, bật dậy như cá chép, trợn mắt cãi: “Rõ ràng là ta bị khi dễ, các ngươi sao không bắt Giang thị – con tiện nhân đó?”

Nha sai cười nhạt, giọng mỉa mai: “A! Tự mình gây sự mà còn lý lẽ được à? Đi! Nha môn đang chờ!”

Ban đầu, bọn họ chỉ định dọa cho Tiền thị sợ, nhưng bị nàng ta nói năng chọc tức, cảm giác uy nghiêm bị khiêu khích, nên thật sự chuẩn bị áp giải đi.

Tiền thị hoảng hồn, lập tức lăn lộn khóc lóc như cha chết mẹ mất.

Đúng lúc này, Dương lão nhị chạy tới. Chưa rõ đầu đuôi câu chuyện, nhưng hắn ta khỏi cần nghĩ cũng nghiêng hẳn về phía vợ, vội vàng nhận lỗi thay và rối rít cầu xin tha thứ, còn dúi vào tay nha sai năm đồng tiền.

Nha sai nể mặt hắn ta mới chịu buông tha, nhưng trước khi đi còn không quên cảnh cáo vài câu.

Dương lão nhị bị dân làng nhìn chòng chọc, mặt đỏ bừng kéo dài xuống tận cổ, vội vàng lôi Tiền thị – nước mắt nước mũi tèm nhem – rời khỏi chợ.

Giang Ninh tránh xa chỗ thị phi, thẳng tiến tới tiệm tạp hóa hỏi chưởng quầy về vôi.

Chưởng quầy vừa nghe đã nhanh nhẹn lấy ra một ít: “Giang đại nương muốn mua mấy lượng?”

“Mấy lượng?” Giang Ninh hơi ngẩn ra.

Chưởng quầy thấy vậy liền hỏi dồn: “Ngươi định rắc ở kho lúa hay dùng vào việc gì? Một lạng vôi ba văn, ta bán ngươi hai lạng năm văn, không tính lời đâu.”

Giang Ninh cứ tưởng mình nghe nhầm, mấy lần xác nhận lại giá mới hết hẳn hy vọng. Mua thứ này về trộn gạch mộc, tính ra chẳng khác nào trực tiếp đặt gạch xanh, còn tốn công hơn!

Không đáng, nàng chỉ đành gác lại ý định, tính tìm cách khác.

Gặp lại mấy đứa nhỏ, Giang Ninh thấy Dương Tứ Trang ôm chặt một quả hồ lô ngào đường, nâng niu như báu vật, ai cũng không cho chạm vào.

Nàng bật cười: “Có mua bánh bao không?”

Cả đám đồng loạt gật đầu. Dương Đại Đầu nói: “Đều để trong rổ. Tứ Trang còn định mua gà con, nhưng nhà mình như vậy ta không dám nuôi, sợ bị trộm.”

Giang Ninh gật đầu: “Quả thật chưa thể nuôi. Chờ sang năm đi. Nếu năm nay chuẩn bị xong nhà cửa, đầu xuân sang năm bắt vài con cũng chưa muộn.”

Nghe vậy, Dương Tứ Trang mừng rỡ nhảy cẫng.

Mấy mẹ con vừa vào thôn đã gặp không ít người, ai cũng nhìn Giang Ninh bằng ánh mắt vừa sợ vừa tò mò. Ngay cả Dương Tứ Trang cũng nhận ra có gì đó khác thường:

“Mẹ, sao bọn họ nhìn kỳ vậy?”

Giang Ninh nắm tay con, chẳng thèm liếc lại: “Về nhà! Không liên quan tới chúng ta.”

Bọn nhỏ đầy một đầu dấu hỏi, còn mấy bà thôn phụ thì hậm hực mắng nhỏ: “Quả nhiên không có nam nhân thì vô pháp vô thiên! Nhìn mặt Tiền thị kìa, nếu không có Dương lão nhị kè kè bên cạnh, ta còn tưởng trong thôn xuất hiện người ngoài! Chậc chậc…”

Dương gia nhà cũ

Lần đầu tiên, Dương lão nhị vì chuyện đàn bà mà cùng Dương lão đầu và Lý thị to tiếng.

