Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Chương 104: Hợp tác

Edit: Trứng ốp la

Dương Đại Đầu nghe Dương Hán phân tích, càng nghĩ càng thấy chủ ý này không tồi, liền nói: “Chờ ta về Tùng Khê trấn hỏi thử mấy chưởng quầy. Nếu không được thì ta lại tìm mấy thương thuyền qua đường mà hỏi. Bên đó tàu bè từ Nam ra Bắc tấp nập, hẳn là không lo không ai thu.”

Tưởng Đại Ngưu hít sâu một hơi, xúc động nắm chặt tay Dương Đại Đầu: “Đại Đầu, ngươi đúng là đại ân nhân của nhà ta! Ta… ta… ta…”

Dương Đại Đầu vỗ vai hắn một cái: “Được rồi! Toàn người nhà với nhau, cần gì khách sáo.”

Đoàn người từ nhà Dương Hán trở về, Giang Ninh cũng đã biết sơ sơ tình hình. Nàng nhìn Tưởng Đại Ngưu với ánh mắt vừa tiếc vừa xót, như thể nhìn đống bạc bị quẳng xuống sông: “Về sau cứ chuyên tâm làm bánh đi, món ăn hoang dã thì tạm đừng nhắc nữa. Còn mấy loại dược liệu các ngươi nhận ra thì cứ để dành, gom đủ rồi ta cũng có thể giúp đem bán. Dù gì cũng không thể để bị hố thảm như vậy mãi!”

Liễu Hoa nghe mà gật đầu liên hồi.

Một nhà bốn người nghỉ lại Dương gia một đêm, sáng sớm hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng đã khởi hành quay về.

Mấy ngày tiếp theo, trừ chuyện người trong thôn rảnh rỗi qua lại chúc Tết, nhà Dương Đại Đầu cũng thong thả hơn hẳn.

Bọn trẻ con thì đi hết sang xưởng học chữ với Điền Phong.

Giang Ninh nhớ tới chuyện phải nhờ Ngô gia giúp, bèn gói thêm ít điểm tâm, định mang lên trấn.

Nàng vừa bước tới đầu ngõ thì nghe bên trong vọng ra tiếng khóc như xé ruột xé gan. Tết nhất mà nhà ai lại làm ầm như vậy? Giang Ninh lắc đầu, đang định gõ cửa Ngô gia thì phát hiện, cửa Ngô gia và cửa An gia… lại cùng lúc mở ra.

Tay nàng còn đang lơ lửng giữa không trung, ngơ ngác nhìn bên trái rồi nhìn bên phải: “Các ngươi đây là…”

Lưu Thúy Hoa nhanh như chớp kéo Giang Ninh vào trong phòng. Đang định đóng cửa thì Hồ thị ôm con lao vào, hạ giọng hổn hển: “Thím từ từ, cho chúng ta trốn với.”

Ngay lúc đó, An Vĩnh Lương cũng khoá cửa nhà mình rồi chạy thẳng sang Ngô gia. Lưu Thúy Hoa lập tức chốt cửa lại, vẻ mặt căng thẳng.

Giang Ninh vừa định hỏi thì Lưu Thúy Hoa đã vội đưa tay che miệng nàng, còn Hồ thị thì liên tục lắc đầu ra hiệu “suỵt!”

Chỉ chốc lát sau, bên ngoài vang lên tiếng bước chân hỗn loạn. Từ đối diện, có kẻ bị người xô mạnh vào cửa, vừa đập vừa gào: “Mở cửa! Mau mở cửa! Đường ca, cứu mạng a!”

Một giọng đàn bà the thé lập tức quát lên: “Ngươi mù hay sao? Không thấy cửa treo khóa chắc? Ta coi bọn họ là cố ý trốn tránh chúng ta!”

Đó chính là Mã thị, tức tối mắng xối xả, ánh mắt lại liếc về phía đại môn Ngô gia.

An Vĩnh Lương và Hồ thị ở trong phòng nghe vậy, sợ đến mức không dám thở mạnh.

An Cao Lâm cũng chạy theo sau, thở hổn hển: “Đủ rồi! Đã phân gia rồi! Ngươi có thể đừng chuyện gì cũng lôi Vĩnh Lương vào được không? Hai vợ chồng son người ta cũng chẳng dễ dàng gì!”

“Ta phi! Phân gia thì sao? Nếu không có ngươi, chỉ bằng nương ngươi có nuôi nổi hắn lớn thế này không? Giờ chỉ bảo hắn giúp một việc nhỏ mà ra sức từ chối, còn dám ném ánh mắt khinh bỉ với ta! Trong mắt hắn căn bản là không coi ngươi ra gì! Hôm nay hắn mà không đưa tiền, ta cứ ở đây không đi!” Mã thị nghiến răng nghiến lợi, giọng chan đầy oán độc.

“A cha, con cũng không đi. Đường ca nhất định phải giúp con trả nợ!” An Phương Phương đứng cạnh, vẻ mặt đương nhiên như chuyện trời ban.

Giang Ninh nghe mà cau mày.

Lưu Thúy Hoa vội ra hiệu, mọi người rón rén dịch dần về phía hậu viện.

Hồ thị ôm con, mặt xị xuống, nghiến răng với chồng: “An Vĩnh Lương, nếu ngươi dám đưa cho bọn họ một văn tiền, ta liền hòa ly với ngươi!”

