Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Chương 106: An gia đại náo

Edit: Trứng ốp la

“Ta sẽ sang ở với vợ chồng Vĩnh Lương.”

Lời An nãi nãi vừa dứt, sắc mặt An Cao Lâm lập tức trắng bệch: “Nương!”

Bà cười lạnh: “Lúc trước khi lão nhị còn chưa thành gia, Vĩnh Lương đều do ta chăm sóc. Trong sản nghiệp của nhà này có một phần của lão nhị, vậy mà sau khi phân gia, tất cả đều bị Mã thị tìm cớ đoạt hết.

Mã thị không nuôi hắn, cũng chẳng dưỡng hắn, chỉ dựa vào ngươi mới dám càn rỡ như vậy. Ta sang ở với Vĩnh Lương xem các ngươi sau này còn tìm được lý do gì để đòi tiền!”

An Cao Lâm há miệng, hồi lâu mới vô lực buông tay, vừa lau lệ vừa nghẹn giọng: “Nương… Người là nương ruột của con! Người đâu chỉ có mình Vĩnh Lương là tôn tử, sao lại bất công như vậy?”

“Bất công?”

An nãi nãi trừng mắt, giọng đầy tức giận: “Ta chưa cho các ngươi cơ hội làm khó Vĩnh Lương thì đã là bất công? Nếu vậy, ngươi cứ nói ta bất công đi! Sau này, nếu để ta thấy Mã thị đi tìm Vĩnh Lương gây sự, ta tuyệt đối không tha! Còn ngươi nữa, đến bà nương mình cũng quản không nổi, đồ vô dụng!”

Một trận mắng như mưa xối, khiến An Cao Lâm chỉ biết cúi đầu chịu trận.

An Vĩnh Trung và An Vĩnh Nhân nghe vậy liền bước vào giúp thu dọn hành lý cho bà. Hai người này tuy biết chuyện Mã thị làm là vô lý, nhưng Mã thị là nương ruột họ, có thể nói gì đây? Chỉ đành nuốt xuống, nghĩ bụng ít nhất bà nội sang bên kia ở thì nhà mình cũng yên thân hơn, thế là nhanh chóng vào phụ.

Bên kia, Mã thị nghe xong những lời An Cao Lâm kể lại thì bỗng dựng phắt dậy, mắt trừng to: “Nương cũng thật bất công! Hai lượng bạc vẫn chưa có tin tức, nương không nghĩ cách giúp còn đi phá chuyện của ta! Không phải ta muốn tìm An Vĩnh Lương để hắn tự đưa tiền ra, thì làm gì lắm chuyện như bây giờ?”

Nói rồi, nàng ta lại nhíu mày lo lắng: “Đám người kia đã nói, nếu trước rằm không trả tiền thì sau đó sẽ đánh người. Giờ làm sao đây?”

“Ngươi hỏi ta thì ta hỏi ai?”

An Cao Lâm sầu đến vò đầu. Bây giờ thân thích bị Mã thị mượn tiền gần hết, muốn vá cái lỗ này cũng không biết đào tiền từ đâu. Hắn biết bên Vĩnh Lương có, vốn định cùng Mã thị diễn một màn kẻ trắng mặt, kẻ đen mặt, ép được tiền thì tốt, không được cũng chẳng sao.

Ai ngờ giữa đường lại xuất hiện Ngô Trường Phong phá hỏng, khiến lợi thế áp chế Vĩnh Lương cũng mất sạch. Sau này, có việc cần tiền cũng khó mà tìm đến được nữa.

Càng nghĩ, An Cao Lâm càng thấy ấm ức, ánh mắt nhìn Mã thị lại càng thêm bất mãn.

Bên này, An Vĩnh Trung cõng tay nải, An Vĩnh Nhân đỡ lấy An nãi nãi, chậm rãi đi đến nhà An Vĩnh Lương.

An nãi nãi chủ động gõ cửa, cất tiếng gọi lớn: “Vĩnh Lương!”

Chỉ chốc lát sau, cổng viện mở ra. Vừa thấy nãi nãi, An Vĩnh Lương vội vàng đỡ bà vào. Nhưng khi ánh mắt lướt đến tay nải trên người đường đệ, sắc mặt hắn khẽ biến: “Đây là…”

An nãi nãi rũ mắt nói chậm rãi: “Ta nghĩ kỹ rồi, bà đại bá của ngươi cứ suốt ngày nháo như thế cũng không phải cách. Sau này ta dọn sang ở với các ngươi, để nàng có muốn gây sự cũng phải ước lượng lại!”

An Vĩnh Lương và Hồ thị liếc nhau, nghĩ đến bộ dạng Mã thị lúc nổi điên, cả hai đều cau mày, chưa kịp thở phào.

An Vĩnh Lương chần chừ: “Bà nội, ngài sang ở với chúng ta tất nhiên là tốt. Chỉ là ta sắp nhận một mối buôn lâu dài, sau này không thể ở yên một chỗ mà phải đi khắp nơi. Hồ thị và bọn nhỏ cũng phải đi theo ta. Nếu ngài chịu, ta sẽ đưa ngài cùng đi.”