“Cha mẹ, đại tẩu bây giờ càng ngày càng quá đáng! Phân gia thì phân, nhưng gãy xương còn dính gân, sao có thể ra tay nặng với nương bọn nhỏ như vậy? Ta nể mặt đại ca nên mới không tìm đại tẩu tính sổ, nhưng nếu cha nương mặc kệ, đừng trách ta không khách khí!”

Chẳng phải chỉ là chuyện đàn bà cãi nhau thôi sao? Nhà nào chẳng có vài câu, nhưng động thủ là không được!

Dương lão đầu rít thuốc lào, mặt nặng như chì, im lặng không nói. Lý thị thì tức sôi, trừng mắt quát:“Nói xong chưa? Nói xong thì tới lượt ta! Ngươi đã hỏi Tiền thị xem lúc ở chợ xảy ra chuyện gì chưa?”

Dương lão nhị hậm hực: “Còn cần hỏi sao? Ta tận mắt thấy đại tẩu đánh nàng, rồi bỏ trốn!”

Nếu không chột dạ thì sao phải chạy?

Lý thị tức giận ném mạnh đồ xuống đất, giọng vút cao: “Lão nhị! Ta tưởng ngươi là người hiểu chuyện, ai ngờ bị Tiền thị dắt mũi đến mù mắt! Đổi trắng thay đen mà nói được rành rẽ thế này, ngươi còn biết xấu hổ không? Muốn tìm đại tẩu lý luận thì cứ đi, ta cũng muốn xem mặt ngươi dày đến đâu!”

Dương lão nhị khựng lại, vừa xấu hổ vừa tức: “Quả nhiên cha nương thiên vị đại phòng! Tiền thị bị đánh thành vậy mà còn bênh đại tẩu! Được! Nếu các người không thích chúng ta, thì chúng ta dọn ra ở riêng!”

Nói xong hắn ta đùng đùng bỏ đi.

Lý thị lau nước mắt: “Ta tạo nghiệt gì mà rước hai con giảo gia tinh về nhà thế này?”

Dương lão đầu chau mày: “Việc này liên quan gì đến lão đại nhà ta?”

Lý thị cãi: “Nếu không phải lão đại vô tình như vậy, thì đâu ra cớ sự này!”

“Ngụy biện!” Dương lão đầu hừ một tiếng, đứng dậy bỏ vào phòng.

Sườn núi Thôn Đông

Dương lão nhị càng nghĩ càng ấm ức, tức tối leo lên núi, vừa thấy Liễu Diệp trong sân liền quát: “Nương ngươi đâu?”

Liễu Diệp giật mình, chưa kịp trả lời thì Giang Ninh đã từ trong nhà bước ra: “Tìm ta làm gì?”

Thù gặp mặt, mắt đỏ lừ, Dương lão nhị gần như mất khống chế, quát lớn: “Bà nương ta đã làm gì ngươi mà ra tay nặng như thế? Hôm nay nếu không cho ta một công đạo, chuyện này không xong đâu!”

Giang Ninh nhướng mày, cười nhạt: “Ngươi thật muốn ta cho công đạo?”

“Không sai! Hôm nay không có lời giải thích thì ta với ngươi không xong!” Dương lão nhị cắn răng.

Giang Ninh trầm mặt, quay sang dặn Dương Nhị Đản: “Đi! Gọi hết mọi người lại đây: thôn trưởng, thôn trưởng nàng dâu Bàng thị, những ai gặp chúng ta ở chợ hôm nay, cùng cả ông bà nội, tam thúc tam thẩm – một người cũng không được thiếu.”

Trong thôn, giải quyết mâu thuẫn thì phải mời nhân chứng. Dương lão nhị không phản đối việc gọi người, nhưng thấy nàng gọi đông vậy thì khịt mũi khinh thường, càng thêm coi thường “màn kịch” của nàng.

Giang Ninh chẳng buồn đáp, ngồi ngay trong sân, giúp Dương Đại Đầu làm ngư lâu và cái ky.

Một lúc sau, từ dưới sườn núi đã vang tiếng ồn ào. Người tò mò kéo tới trước, thôn trưởng và những người khác tới chậm hơn một chút.