Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 6: Phá Thuật Mượn Vận

Chương 15

“Tình thân đúng là thứ phiền phức. Nhưng cũng tốt, hôm nay vận Tần gia đều ở đây, đại nhân sẽ rất hài lòng.”

Cánh cửa màu đen rung lên.

Một bàn tay từ bên trong chậm rãi vươn ra.

Không phải bàn tay người.

Nó khô gầy, trắng bệch, xương ngón tay dài bất thường. Trên mu bàn tay có một con mắt nhắm nghiền. Khi bàn tay ấy đặt lên mép cửa, toàn bộ sảnh tiệc lập tức chìm xuống như bị thứ gì đó ép nặng.

Những người bình thường trong sảnh đồng loạt ngã xuống.

Ngay cả anh hai cũng suýt quỳ xuống.

Anh cả đỡ lấy anh, nhưng chính anh cũng cau mày, vệt khế vừa bị cắt còn chưa hoàn toàn tan, khiến anh chịu áp lực nặng hơn người khác.

Tôi nắm chuông đồng.

Con mắt trên mu bàn tay kia hơi động.

Tôi nhớ lời sư phụ từng dặn ở Tây Cảng.

Đừng nhìn con mắt thứ hai.

Tôi lập tức hét: “Đừng nhìn tay nó!”

Ba phản ứng nhanh nhất, lập tức kéo mẹ quay mặt đi. Anh cả nhắm mắt. Anh hai bịt mắt mình bằng một tay, tay còn lại vẫn cố nắm áo tôi. Anh ba cúi đầu, không nhìn trực tiếp, chỉ nhìn dao động âm khí trên thiết bị.

Con mắt trên mu bàn tay mở ra.

Một người phục vụ không kịp tránh, chỉ nhìn một cái, thân thể lập tức cứng đờ. Vận khí trên đỉnh đầu anh ta bị kéo thành một sợi tơ, bay thẳng vào con mắt.

Tôi vội ném một lá phù ra.

Lá phù cháy giữa không trung, cắt đứt sợi vận. Người phục vụ ngã xuống đất, ngất đi nhưng còn sống.

Bạch Nhan cười.

“Ngươi cứu được mấy người?”

Tôi nhìn nó.

“Cứu được ai thì cứu.”

Tôi lắc chuông đồng.

Tiếng chuông vang lên, ánh sáng vàng nhạt lan ra quanh chúng tôi. Tiểu Bạch gầm lớn, yêu khí trắng bạc bùng nổ, cố gắng đè bàn tay kia trở lại phía sau cửa. Tiểu Hồ nhảy lên vai tôi, ngọn lửa xanh cháy rực trong mắt.

Nhưng chưa đủ.

Bàn tay kia vẫn tiếp tục vươn ra.

Sau bàn tay là cổ tay.

Sau đó là một phần cánh tay.

Thứ đó sắp ra ngoài.

Anh ba bỗng nói rất nhanh: “Cánh cửa đang lấy Giang Tuyết Nghi làm điểm neo. Nếu điểm neo biến mất, cửa có thể đóng lại.”

Tôi lập tức nhìn Giang Tuyết Nghi.

Cô ta cũng nghe thấy.

Cô ta nằm trong vòng tay mẹ, mặt đã gần như trong suốt. Váy trắng trên người biến thành từng mảnh tro nhỏ, nhưng đôi mắt lại tỉnh hơn bao giờ hết.

“Điểm neo là tôi?”

Anh ba im lặng một chút rồi gật đầu.

“Đúng.”

Giang Tuyết Nghi cười rất khẽ.

“Thì ra đến cuối cùng, tôi vẫn là cửa cho người khác bước qua.”

Không ai nói gì.

Cô ta nhìn anh cả.

“Hoài Cẩn.”

Anh cả mở mắt, tránh nhìn bàn tay trong cửa, chỉ nhìn cô ta.

“Ừ.”

Giang Tuyết Nghi hỏi: “Nếu năm đó tôi không đưa chứng cứ cho anh, Giang gia có thể sống lâu hơn không?”

Anh cả đáp: “Có thể.”

Cô ta cười buồn.

“Vậy tôi vẫn làm đúng sao?”

Anh cả nhìn cô ta, giọng rất trầm.

“Đúng.”

Nước mắt cô ta rơi xuống.

“Vậy là được rồi.”

Cô ta chậm rãi đưa tay đặt lên lỗ đen trước ngực mình.

Tôi lập tức hiểu cô ta muốn làm gì.

“Dì Giang.”

Cô ta nhìn tôi.

“Tiểu tổ tông, tôi không cần em cứu tôi nữa.”

Tôi siết chặt chuông đồng.

Giang Tuyết Nghi mỉm cười.

Lần này không còn điên cuồng, cũng không còn oán hận.

“Em nói đúng. Tôi không nên dùng mạng người khác để sống tiếp. Tôi từng làm đúng một lần, nhưng sau đó lại làm sai quá nhiều. Bây giờ ít nhất để tôi tự mình đóng cánh cửa này.”

Bạch Nhan gào lên: “Giang Tuyết Nghi, ngươi dám!”

Giang Tuyết Nghi không nhìn nó.

Cô ta chỉ nhìn anh cả, như muốn ghi nhớ lần cuối cùng.

“Hoài Cẩn, tôi vẫn ghét anh.”

Anh cả đáp: “Ừ.”

Cô ta bật cười.

“Nhưng tôi cũng cảm ơn anh.”

Anh cả im lặng rất lâu.

Sau đó nói: “Đi đường bình an.”

Giang Tuyết Nghi nhắm mắt.

Bàn tay cô ta bỗng đâm vào lỗ đen trước ngực, nắm lấy một sợi dây đỏ cuối cùng.

Đó là dây neo cửa.

Cô ta dùng hết sức kéo mạnh.

Cánh cửa màu đen rung chuyển dữ dội.

Bạch Nhan hét thảm, lao về phía cô ta, nhưng Tiểu Bạch đã nhào lên cắn chặt thân thể nó.

Tôi thấy thời cơ tới, lập tức ném kéo đồng ra.

Kéo cắt xuống sợi dây đỏ trong tay Giang Tuyết Nghi.

Rắc.

Sợi dây đứt.

Cánh cửa màu đen bỗng co lại.

Bàn tay khô gầy phía sau cửa khựng lại, con mắt trên mu bàn tay chậm rãi chuyển về phía tôi. Dù tôi không nhìn thẳng, vẫn cảm nhận được ánh mắt ấy rơi lên người mình.

Một giọng nói rất xa, rất lạnh vang lên từ sau cửa.

“Tiểu tổ tông Tần gia.”

“Ta nhớ ngươi rồi.”

Tôi cắn răng, lắc chuông thêm một tiếng.

“Không cần nhớ.”

“Ta không quen ông.”

Cánh cửa khựng lại một nhịp.

Sau đó bị kéo ngược vào bóng tối.

Ầm!

Cửa đóng sầm.

Toàn bộ sảnh tiệc rung chuyển.

Giang Tuyết Nghi trong vòng tay mẹ hóa thành một luồng tro trắng, tan đi rất nhẹ, như tuyết rơi ngược lên trên.

Bạch Nhan phát ra tiếng hét cuối cùng.

Điểm neo đã mất, khế chủ vận đã phá, tên thật đã bị biết, nó không còn đường chạy.

Tôi giơ lá phù có viết hai chữ “Bạch Nhan” lên.