An Vĩnh Lương đổ mồ hôi đầy đầu: “Nàng nói cái gì vậy! Ta chưa bao giờ định đưa tiền, nếu không đã chẳng theo nàng cùng nhau trốn rồi! Chỉ là… trốn được mùng một, khó tránh mùng mười lăm a…”

Lưu Thúy Hoa cau mày, ghé tai Giang Ninh giải thích: “Không lâu trước, trấn trên xuất hiện một đám người, nói là từ kinh thành tới, ra dáng quyền quý lắm. Bọn họ bảo từng làm việc cho nhà giàu, muốn ở lại đây một thời gian, rảnh rỗi sẽ nhận đồ đệ, dạy chút bản lĩnh.

Mã thị với An Phương Phương liền đi đóng học phí – hẳn hoi hai lượng bạc. Hai ả vay mượn khắp nơi, chắp vá đủ số rồi nộp. Ai dè bọn lừa đảo cầm bạc bỏ trốn.

Mùng một Tết, chủ nợ kéo tới đòi tiền, chuyện vỡ lở, ầm ĩ cả lên. Hai lượng bạc đâu phải hai mươi hay hai trăm văn, mà An Phương Phương còn có hai bà chị dâu, sao họ chịu bỏ tiền ra? Thế là… từ mùng một tới giờ, nhà kia cứ dây dưa không chịu trả, nhất quyết tìm người gánh giùm. Hai vợ chồng nhà này chẳng khác gì coi tiền như rác.”

Giang Ninh nghe xong, máu cũng sôi lên, nói chi đến Hồ thị. Nàng lập tức quay sang An Vĩnh Lương, nhắc nhở: “An người bán hàng rong, ngươi đừng dại! Loại chuyện này một lần sẽ có lần hai, bọn họ coi ngươi là cây rút tiền đó!”

An Vĩnh Lương cười khổ: “Ta hiểu chứ! Nhưng rồi ta biết làm sao? Hôm nay né được, ngày mai thì sao? Hôm kia thì sao? Huống hồ ta còn phải đi khắp nơi bán hàng, nếu bọn họ cố ý gây rối, buôn bán cũng coi như xong!”

Giang Ninh suy nghĩ, bỗng nhớ tới lời Dương Đại Đầu, bèn hỏi thử: “An người bán hàng rong, ngươi đi qua nhiều nơi, hẳn là biết rộng?”

An Vĩnh Lương khiêm tốn đáp: “Cũng không nhiều, chỉ quanh quẩn trong phủ Cù Châu thôi, ra ngoài chưa từng.”

Giang Ninh gật gù, rồi kể sơ chuyện ở khe suối Bình cho hắn nghe: “Đại nhi tử ta muốn giúp thân thích, nhưng bản thân còn nhiều việc, không lo hết được.

Ngươi lại thường ra ngoài, hẳn biết nên bán mấy thứ đó ở đâu mới được giá. Ta muốn hỏi, ngươi có muốn hợp tác với đại nhi tử ta không? Vừa không mất đường sinh kế, lại rời khỏi nơi thị phi này. Trước cứ thử, tránh xa mớ rắc rối rồi tính tiếp. Ngươi thấy sao?”

An Vĩnh Lương nghe xong, lòng cũng động. Hợp tác nghĩa là có người chia rủi ro, còn thoát khỏi nhà cực phẩm kia, yên ổn làm ăn.

Nghĩ kỹ một hồi, hắn quay sang hỏi Hồ thị: “Nương tử, nàng thấy sao?”

Hồ thị rũ mắt: “Kiếm tiền thế nào tùy chàng, nhưng tuyệt đối không được đưa An Phương Phương một xu!”

An Vĩnh Lương hiểu ý, lập tức gật đầu với Giang Ninh: “Đa tạ Giang đại nương, ta đồng ý.”

Giang Ninh mỉm cười: “Vậy ngươi thu xếp hành lý, theo con trai ta ra Tùng Khê trấn, thuê một sân để an trí gia quyến. Đợi đầu xuân thì tới khe suối Bình thu hàng. Được chứ?”

“Rất tốt!” An Vĩnh Lương đáp dứt khoát.

Bàn bạc xong, Giang Ninh đưa hộp điểm tâm cho Lưu Thúy Hoa: “Nhà ta làm, cho các ngươi ăn thử. À, Trường Phong không ở nhà sao?”

Lưu Thúy Hoa mừng rỡ, mắt cong như trăng non: “Khách sáo thế! Hắn là ‘tửu quỷ’ chính hiệu, Tết nhất cho hắn uống thả ga, chứ đầu xuân lại bận rộn. Lúc áp tải hàng phải giữ đầu óc tỉnh táo, một chuyến đi ít cũng hai ba tháng không được đụng rượu, với người mê rượu thì khác gì lấy mạng, không nghị lực thì chịu sao nổi!”

Giang Ninh gật đầu. Chờ một lúc lâu, thấy bên ngoài im ắng, nàng mới nói khẽ: “Ta ra ngoài xem. Nếu bọn họ đi rồi thì các ngươi trở ra, thu dọn ít đồ, mai tới thôn Dung Thụ tìm con trai ta, chắc bọn nó sắp đi Tùng Khê trấn rồi.”

An Vĩnh Lương có chút lưỡng lự: “Nhưng… còn bà nội ta…”