Ba người An nãi nãi đồng loạt sững sờ.

Hồ thị đảo mắt, liền tiến tới nắm tay bà, giọng đầy thân thiết: “Bà nội, hay là ngài đi với chúng con luôn đi! Coi như ra ngoài giải sầu. Vĩnh Lương đi bao lâu cũng không biết, hứa chừng ba, bốn tháng là về. Con cũng muốn nhân cơ hội ra ngoài một chuyến, chẳng lỗ gì.”

An Vĩnh Trung lập tức tiếp lời: “Đúng đó bà nội! Ở bên này loạn lắm, ở lâu chỉ thêm bực mình.”

Nói rồi, hắn và An Vĩnh Nhân trao nhau ánh mắt. An Vĩnh Nhân hiểu ý, cũng góp lời khuyên.

Thấy cả ba tôn tử cùng cháu dâu đều ủng hộ, ánh mắt An nãi nãi dần kiên định: “Được! Ta còn chưa nhắm mắt, ra ngoài đi một chuyến cũng tốt.”

Mọi người cùng lúc nhẹ nhõm hẳn.

An Vĩnh Lương nhanh nhẹn nhận lấy tay nải của bà, ra ngoài gọi xe bò. Chờ xe tới, hai anh em An Vĩnh Trung mới tiễn bà và vợ chồng Vĩnh Lương đi rồi vòng về.

Trên đường, An Vĩnh Nhân tò mò hỏi: “Đại ca, sao huynh cứ khuyên bà nội đi vậy?”

An Vĩnh Trung thở dài: “Bà nội tuổi đã cao, ở đây nhỡ bị nương và Phương Phương chọc tức thì sao? Chi bằng sang bên Vĩnh Lương mà được yên tĩnh. Còn chuyện nương thiếu tiền, để bà tự lo. Ta đã có gia đình, phải tính cho con cái mình. Về bàn với Trần thị, phân gia thôi!”

“Phân… phân gia?”

An Vĩnh Nhân giật mình: “Trước nay đệ chưa từng nghĩ tới!”

An Vĩnh Trung cười khổ: “Không phân gia thì để các nàng kéo chết cả hai sao? Nếu họ đòi theo ta, đệ cứ dẫn vợ con đi thật xa mà ở, đừng nghe nương. Ta không biết chữ thì thôi, chứ đệ còn biết, ra ngoài kiếm một chỗ đứng không khó. Nếu họ đòi ở với đệ…”

Hắn nhìn đệ đệ với ánh mắt đầy đồng tình: “Thì ta sẽ dẫn vợ con đi riêng, ở đâu làm cũng vậy. Ít nhất còn tích góp chút tiền cho con, trong nhà thì… đành vất vả cho đệ.”

An Vĩnh Nhân nghe xong, đứng hình hồi lâu chưa hoàn hồn.

Về tới nhà, An Vĩnh Trung vừa nói đến chuyện phân gia, cả An gia lập tức ầm ầm. Mã thị là người nhảy dựng trước, An Phương Phương hùa theo. May là Trần thị – vợ An Vĩnh Trung – cũng không vừa, lôi cả chị em dâu cùng đứng ra chống lại mẹ con Mã thị.

An Cao Lâm sắc mặt âm trầm, giọng như sắp bùng nổ: “Các ngươi định làm gì?”

An Vĩnh Trung rũ mắt: “Ý là, số bạc hai lượng kia… chúng ta thật sự không thể trả thay.”

An Vĩnh Nhân cũng buồn bã: “A cha, con không muốn đọc sách nữa. Con không hợp con đường đó, thà ra ngoài kiếm tiền còn hơn. Cứ thế này, con chẳng còn mặt mũi nào nhìn đại ca.”

“Không được! Ngươi phải đỗ tú tài cho ta! Ta phải làm tú tài nương! Có là Thiên Vương cũng không cản đường ta!” Mã thị giận đến dậm chân.

Trần thị lập tức gắt: “Vậy thì ngươi tự bỏ tiền ra! Đừng mong A Trung nhà ta tiếp tục coi tiền như rác! Ta chỉ nuôi con mình thôi!”

“Mày dám? Trần thị, mày phản rồi! An Vĩnh Trung! Mày chết rồi à? Để vợ trèo lên đầu mẹ mà không quản?” Mã thị vừa gào vừa trợn mắt.

An Vĩnh Trung lạnh giọng: “A cha, ý Trần thị cũng là ý của con. Phân gia đi! Nếu không được, chúng con ra riêng cũng được. Tóm lại, con phải lo cho con mình trước.”

An Cao Lâm nhìn vẻ kiên quyết của con, chỉ đành nói: “Để ta nghĩ cách trả hai lượng bạc. Giờ các ngươi về phòng đi.”

Ý là không đồng ý.

An Vĩnh Trung thất vọng lắc đầu.

Về phòng, Trần thị thần bí lấy từ rương ra một bọc đồ, mở ra cho chồng xem. An Vĩnh Trung vừa nhìn đã sững sờ: “Cái này… nàng lấy ở đâu ra?”